Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mộ Chủ

Chương 7:

Chương trước Chương sau

6

Trên giá sách của một chai nước hoa mới mua gần đây, cầm lên xịt vào vài cái, sau đó dứt khoát đổ cả chai lên .

Mùi hoa nồng nặc lan tỏa, mùi hương quá nồng khiến đầu óc đau nhức từng cơn, thậm chí còn cảm giác muốn nôn.

cố gắng chịu đựng sự khó chịu, tìm kiếm gi đỏ xung qu.

Căn bản kh tìm th.

Cũng đúng thôi, nữ sinh viên đại học bình thường ai dùng đến gi đỏ đâu.

Cho dù , với sự cẩn thận của chủ mộ, trong m tháng nay cô cũng sẽ nghĩ cách âm thầm xử lý hết, kh để lại sơ hở cho chúng .

Ngay khi gần như tuyệt vọng, đột nhiên nhớ ra, trước đây một nam sinh khoa bên cạnh theo đuổi , đã tặng một chiếc nhẫn Cartier.

th nó quá quý giá, nên kh nói với ai, cũng kh mở ra, cất vào tủ, định tìm cơ hội trả lại cho nam sinh đó.

... Túi đựng của Cartier màu đỏ!

vội vàng lao đến tủ, tìm th chiếc túi đó, dùng kéo cắt ra một miếng.

Vơ đại một cây bút dạ quang dùng để gạch chân trên bàn, tờ gi đỏ khó khăn lắm mới được này, chìm vào suy tư.

Sinh nhật của m cô bạn cùng phòng này, đều biết.

Nhưng mà...

Trong ện thoại, Tiểu Nhiễm nhắc nhở : "Cách này chỉ dùng được một lần, nhất định kh được viết sai."

Đầu ngón tay run rẩy.

Là Ngô Lam ?

Với tình hình hiện tại, hẳn là Ngô Lam, cô và Tần Tiếu đã đến phòng vệ sinh, chỉ quay lại.

Thật sự là cô ?

Ngô Lam... là bạn thân nhất của .

Đầu bút cứ chạm vào tờ gi đỏ lại rời .

Giọng nói của Tiểu Nhiễm vang lên bên tai : "Mùi nước hoa quá nhạt, kh chống đỡ được bao lâu đâu, nh lên!"

nhắm mắt lại, vô số chi tiết hiện lên trong đầu.

bình tĩnh, tin tưởng vào phán đoán của .

Đầu bút xẹt xẹt, viết một ngày sinh nhật lên tờ gi đỏ.

vừa mới cất tờ gi đỏ vào thì trong ện thoại lại vang lên giọng nói của Quý Chiêu.

trầm giọng nói: "Kh ổn .”

"Chúng đã đến trường của cô nhưng nghi thức đã gần tròn một trăm ngày, vị trí của quan tài bây giờ đã chìm quá sâu ."

Như để chứng minh lời nói của Quý Chiêu, trong phòng ký túc xá, vang lên một âm th.

Tí tách tí tách

ngẩng đầu lên.

Những giọt nước rơi xuống từ trần nhà, nhỏ giọt lên mặt .

Trần nhà này đã hoàn toàn bị nước thấm ướt.

Những giọt nước rơi xuống ngày càng nh, dường như sắp hợp thành dòng s, nhấn chìm cả phòng ký túc xá của chúng .

Nghi thức này, chắc là sắp thành c .

"Cô nghe nói, đừng hoảng."

Giọng nói của Tiểu Nhiễm kéo linh hồn sắp xuất khiếu của trở lại.

"Kết giới của thi sát bây giờ đã hình thành quá dày, giống như quan tài chìm sâu vào trong đất, đào từ trên xuống cần nhiều thời gian.”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

"Nhưng tất cả những nơi kh bịt kín, đều là lỗ thoát khí của quan tài này, lỗ thoát khí là nơi yếu nhất, nếu cô thể dẫn hồn ma của chủ mộ đến vị trí ngay trước cửa sổ, Quý Chiêu thể đánh thủng lỗ thoát khí từ bên ngoài trong nháy mắt.”

