Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mộ Chum Đất

Chương 3:

Chương trước Chương sau

"Cút ngay!!! Mày ăn nói linh tinh cái gì thế hả? Tao chỉ là ăn đồ ôi thiu nên đau bụng thôi. Mày mà dám rước bà già kia về đây, tao tống cổ cả mày lên núi luôn đ!"

Chờ mãi mới th bóng dáng bác trai về nhà.

Ông ta lê lết cái chân bị gãy tập tễnh bước vào sân, vừa vừa c.h.ử.i đổng: "Đúng là xúi quẩy! Mới ngày đầu làm thuê đã gãy mẹ cái giò!"

Bác dâu trầm ngâm nghĩ ngợi một lát kể lại chuyện bị ngộ độc thực phẩm hôm nay.

Bà ta ngồi trên giường đất, vừa xoa bóp cái chân gãy cho bác trai vừa lẩm bẩm: "Chắc là do mụ già kia chưa chịu c.h.ế.t nên phúc lộc mới chưa đến, toàn rước m thứ xui xẻo về nhà!”

" đã bị mang lên núi trước thời hạn , sớm muộn gì cũng c.h.ế.t, bà vội cái gì?”

Trước thời hạn ư?

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Mặn và MonkeyD

Ý ta là ?

Chẳng lẽ… bà nội còn chưa đủ sáu mươi tuổi?

Mí mắt giật liên hồi.

Trời đổ mưa rả rích ròng rã suốt một ngày, bác dâu cấm tiệt kh cho mang cơm lên núi.

Lỡ như bà nội xảy ra chuyện gì kh may, ...

Kh suy nghĩ thêm nữa, đội mưa chạy thẳng đến nhà lão Trương Nhị mù ở đầu làng để cầu cứu.

Hy vọng ta thể cùng vào núi đón bà nội về.

Ông ta là một đứa con hiếu thảo, nói kh chừng sẽ bằng lòng giúp .

Nhà lão Trương Nhị treo đầy cờ tang trắng xóa, bà cụ Trương đã qua đời, hôm nay mới là ngày thứ hai.

đứng sững trước cửa nhà lão Trương Nhị, th trên mặt ta kh hề l một tia buồn bã bi thương nào.

Ông ta ngồi bệt dưới đất, tay cầm ly rượu, khuôn mặt tươi rói đầy hớn hở.

"Cuối cùng thì cái phúc này cũng đến lượt hưởng ."

Thì ra dáng vẻ hiếu thảo trước kia… chỉ là diễn kịch.

nén nỗi bực dọc chán ghét trong lòng bước vào sân, cất tiếng hỏi: "Chú Trương Nhị, bà cụ Trương mất mà chú vui vậy ?”

"Nếu bà nội mày c.h.ế.t, chắc c nhà mày cũng sẽ mở tiệc ăn mừng thôi. Cái làng này nhà nào nhà n đều vậy cả, tao đâu ngoại lệ.”

"Mày thử đếm xem trong làng này bao nhiêu bà già sống được đến lúc đặt viên gạch cuối cùng? Mày cũng lớn tồng ngồng , động não mà suy nghĩ chứ."

Tim thắt lại.

"Vậy… nếu già chưa đến tuổi mà bị đưa lên núi trước thì ạ?"

" già c.h.ế.t oan sẽ hóa thành lệ quỷ, âm khí kh tan thể đoạt xác ăn hồn sống. Trong nhà mày một cỗ quan tài đúng kh? Nếu kh muốn bị nó ăn thịt thì chui vào đó mà trốn, một khi quả báo giáng xuống thì chạy đằng trời."

Lúc này, lão Trương Nhị mù cũng chẳng buồn che giấu nữa, nhún vai xòe hai tay ra.

"Ai mà chẳng muốn làm đứa con hiếu thảo chứ? Nhưng mày cũng mở mắt ra mà xem đây là thời đại nào .”

04.

lảo đảo lê bước về nhà như kẻ mất hồn, chui thẳng vào nằm trong cỗ quan tài giữa gian nhà.

Bên trong quan tài lạnh lẽo thấu xương, vừa ngả lưng xuống, đã sởn cả tóc gáy.

