Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mở Tiệm Điểm Tâm Trong Truyện Niên Đại

Chương 13:

Chương trước Chương sau

Nói , đưa tay đòi cuốn sổ tiết kiệm.

Sử Nhậm với khuôn mặt xám ngoét đưa cuốn sổ cho bố. Sử Vệ Đ mở ra xem, tưởng nhầm, vội để cuốn sổ ra xa một chút, nheo mắt cố rõ con số.

Xong xuôi, đẩy cuốn sổ về phía Ninh Ngưng: “Đây là sổ tiết kiệm của nó. Cô cầm trước . Chiều nay hai đứa ra phường làm thủ tục ly hôn.”

Ninh Ngưng mở sổ ra lướt qua con số, gập sổ lại nhưng kh trả lại, cứ thế đặt lên bàn. Ngón tay cô gõ nhịp đều đặn trên mặt bàn.

“Các từng câu cá chưa? Cá đã c.ắ.n câu , ta thả thêm mồi nữa kh?”

Ngụ ý quá rõ ràng. Ly hôn xong xuôi, số tiền còn lại trả nữa hay kh? Sử Vệ Đ rõ ràng là định dùng 150 đồng này để xua đuổi cô.

Mẹ Sử th thái độ chưa thỏa mãn của cô, Lượng Lượng lại đang đòi ra ngoài. Bà ta bực tức bế Lượng Lượng ra, cao giọng: “Sổ tiết kiệm đã đưa mà cô còn kh hài lòng? Lẽ nào cô thực sự muốn gia đình đập nồi bán sắt ? Ninh Ngưng, làm trời , cô đừng ép quá đáng!”

“Đúng đ, làm trời . làm vậy là để giúp con trai bà tiêu trừ bớt quả báo. Bà đáng lẽ cảm ơn mới đúng. Còn nữa! đã nói rõ ràng, tám tháng tiền lương chia đôi. Kh được thiếu một xu. Sử Nhậm, một tháng lương của là bao nhiêu?”

Ninh Ngưng chĩa ánh mắt sắc bén về phía Sử Nhậm. Đương nhiên là ta chẳng muốn trả lời.

kh nói cũng chẳng . thể hỏi. tin sẽ sẵn lòng cho biết.”

Sử Nhậm cảm giác đang bị Ninh Ngưng dắt mũi. Cô ta nói gì là nghe n. ta chỉ biết đứng chịu trận, hai tay bu thõng bên nắm chặt thành nắm đấm.

Nghe vậy, Sử Vệ Đ thở dài thườn thượt, quay sang vợ: “Đi l sổ tiết kiệm của nhà ra đây.”

Mẹ Sử nghe vậy lập tức khóc ré lên. Vừa định gào thét thì bị ánh mắt sắc lẹm của Sử Vệ Đ chặn đứng.

“Khóc lóc cái gì! Còn chưa đủ để ta cười chê hay ?”

Mẹ Sử quay ngoắt sang phía thím Hoàng, hét lớn: “Ba mươi năm Hà Đ, ba mươi năm Hà Tây. Hôm nay bà cười nhà , biết đâu ngày mai lại đến lượt nhà bà! những chỉ biết dỏng tai lên hóng chuyện, lo quản tốt việc nhà , bớt xen vào chuyện nhà khác!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///mo-tiem-diem-tam-trong-truyen-nien-dai/chuong-13.html.]

Nói xong, nước mắt bà ta vẫn tuôn rơi. Tiền tiết kiệm của con trai kh đủ, còn đòi lạm vào cả tiền dưỡng già của hai thân già. Đây là cái nghiệp chướng gì vậy!

kh biết sổ tiết kiệm ở đâu! kh ! Muốn l thì mà l!” Bà ta bắt đầu giở trò lưu m.

Ninh Ngưng cạn lời. Bà già này lúc nào cũng tự vỗ n.g.ự.c là thành phố, khinh thường dân quê, nhưng bản thân cũng giở thói lưu m. Trái lại, nguyên chủ tuy xuất thân n thôn nhưng chưa bao giờ làm trò này, cuối cùng lại bị bọn họ ép đến c.h.ế.t.

Chỉ thể nói, ở đâu cũng kẻ xấu.

Sử Nhậm th vẻ mặt bình thản của Ninh Ngưng, rốt cuộc kh nhẫn nhịn nổi nữa, lao tới định đánh. Dựa vào đâu mà cô ta dám quậy tung cái nhà này lên? Cả nhà ta đang đau khổ êu đứng, còn cô ta lại ung dung như kẻ chiến tg?

Ninh Ngưng vẫn ngồi trên ghế sô pha, từ lâu đã đề phòng ta giận quá mất khôn. Lúc Sử Nhậm lao tới, cô liền l lẹ nhích né sang một bên.

Con d.a.o gọt hoa quả giấu trong tay áo được rút ra đúng lúc. Ánh sáng lóe lên trước mắt Sử Nhậm. Mặt ta biến sắc. phụ nữ này dám giấu dao!

Mẹ Sử th con dao, hoảng sợ vội vàng che mắt Lượng Lượng lại: “Cô... cô định làm gì! Đồ đàn bà rắn rết, cô dám đụng đến con trai , liều mạng với cô!”

“Muốn đ.á.n.h ? Sử Nhậm, đúng là thối nát!” Ninh Ngưng gằn từng chữ, trừng mắt Sử Nhậm.

Bị nói thẳng mặt, mặt Sử Nhậm lúc đỏ lúc trắng, ánh mắt con d.a.o gọt hoa quả ánh lên vẻ hung tợn. ta vừa định tiến lên giật l con d.a.o thì Ninh Ngưng đã nhích d.a.o lên phía trước một chút: “Dao kh mắt. khuyên suy nghĩ cho kỹ, lùi lại hay muốn tiếp tục.”

Lúc này, Sử Vệ Đ gằn giọng quát: “Sử Nhậm, quay lại!”

Đánh nhau thì thôi , bước đầu tiên đã chậm hơn ta, rơi vào thế yếu .

Sắc mặt Sử Nhậm cực kỳ khó coi. Bị ánh mắt Ninh Ngưng ghim chặt, ta từ từ đứng dậy khỏi ghế sofa, lùi lại vị trí ban đầu.

Trong khi đó, mẹ Sử nh chóng bu tay che mắt Sử Lượng ra, vội chạy đến bên Sử Nhậm: “Con trai, ? Kh bị thương ở đâu chứ?”

Nói xong, bà ta lại quay sang trợn trừng mắt Ninh Ngưng: “Cô thật tàn nhẫn! Đến d.a.o nhỏ cũng dám xài. May mà con kh bị thương!”

“Tâm phòng kh thể kh . Bà chỉ th muốn dùng dao, kh th con trai bà định đ.á.n.h ? Nếu kh con d.a.o này, chắc giờ này bà đang vỗ tay tán thưởng !”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...