"Vì vậy bây giờ, cô kh thể tiếp tục trốn trong phòng ký túc xá nữa, một mặt phòng ký túc xá là nơi kín, nếu chủ mộ lại vào, cô sẽ kh chạy thoát được.”

"Mặt khác, chỉ ở hành lang, cô mới cơ hội dẫn cô ta đến bên cửa sổ."

7

đẩy cửa phòng ký túc xá ra.

Xung qu kh tiếng bước chân, hành lang yên tĩnh đến mức c.h.ế.t chóc.

thử bước ra khỏi ký túc xá, về phía trước vài bước.

Đột nhiên, một giọng nói vang lên sau lưng .

"Nguyễn Nguyễn."

giật quay đầu lại, chạm một đôi mắt.

Ngô Lam xõa tóc, trong bóng tối, đồng tử của cô đen láy và to, như thể muốn lấp đầy cả hốc mắt.

cứ lặng lẽ như vậy, giọng nói u ám.

"Nguyễn Nguyễn, sợ tớ ?"

Tim như muốn nhảy ra khỏi cổ họng, theo bản năng quay bỏ chạy.

chạy thục mạng nhưng tiếng bước chân phía sau càng lúc càng gần.

Cuối cùng, khi chạy qua góc hành lang, để lại chiếc ện thoại đã gọi cho Tiểu Nhiễm và Quý Chiêu, bật chu chiếc ện thoại còn lại ném ra ngoài.

Chiếc ện thoại trượt trên sàn nhà như một quả bóng bowling, tiếng nhạc chu piano vang lên trong màn đêm vừa du dương vừa kỳ dị.

Ngay sau đó, chui vào phòng vệ sinh bên cạnh, đóng sầm cửa lại.

Tiếng bước chân chậm rãi ngang qua cửa, men theo hướng chu ện thoại.

thở phào nhẹ nhõm, quay dựa vào cửa.

đối mặt với một khuôn mặt.

Tần Tiếu đang đứng sau lưng .

Cả hai chúng đồng thời há hốc miệng đồng thời nhận ra kh thể hét lên, đành nuốt tiếng kêu trở lại.

Tần Tiếu bịt miệng, ra hiệu hỏi : [Bên ngoài chuyện gì vậy?]

kh nói, quan sát Tần Tiếu.

Tần Tiếu tóc tai bù xù, kính vỡ một nửa, trên trán một mảng bầm tím lớn, vết thương vẫn đang rỉ máu.

cũng ra hiệu hỏi cô : [ bị vậy?]

Tần Tiếu giơ ện thoại lên, gõ chữ cho xem.

[Lam tỷ đến phòng vệ sinh cùng tớ, tớ đang rửa mặt thì cô đột nhiên tấn c tớ.]

[Hình như tớ đã ngất , lúc vừa vào tớ mới tỉnh lại.]

[Chuyện gì vậy, Lam tỷ là kẻ g.i.ế.c hàng loạt ?!]

há miệng, kh biết nói , cuối cùng chỉ biết lắc đầu bất lực.

Tần Tiếu tưởng kh tin, vội vàng gõ chữ: [Đừng kh tin tớ, tớ đã cảm th Lam tỷ vấn đề từ trước ! Trên bộ đồ bảo hộ phòng thí nghiệm của cô nhiều máu, tớ hỏi cô , nói là m.á.u của chuột bạch trong phòng thí nghiệm.]

[Chuột bạch làm thể nhiều m.á.u như vậy, tớ th đó chắc c là m.á.u .]

chằm chằm vào cô : [ đã báo cảnh sát chưa?]

Tần Tiếu lắc đầu, tiếp tục gõ chữ: [Tớ nào dám? Tớ định ra ngoài thuê nhà trước, đợi Ngô Lam kh tìm th tớ nữa mới báo cảnh sát...]

Th sắc mặt lạnh lùng, cô vội vàng xin lỗi: [Xin lỗi Nguyễn Nguyễn, tớ kh cố ý giấu các , tớ chỉ là quá sợ hãi, sợ trả thù.]

[Nguyễn Nguyễn, bây giờ làm đây, Lệ Nhi vẫn còn ở trong ký túc xá...]

nghiến răng, lùi lại một bước, nhỏ giọng nói: "Lệ Nhi đã c.h.ế.t ."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...