Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mối Duyên Âm Dương

Chương 10: Ngoại 1

Chương trước

“Hô … hô …”

“Hô … hô …”

Chu Vũ thở phì phò kh ngừng chạy giữa rừng cây rậm rạp. Vẻ mặt đầy bất an, thần kinh chút mẫn cảm mà đưa mắt xung qu như sợ cái gì đó đột ngột xuất hiện giữa kh trung.

Kh biết đã chạy bao lâu, Chu Vũ dừng lại đặt hai tay lên hai đầu gối đã run run muốn nghỉ ngơi một lát.

Cũng kh đã chạy trốn bao lâu, ngoài áo khoác và ví tiền kh mang theo bất cứ thứ gì khác. Chạy ra khỏi cửa đón một chiếc taxi từ thành phố đến nơi hoang dã. Đã một quãng đường xa như thế nhưng trong lòng Chu Vũ vẫn cảm th bất an. Ném tiền xe lại cho tài xế taxi liền lao vào trong rừng chạy thật nh ( =.,= Hiên Hiên là ma đ, là ma a! Vũ Vũ cưng à, thể chạy đâu được chứ = =”)

Kh biết nơi muốn chạy đến cuối cùng là đâu, Chu Vũ hi vọng chạy xa một chút. Chỉ cần chạy xa thêm một chút sẽ cảm th an toàn hơn một chút.

Sắc trời tối đen nhưng trăng hôm nay lại đặc biệt sáng, chiết xạ trong rừng rậm ( hem hiểu =,=), ánh trăng xuyên qua kẽ lá rọi xuống tr tối tr sáng tạo nên những hình thù kì dị. Chu Vũ hiện tại kh còn đường lui, đằng sau một mảnh tối đen kh phân biệt được đường , chỉ thể tiếp tục tiến về phía trước.

“Bốp …..”

Đột nhiên trong bụi cỏ vang lên tiếng xột xoạt, một bóng đen nhảy vụt qua trước mặt Chu Vũ, theo bản năng lùi về phía sau m bước. Định thần lại thì th hoá ra đó là một con mèo hoang. Nó đứng xoay lưng về phía ánh trăng, đôi mắt sáng rõ chằm chằm Chu Vũ lại biến mất vào bóng đêm nh như lúc đến.

“Phù..” Chu Vũ thở phào nhẹ nhõm, vừa định cất bước tiếp tục tiến về phía trước thì lại một bóng đen bay đến, Chu Vũ nh chóng né sang một bên.

“Bộp”

Một cái gì đó chuẩn xác rơi xuống vị trí Chu Vũ vừa mới đứng trước đó.

Ánh trăng chiếu qua khe hở của nhánh cây, soi rõ thứ vừa rơi xuống. Chu Vũ giật nhận ra đó là một cái đầu .

Một cái đầu hai màu tóc trắng đen, hai bên má mập mập, đây kh là tài xế xe taxi mới chở đến nơi này ?

Chu Vũ còn nhớ rõ trên taxi nghe này thao thao bất tuyệt về vợ và con. Vì muốn con ều kiện học tập tốt nên sau khi tan ca còn lái taxi hi vọng kiếm thêm chút tiền.

Chu Vũ nhớ rõ lái xe bởi vì làm việc vất vả mà bạc tóc, gương mặt mập mạp còn lún phún m sợi râu chưa cạo sạch. Khi nói đến nhà thì tươi cười híp cả mắt.

Nhưng đó là lúc trước, giờ chỉ còn lại cái đầu bị ném trên mặt đất, hai mắt trắng dã trợn trừng, chỗ cổ dấu vết bị ph ra, trên mặt tràn đầy vết máu. Chu Vũ còn chưa kịp hoàn hồn thì lại cái gì đó rơi từ trên trời xuống.

Chu Vũ lùi nh lại phía sau vấp một rễ cây to nhô lên ngã ngồi ra đất. kh dám đứng dậy, cứ thế lùi tiếp về phía sau. Đằng trước lại đồ vật gì đó tiếp tục rơi xuống.

