Mở Tiệm Điểm Tâm Trong Truyện Niên Đại
Chương 2:
"Ninh Ngưng, cô nhốt trong đó là ý gì hả? Cô còn tự nhận là một mẹ kế tốt à, bụng Lượng Lượng đang đói meo đây này, hôm qua nó đã chẳng ăn uống được m, hôm nay cô còn kh chịu ra nấu cơm! Nếu cháu đích tôn của mà đói lả sinh bệnh, cô gánh vác nổi kh? cứ tưởng cô khác với những bà mẹ kế ngoài kia, bây giờ nghĩ lại mới th, mẹ kế thì vẫn hoàn mẹ kế thôi, nếu Lượng Lượng là con đẻ của cô, cô nhẫn tâm như vậy kh hả?"
Giọng nói đầy vẻ chán ghét của bà mẹ chồng họ Sử vọng vào. Ninh Ngưng lại liếc tờ gi trên mặt đất, kh nhịn được mà cười khẩy một tiếng.
Đúng là bọn họ chẳng coi nguyên chủ ra con nữa .
Nguyên chủ khóa trái cửa trong phòng ngủ suốt một ngày một đêm, nước kh được uống, cơm kh được ăn, ngay cả t.h.u.ố.c diệt chuột cũng là c.ắ.n răng nuốt chửng. Lúc đó, bà mẹ chồng này kh thắc mắc xem nguyên chủ đói hay kh, khát hay kh.
Bây giờ ta c.h.ế.t , lại còn muốn bắt cô ra ngoài nấu cơm cho cục vàng cục bạc nhà bà ta nữa chứ.
Thật là quá tàn nhẫn!
Ngoài cửa phòng ngủ.
Sử Nhậm và bà Sử nghe ngóng, th trong phòng ngủ vẫn bặt vô âm tín. Sử Nhậm chán ghét cau mày, trách móc mẹ : "Lúc trước con đã bảo là kh l gái n thôn , càn qu chẳng nói lý lẽ, mẹ cứ nằng nặc bắt con cưới. Bây giờ mẹ xem, cô ta lại giở chứng ăn vạ trong nhà đây này!"
Bà Sử cánh cửa phòng ngủ đóng chặt, sắc mặt sầm lại: " tưởng muốn chắc? Sức khỏe kh tốt, Lượng Lượng lại cần chăm sóc. Nhà cô ta gia cảnh bần hàn, tính tình lại hèn nhát, tính toán nếu sau này thích ai khác thì cứ tìm đại cái lý do đuổi nó , cũng chẳng ai dám đến đây gây chuyện. Ai ngờ ngày thường th nó vẻ thật thà, hóa ra lại ngoan cố thế này. Đúng là ứng nghiệm câu nói, ch.ó sủa là ch.ó kh cắn, ch.ó c.ắ.n thì kh sủa."
"Thôi được , mẹ đừng nói m chuyện đó nữa. Mẹ c chừng ở đây, con tìm thợ mượn dụng cụ. Cánh cửa này, hôm nay con nhất định phá!"
Bà Sử vội vàng túm chặt l thằng con trai đang định rời : " mượn dụng cụ làm gì? Chẳng bảo sẽ gọi thợ đến giúp phá cửa hay ?"
Sử Nhậm nhíu mày, hạ thấp giọng nói: "Chuyện này gì vang d lắm ? Cô ta vẫn còn ở bên trong, lỡ thợ vừa mở cửa ra, cô ta đã làm ầm lên thì chẳng cả thiên hạ sẽ biết hết à? Hiện tại con đang ở thời kỳ thăng tiến lên chức chủ nhiệm quan trọng, d tiếng tuyệt đối kh thể bị ảnh hưởng được!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///mo-tiem-diem-tam-trong-truyen-nien-dai/chuong-2.html.]
" nói lý. Con trai cứ yên tâm, mẹ c chừng ở đây, nh về nh."
Nói xong, bà ta kê cái ghế ngồi ngay trước cửa phòng ngủ. Lượng Lượng đã được nội dắt ra ngoài từ sáng sớm, những lời bà ta vừa nói lúc nãy chẳng qua chỉ là khích tướng để lôi bên trong ra ngoài mà thôi.
"Cô à, mẹ ruột thì mất sớm, mẹ kế coi cô như cỏ rác, cha đẻ cũng chẳng thèm ngó ngàng. Cô vốn mang cái mạng tiện nhân bần hàn, chính nhà đã cho cô cơ hội lên thành phố, cô biết cảm kích chúng chứ kh làm làm mẩy chướng tai gai mắt thế này.
biết, cô kh nỡ đúng kh? Đã quen sống những ngày tháng sung sướng, giờ bắt cô quay lại cảnh nghèo hèn, chắc c cô kh cam tâm. Nhưng đâu còn cách nào khác, mỗi mỗi mệnh, số cô xui xẻo, trách thì mà trách trời! Trách kh cho cô đầu t.h.a.i ở thành phố, chứ cô đừng hòng ăn vạ nhà !"
Lúc này, cảm giác nhức mỏi tứ chi và cơn đau đầu của Ninh Ngưng đã thuyên giảm nhiều. Nghe bà Sử nói vậy, cô kh nhịn được mà trợn trắng mắt. Bà già này thật biết ăn nói, đổi trắng thay đen, tính ra cả nhà bọn họ vẫn là tốt cơ đ?
Cơ thể dần hồi phục, các giác quan cũng bắt đầu hoạt động trở lại. Ninh Ngưng cảm th miệng đắng lưỡi khô, bụng sôi sùng sục réo gọi, trong lòng thậm chí còn hơi hốt hoảng, lẽ là do quá đói.
Nguyên chủ nhốt trong phòng một ngày một đêm, vốn dĩ trong bụng đã chẳng m giọt nước váng mỡ, làm thể kh đói cơ chứ.
Ninh Ngưng l.i.ế.m môi, xỏ giày vào, đưa tay vuốt vuốt mái tóc rối bù tiến về phía cửa.
"Nếu cô biết ều, ngoan ngoãn ly hôn với con trai , còn thể giới thiệu cho cô c việc làm bảo mẫu, cô vẫn cơ hội ở lại thành phố..."
Bà Sử đang lải nhải thì cánh cửa đột nhiên mở toang. Ninh Ngưng - đã kh bước ra ngoài suốt một ngày một đêm - giờ phút này đang đứng sừng sững trước mặt bà ta.
"Cô!"
Bà Sử mừng rỡ ra mặt, lập tức đứng phắt dậy khỏi ghế, đắc ý cười nhạt. Ngoan cố thì đã , chẳng vẫn bị bà ta nắm thóp hay !
Đám nhà quê đúng là kiến thức thiển cận, tùy tiện nói kháy vài câu, thế mà cũng tin sái cổ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.