Mối Duyên Âm Dương
Chương 1:
Chu Vũ chút hối hận vì hôm trước trong lúc nhàm chán gặp được m tên côn đồ đã xúc động tiến lên đem chúng đánh bay.
Chính kỳ thật cũng kh là thứ gì tốt: lừa bạn học l đồ vật gì đó, đánh nhau gây rối. Ở trường học hành nát bét, thành tích đếm ngược từ dưới lên, các giáo viên kh ai nguyện ý nhắc tới .
một cha ham mê cờ bạc, mẹ từ lúc còn nhỏ đã theo trai bỏ , một thân một kh ai quản lý. Chu Vũ ngày ngày ra đường “đá chó đánh mèo”* ( đọc qt kh hiểu ta c.h.é.m tận tình a TT^TT) cũng thể coi là cuộc sống trải qua vui vẻ. Bạn học ở trường đều biết là một kẻ như vậy nên vừa th là tự giác tránh xa.
***
Hôm đó, Chu Vũ vừa từ tiệm net ra, đụng tới m tên ma cô, tâm tình kh tốt lại đang kh chỗ phát tiết, vui vẻ mang m tên xui xẻo đó ra làm bao cát đánh cho một trận, còn chưa đánh sướng tay m tên đó đã hốt hoảng bỏ chạy. Cạch một tiếng, lúc Chu Vũ mới để ý hoá ra đã tiện tay cứu .
Thiếu niên “được cứu” dựa lưng vào tường, cúi đầu kh nói. Tóc dài rủ trên trán cơ hồ đem nửa trên khuôn mặt giấu , chỉ thể th cằm trắng nõn cùng đôi môi xinh đẹp. Quần áo trên đều là đồ tốt, thôi cũng biết lớn lên trong một gia đình giàu , “Con dê béo thế này chẳng trách lại bị nhắm đến”, Chu Vũ trong lòng thầm nghĩ.
“Cám ơn ” Thiếu niên đột ngột cất tiếng nói, th âm ngoài ý muốn vang lên trầm thấp êm tai, Chu Vũ cảm tưởng như đang nghe phát th viên trên đài đọc bản tin buổi chiều.
“Hả? Cám ơn tao?” Chu Vũ chỉa chỉa cảm th buồn cười.
“, cám ơn đã giúp ” Thiếu niên ngừng một chút nghiêm túc trả lời .
“Ai nói là tao tới giúp mày?” Chu Vũ khẽ nhếch khoé miệng, xách cổ áo thiếu niên lên, cười đến vô cùng thoái mái: “Đưa tiền của mày đây! Tao kh nhiều thời gian để ở đây lãng phí.”
“….”
Chu Vũ ngoài ý muốn nhận được sự hợp tác gần như ngay lập tức của thiếu niên mà l được m trăm đồng. Tuy rằng kh nhiều nhưng cũng tuyệt đối kh là ít. huýt sáo, vỗ vỗ cái m, tâm tình đầy sảng khoái mà rời , bỏ lại thiếu niên đứng đ trầm mặc.
Từ sau ngày đó, Chu Vũ luôn cảm giác đang bị theo dõi. Bất kể là ở trường học, trên đường hay đang ở trong nhà. Tình huống này giằng co nhiều tuần, cứ thỉnh thoảng lại quay đầu tìm kiếm nhưng kh th bất kỳ ai khả nghi, tâm trở nên khó chịu và bất an.
Thẳng đến một ngày bị thầy giáo trực ban cưỡng chế lưu lại nói chuỵên, đến khi trời tối đen mới thả ra. Chu Vũ chọn một ngõ nhỏ hẻo lánh về. Trong ngõ một mảnh tối om, cách chỗ đang đứng khoảng m trăm mét mới thể th ánh đèn đường le lói.
Chu Vũ chỉ nghe tiếng bước của vang lên.
“Bộp bộp … bộp bộp …”
“Bộp bộp … bộp bộp …”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Một tiếng lại một tiếng. Bỗng nghe được tiếng bước chân thứ hai xen lẫn đầy hỗn loạn.
“Bộp bộp … bộp bộp …”
“Cộp cộp … cộp cộp … cộp cộp …”
“Bộp bộp … bộp bộp …”
“Bộp bộp … bộp bộp …”
“Cộp cộp … cộp cộp … cộp cộp …”
“Bộp bộp …..” Vụt quay đầu lại, Chu Vũ rốt cục th được phía sau một bóng đen khả nghi liền xoay cả thân hướng bóng đen đuổi tới.
Bóng đen th bị phát hiện liền quay bỏ chạy. Chỉ còn cách cửa ngõ kh xa thì Chu Vũ từ phía sau bắt được, đem xách quay lại đối diện .
“Là mày?” Dựa vào ánh đèn đường mờ ảo, Chu Vũ nhận ra đang giữ trong tay. Mặt hơi lộ vẻ sửng sốt, hoàn toàn kh nghĩ đến này lại chính là thiếu niên m ngày trước tiện tay cứu lại mặt dày cướp tiền.
“ hả? Chẳng lẽ mày là muốn trả thù tao ?” Nghĩ đến là kẻ đã theo dõi suốt thời gian qua, Chu Vũ khinh miệt mà liếc mắt . so với đã thấp, thân thể lại gầy yếu còn muốn trả thù?
“ … kh đến trả thù.” Thiếu niên bị túm tới toàn thân run rẩy kịch liệt. Từ dưới đáy lòng Chu Vũ lại trào lên sự khinh bỉ kẻ nhát gan.
“ … chỉ muốn xem …”
“Mày … Là b**n th** ?” Nhăn mặt nhíu mày, đối với đáp áp này tỏ vẻ kh biết nói gì.
“.. thật sự là chỉ muốn xem , cùng trở thành bạn bè.” Kh biết thiếu niên l đâu ra dũng khí mang lời thổ lộ ra.
thíêu niên ngẩng đầu lên, mái tóc tách ra làm đôi* ( thật qt ta chịu kh hiểu nổi nên ta c.h.é.m bừa đ, gì sẽ sửa lại sau) để lộ hai má trắng nõn xinh đẹp, đôi mắt to cũng đồng tử mang theo tình cảm cuồng nhiệt chăm chăm chính , Chu Vũ kh tự giác nới lỏng hai tay thả thiếu niên ra.
“ tên là gì?” Tính ra thì thiếu niên này bộ dáng khá hợp với khẩu vị của , lại thêm lần trước đã l được mất m trăm đồng, Chu Vũ tâm tình tốt lên tươi cười hỏi tên.
“ … tên Tống Phàm Hiên.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.