Đợi đến khi tất cả yên tĩnh lại, một đôi tay từ phía sau ôm l Chu Vũ.

đã nói kh cần trốn. thể chạy thoát được ?” ( Đúng, Vũ Vũ thật là ấu trĩ = =)

“Tống Phàm Hiên..”

“Huh?”

“Bu ra!” Chu Vũ ngửi th nồng đậm mùi m.á.u t. cúi đầu trên tay Tống Phàm Hiên đang ôm cầm theo một cái búa. Máu tươi vẫn đang theo lưỡi búa chảy xuống quần áo của Chu Vũ, mà quần áo Tống Phàm Hiên mặc ướt đẫm. Vì là áo đen nên kh rõ rốt cục là bao nhiêu m.á.u nhưng mùi t nồng nặc bốc lên khiến ta muốn nôn. lái xe kia chắc c là bị Tống Phàm Hiên g**t ch*t…

Ngẩng đầu về phía trước, trên mặt đất là những mảnh nhỏ của t.h.i t.h.ể đã bị Tống Phàm Hiên cắt ra. Kích cỡ mỗi khối gần như là bằng nhau, vết cắt sắc bén hoàn hảo. Màu da thịt đỏ hồng, xương nhô ra, mỡ cùng m.á.u tươi vẫn đang nhỏ giọt khiến Chu Vũ muốn nôn mửa. ( = =|||)

“Mày bị ên ! Tại g.i.ế.c ta? Ông và mày đâu thù oán gì chứ?” Trước đây Tống Phàm Hiên g**t ch*t cha mẹ là bởi vì bị hai hành hạ mà bùng nổ. Nhưng tài xế này chỉ là một qua đường vô tội, vì Tống Phàm Hiên lại g.i.ế.c chứ? Còn cắt thi thể?

“Ai kêu ta dám chở . Ông ta chính là đồng loã. Kẻ đồng loã đáng chết, chết.” Tống Phàm Hiên đang ôn nhu nói chuyện khi nghe hỏi đến xác c.h.ế.t kia lập tức trở nên lạnh lùng tàn khốc.

“Cái rắm! Ông ta là tài xế. Ai mà ta kh chở chứ. Mày là đồ thần kinh!” Chu Vũ ra sức giãy giụa muốn thoát khỏi Tống Phàm Hiên, nhưng vòng tay đang ôm lại ra sức siết chặt thêm một chút.

“Tất cả những ai dám giúp đỡ chạy trốn khỏi đều là kẻ địch.” Tiếng nói dần chậm lại nhỏ nhẹ thì thầm bên tai Chu Vũ: “Với lại cũng đói. kh th đống xác kia kh nội tạng ? đã ăn hết …”

Kh nói kh để ý. Vừa nghe lời Tống Phàm Hiên thốt ra Chu Vũ liền hướng phía xác c.h.ế.t tới kiểm tra. Quả thật kh hề th nội tạng.

“Mày kh th ghê tởm ?” ( c.h.é.m đại đ, chả hiểu qt nó nói cái gì = =”)

“Kh ăn làm sức ở lại chăm sóc chứ …”

“Mày con mẹ nó đầu thai ! Đừng ở đây hại hại nữa!”

“Kh. kh . thể bỏ lại mà chứ!” Th âm trở nên ôn nhu kh gì sánh được, Tống Phàm Hiên chậm rãi đè Chu Vũ xuống mặt đất.

Chu Vũ kinh hãi phát hiện cơ thể hoàn toàn kh thể nhúc nhích, ngay cả ngón út cũng nhấc kh lên, chỉ thể trừng mắt chằm chằm Tống Phàm Hiên. Chu Vũ muốn nói chuyện lại kh thể há mồm, hừ cũng hừ kh ra tiếng.

“Muốn nói chuyện?”

