Mỗi Chúng Ta Một Vòng Tròn Khuyết
Chương 6: Người cũ, thành phố cũ, ký ức cũ
Một buổi chiều đầu tháng Mười, An trở lại Đà Lạt – thành phố mà cô đã gắn bó suốt bốn năm đại học. Đã mười năm kể từ ngày tốt nghiệp, cô chưa từng quay lại.
Mọi thứ đổi thay nhiều, nhưng kh hiểu , cô lại dễ dàng tìm được đường đến quán cà phê nhỏ nằm trên triền dốc xưa kia – nơi cô từng hay ngồi đọc sách, viết nhật ký, chờ một .
"Hóa ra, những ký ức, chỉ cần nhắm mắt lại, vẫn thể tìm về."
An chọn bàn sát cửa sổ. Bên ngoài, mưa bụi lất phất. Thành phố lãng đãng trong một vẻ cô đơn đẹp đến lặng . Cô gọi một ly bạc xỉu nóng. Cái vị ngọt dịu pha chút đắng nhẹ, vẫn như ngày nào.
“An?”
Cô giật quay lại. đàn đứng trước mặt mặc sơ mi trắng, áo khoác dạ mỏng, đôi mắt vẫn là đôi mắt – dịu dàng, trầm tĩnh, và sâu đến mức khiến ta kh dám lâu.
Vũ.
________________________________________
Họ từng là bạn cùng lớp năm hai, từng thân thiết đến mức ai cũng tưởng là một cặp. Nhưng thời gian, khoảng cách, và những lựa chọn riêng đã đẩy họ trôi dạt khỏi đời nhau.
Vũ ngồi xuống đối diện cô, kh hỏi quá nhiều. Chỉ cười, gật đầu, và bảo: “Vẫn là kiểu gọi cà phê cũ nhỉ.”
Cô cũng mỉm cười. “Còn , vẫn Đà Lạt vào mỗi mùa mưa ?”
những , dù đã xa nhau cả chục năm, gặp lại vẫn thể nói chuyện như chưa từng rời xa.
________________________________________
An kể cho Vũ nghe về c việc, về Sóc – đứa con gái đang học lớp 1 và thích hát. Cô kh kể về Kiên. Cũng kh kể về cuộc ly hôn. Nhưng lẽ, Vũ hiểu.
“An à, những vết thương kh cần kể, cũng vẫn lộ rõ trong ánh mắt.”
Họ lang thang qua những con phố ngập mùi th ẩm. Qua chợ đêm, qua quảng trường – nơi từng chụp một bức ảnh chung trong đêm Giáng Sinh năm .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
________________________________________
Tối hôm đó, An ngồi trong căn phòng khách sạn nhỏ, mở lại tin n của Kiên:
"Con ngủ . Hôm nay bé hỏi mẹ đâu. bảo mẹ c tác. Nhưng nghĩ… bé nhớ mẹ nhiều lắm."
Cô chụp ảnh một góc trời Đà Lạt gửi lại:
"Mẹ đang ở nơi từng là tuổi trẻ của mẹ. Mẹ sẽ về sớm với con."
________________________________________
Hôm rời Đà Lạt, Vũ tiễn cô ra bến xe.
“Lần này gặp lại em… cảm th lòng như khép lại một đoạn th xuân còn dang dở.”
Cô chỉ khẽ gật đầu.
“Cảm ơn vì vẫn nhớ em dịu dàng như ngày xưa.”
Xe lăn bánh. Cô kh ngoái đầu lại. Nhưng nước mắt thì kh cầm nổi.
________________________________________
những cuộc gặp kh để nối lại.
Mà để khép lại một ều đã cũ – bằng một nụ cười, kh còn oán trách.
________________________________________
📌 Hết chương 6
Chưa có bình luận nào cho chương này.