"Bà ơi... cháu sợ quá, cháu nhớ bà lắm."

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Bà nội thân cô thế cô nằm trong ngôi mộ chum đất, liệu sợ hãi, bơ vơ và bất lực như lúc này kh?

c.ắ.n răng quyết định sáng mai nhất định lên núi đón bà về.

Cho dù bị trời trừng phạt, cho dù chịu thiên khiển, cũng kh thể để bà c.h.ế.t cô độc trong cái hang sành đáng sợ đó.

Sáng sớm hôm sau, đợi đến khi tiếng gà gáy vang lên ba lần, mới dám ló đầu ra khỏi quan tài.

Trời vẫn chưa sáng hẳn, màn sương mù vẫn còn giăng giăng mờ ảo.

Ngay trước chiếc quan tài, một bà lão mặc áo thọ ngồi chình ình bất động.

sợ ếng cả , vội vàng đưa tay bịt c.h.ặ.t miệng, suýt nữa đã hét lên.

Bà ta... kh bóng.

cuống cuồng tụt xuống, rúc hẳn vào trong quan tài nhắm c.h.ặ.t mắt lại.

Ngay giây tiếp theo.

Tiếng móng tay sắc nhọn cào cấu sột soạt vào lớp gỗ quan tài vang lên. Âm th ch.ói tai lướt một vòng qu chiếc quan tài, nhưng tuyệt nhiên kh hề tiếng bước chân.

Da gà thi nhau nổi lên, cái thứ gớm ghiếc gì đang lởn vởn qu đây thế này?!

nằm im kh dám nhúc nhích, cũng kh dám mở mắt, trong đầu chỉ mong trời mau sáng.

Bên trong quan tài bỗng trở nên lạnh lẽo và ẩm ướt lạ thường, luồng khí lạnh buốt như kim châm len lỏi thấm vào tận xương tủy.

cảm giác… thứ quái quỷ đó đã chui vào trong này .

Cả rã rời kh còn chút sức lực nào, tay chân bủn rủn, đầu óc quay cuồng choáng váng.

Một lát sau, tiếng gà gáy lại vang lên l lảnh.

Lúc này mới hiểu ra, tiếng gà gáy trước đó là do thứ dơ bẩn kia giả giọng.

Nó muốn dụ chui ra ngoài, may mà nhát gan nên kh mắc bẫy.

Mãi đến khi trời sáng hẳn, mưa mới tạnh, lén lút gói ghém ít khoai lang luộc mang theo lên núi.

Con đường mòn lên núi lầy lội trơn trượt, cứ được một đoạn lại dừng lại nghỉ ngơi một lát, loạng choạng lâu mới lần mò đến được chỗ mộ chum đất.

Bà nội tựa lưng vào cửa mộ chum đất, toàn thân, tay chân, thậm chí cả trong miệng bà đều dính đầy bùn đất nhão nhoét.

"Bà ơi?"

Một linh cảm chẳng lành dâng lên trong lòng, giơ tay khẽ lay vai bà.

Cơ thể bà nội lập tức đổ sụp sang một bên.

Bà c.h.ế.t , c.h.ế.t trong tình trạng vô cùng thê t.h.ả.m.

vội vàng đỡ cơ thể bà dậy, bàng hoàng phát hiện... trên bà chỉ còn lại một bộ xương khô.

Những khúc xương trắng hếu dính đầy những vệt m.á.u đã khô cứng.

Trên bà kh còn sót lại chút thịt nào, những vết thương ngoằn ngoèo trên bộ xương tr như thể bị ta dùng d.a.o cắt xẻo từng mảng khi còn sống.

Thịt đâu mất ?

Cơn buồn nôn dâng lên cuồn cuộn trong bụng, chợt nhớ đến câu nói “dê hai chân” của bà nội, lại nghĩ đến nồi thịt hầm to đùng hôm trước. Lẽ nào… chỗ thịt đó chính là thịt lóc từ bà nội?

Nhưng tại bà lại làm như vậy? Bị lóc hết thịt trên thì làm mà sống nổi nữa cơ chứ?!

Chương trước Chương sau

Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...