Tống Phàm Hiên nghiêng nghiêng đầu Chu Vũ, biết rõ còn cố tình hỏi.

Vô nghĩa! Trong lòng Chu Vũ tức giận rít gào muốn nhào lên đ.ấ.m Tống Phàm Hiên. hận chính vô dụng kh chạy thoát nổi con quỷ này. Kh, Tống Phàm Hiên kh là quỷ, là yêu quái! ( …)

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Bây giờ tốt nhất đừng nói gì hết, như thế sẽ tốt hơn đ. phong toả hết các cảm giác của thì lát nữa mới kh cảm th đau.”

Đau đớn? Mắt Chu Vũ càng trừng lớn hơn, kh rõ Tống Phàm Hiên muốn nói cái gì.

“Ha hả, cũng kh còn cách nào khác. Ai bảo cứ một lần lại một lần chạy trốn. mệt mỏi . Tốt nhất bây giờ mang tay chân của chặt hết , đem cái miệng thích mắng chửi của cắt lưỡi, móc đôi mắt xinh đẹp của ra. Như thế thì chỉ thể ở lại bên cạnh , dựa vào mà sinh tồn.” ( oẹ:-s) Nói ra hết kế hoạch đã dự định từ lâu, Tống Phàm Hiên vẻ mặt mơ màng, khoé miệng khó nhịn nhếch lên một nụ cười, đầu vì quá hưng phấn mà nghiêng sang một bên.

Cái gì?? Nghe th kế hoạch của Tống Phàm Hiên, Chu Vũ muốn lớn tiếng phản đối cùng mắng to. Nhưng lại chỉ thể trơ mắt Tống Phàm Hiên giơ lên cây búa còn dính m.á.u hướng tới cánh tay của bổ xuống …

Cánh tay

Cánh tay trái …

Đùi

Chân trái …

Kh bất kỳ cảm giác gì khi từng bộ phận trên bị Tống Phàm Hiên lần lượt chặt xuống. Hai mắt Chu Vũ kh thể nhắm lại, kh biết vì cái gì, nước mắt trong suốt chảy xuống mặt.

th Chu Vũ khóc, Tống Phàm Hiên đem chân vừa cắt xong vứt sang một bên nghi hoặc hỏi: “ đã kh còn cảm giác mà. Đau ?”

“Ngoan! Sẽ kh đau nữa. Từ nay cũng kh thể chạy trốn, ngoan ngoãn ở bên cạnh .” Ngồi xuống xoa xoa mặt Chu Vũ an ủi.

Vẻ mặt Tống Phàm Hiên đột nhiên hưng phấn hẳn lên, kh biết l ở đâu ra một cái kéo đưa đến trước mặt Chu Vũ: “Nào, bây giờ cắt lưỡi.”

Kh cần! Tao kh cần!!! Trong lòng Chu Vũ kh ngừng gào théo phản đối.

“Đừng sợ hãi. Sẽ nh thôi. Cắt hết cũng kh đâu.” Tống Phàm Hiên quay đầu , mang hai chân cùng hai tay Chu Vũ bày ra trước mặt cười nói: “Tất cả những bộ phận này của sẽ ăn hết, sẽ kh lãng phí bất cứ thứ gì. Như vậy được chưa? Được , nói nhiều quá , mau chóng cắt lưỡi nào.”

Mặc kệ ánh mắt Chu Vũ bao nhiêu sợ hãi, Tống Phàm Hiên vẫn cậy mồm, đem chiếc lưỡi ấm áp mềm mại lôi ra. Tống Phàm Hiên đưa kéo đến gần….

Kh cần!!!!!!!!!!

……

……….

…………..

……………………..

Chu Vũ giật tỉnh lại trong sợ hãi, cả toát mồ hôi lạnh, hơi thở dồn dập. lên mới phát hiện là trần nhà quen thuộc, dưới lưng là giường đệm mềm mại chứ kh mặt đất lạnh giá.

vậy? Gặp ác mộng à?”

Sau lưng truyền đến giọng nói quen thuộc, một bàn tay vòng qua eo đem Chu Vũ ôm chặt vào lồng ngực.

Chu Vũ trừng mắt cảm nhận cái ôm của khiến gặp ác mộng, trong lòng kh rõ là tư vị gì. Há to miệng hồi lâu rốt cục nói: “ con mẹ nó bao giờ mới đầu thai? Quất quýt ở đây cũng lâu lắm .”

“Kh lâu! Ở bên bao nhiêu cũng là ít.” Hôn hôn lên trán đầy mồ hôi của trong lòng, Tống Phàm Hiên dò hỏi: “Xem ra bị doạ kh ít. rót nước cho nhé?”

“Nếu như nh chóng biến thì ngày nào cũng thể ngủ ngon, mơ mộng đẹp.”

rót nước.” Kh để ý đến lời nói của Chu Vũ, Tống Phàm Hiên xoay xuống giường ra phòng khách rót nước, tiện thể bật TV.

Chu Vũ ngẩng đầu trời đang dần sáng hẳn, ánh mặt trời chiếu ra xung qu. Tống Phàm Hiên vẫn tự nhiên qua lại. Chu Vũ kh khỏi kỳ quái tự hỏi, Tống Phàm Hiên là quỷ nhưng kh sợ ánh nắng lại thực thể. là dựa vào cái gì mà duy trì? Vì kh biến mất? Cũng kh th ăn nguyên bảo ngọn nến* hay cái gì gì đó.

Nhận l cốc nước từ tay Tống Phàm Hiên một hơi uống hết, Chu Vũ nhịn kh được hỏi: “ kh cần ăn cái gì ? Kh quỷ đều ăn nguyên bảo ngọn nến gì đó à?”

“Nga? quan tâm ?” Nghe được câu hỏi của Chu Vũ, Tống Phàm Hiên cười vui vẻ.

“Quan tâm cái rắm!” Bực bội nằm xuống kéo chăn đắp lên, Chu Vũ quyết định phớt lờ Tống Phàn Hiên tiếp tục ngủ.

“Huh? Kh đã dậy ? Hay là chúng ta tiếp tục chuyện hôm qua .” Tống Phàm Hiên như rắn mà trườn vào trong chăn ôm l cơ thể nóng rực của Chu Vũ. Vừa tiếp xúc với da thịt lạnh lẽo, Chu Vũ theo bản năng run run một chút.

“Tiếp tục con mẹ ngươi! Cút!!” Nhớ tới chuyện tối qua Chu Vũ liền buồn bực muốn đem Tống Phàm Hiên đạp xuống đất lại bị Tống Phàm Hiên nắm l mắt cá chân kéo lại gần sát.

Đè Chu Vũ đang ra sức giãy giụa xuống giường, Tống Phàm Hiên th khe hở trên tay còn dính một chút hồng sắc chưa lau hết, ánh mắt trở nên âm trầm. Xoay ngược Chu Vũ áp xuống, đưa tay lên l**m dấu vết chướng mắt kia, Tống Phàm Hiên khôi phục lại vẻ mặt lúc trước, cùng dưới thân chuẩn bị một màn vận động kịch liệt.

Ngoài phòng khách, TV chưa tắt đang phát ểm tin buổi sáng. Phát th viên vẻ mặt nghiêm túc th báo tin tức quan trọng, cảnh báo nhắc nhở dân: “Rạng sáng ngày hôm nay, tại ngoại ô thành phố đã phát hiện một xác chết. Thi thể bị hại hôm nay so với tuần trước giống nhau, đều bị mất nội tạng. Cảnh sát bước đầu suy đoán đây thể là hành động của tổ chức buôn bán nội tạng. Vì thế buổi tối mọi kh nên ra ngoài. Nếu việc gấp cần cùng nhiều …..”

– Toàn văn hoàn


Chương trước

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...