Mối Duyên Âm Dương
Chương 3:
Tạm biệt Tống Phàm Hiên, Chu Vũ một trở về nhà. Hiếm khi kh nghe tiếng chơi mạt trượt từ trong nhà phát ra. Đem cặp sách tuỳ tiện vứt xuống nền nhà, Chu Vũ bước vào phòng th cha đang hoảng loạn nh chóng thu thập hành lý.
“Làm thế?” Nhíu mày cha đầu đầy mồ hôi đang cố sức nhét hành hành lý vào hòm, Chu Vũ dự cảm kh tốt.
“Về à … Mau thu dọn đồ đạc, chúng ta chuyển nhà.” Th Chu Vũ ở cửa thở hổn hển ra lệnh.
“Vì ?”
“Tao kêu mày thì mày . Nh lên!!” Cha thẹn quá hoá giận(?) mà hét lớn, trong mắt tràn ngập tơ máu.
Lùi lại hai bước tránh xa cơn giận dữ của , Chu Vũ về phòng bắt đầu thu thập hành lý. cũng đoán được cha đánh bạc hẳn đã thua kh ít tiền, muốn bỏ trốn nơi khác.
Đây cũng kh là lần đầu tiên. Vài năm trước bọn họ từ nơi khác dọn đến nơi này để tránh chủ nợ. Tuy rằng cha tìm được việc làm kiếm ra tiền nhưng bản tính kh thay đổi cứ đến tối lại đánh bạc. Lần này lẽ đã thua nhiều, kh khả năng trả được nên lại muốn chạy trốn.
Cha chưa bao giờ để ý xem thích ứng được với trường học mới hay kh. Đối với Chu Vũ cũng kh vì với trường học cũng kh cảm tình. sớm biết với thói cờ b.ạ.c của cha thì lẽ cả đời sẽ nay đây mai đó.
Vốn dĩ đã quen như vậy nhưng khi nhớ tới Tống Phàm Hiên lại kh khỏi tự hỏi sau khi sẽ thế nào? Sẽ thương tâm một trận, sau đó tiếp tục đọc sách, thi đại học, trở thành xã hội “Lương đống”*, trở thành một hoàn toàn trái ngược với ? Như vậy cũng tốt, khỏi hàng ngày theo học toàn chuyện xấu.
Chu Vũ vừa thu thập đồ đạc vừa cố gắng ngăn lại cảm giác sầu não từ đáy lòng dâng lên.
Chuyện kh thể tưởng lại là liên tiếp phát sinh. Ngày hôm sau mẹ Tống Phàm Hiên tới tìm nói chuyện.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ngồi trong một quán cafe cao cấp, Chu Vũ theo thói quen rút t.h.u.ố.c lá ra, mới vừa ngậm vào đã một phục vụ tiến đến ngăn cản : “Xin lỗi ngài, ở đây kh được hút thuốc.”
“Mẹ mày.” Chu Vũ đem bật lửa để lại túi áo tiện tay vứt ếu thuốc xuống mặt bàn.
th cách cư xử của , mẹ Tống Phàm Hiên càng lộ rõ tia khinh bỉ, bắt đầu mở miệng nói chuyện. “Chu Vũ, vì tương lai của Phàm Hiên, hi vọng sau này đừng liên hệ với nó nữa.”
“ cũng chưa từng chủ động tìm ta, là con trai bà bám theo đ chứ, thưa Tống phu nhân.” Chu Vũ quậy vài vòng cafe trong tách nhàn nhạt trả lời.
“ kh để ý tới nó nó cũng sẽ kh tới tìm chơi đùa. Nó vốn dĩ là một đứa trẻ ngoan ngoãn, biết nghe lời. Thành tích luôn nằm trong top 3. Nhưng bởi vì cùng mày qua lại mà rớt xuống đứng thứ sáu. Còn học nói dối, lừa ta nói tiền mua tài liệu hoá ra mang cùng mày ăn chơi hết.” Nói đến đây mẹ Tống Phàm Hiên cực kỳ kích động mà đứng hẳn lên, hít sâu hai cái mới thể giữ bình tĩnh tiếp tục duy trì hình tượng của mà tiếp tục nói: “Phàm Hiên và kh thể trở thành bạn bè. Xin hãy tránh xa nó ra.”
“Hả? Bà dựa vào cái gì mà bảo tránh? bản lĩnh thì về bảo con trai bà đừng xuất hiện trước mắt nữa.” Chu Vũ châm chọc liếc .
“Mày … mày thật là …” Nhịn xuống cơn tức giận đang chờ chực bùng nổ, mẹ Tống Phàm Hiên đổi giọng mềm mỏng: “Bác biết hoàn cảnh nhà cháu tương đối khó khăn. Nếu yêu cầu gì bác sẽ cố hết sức trợ giúp, chỉ cần …”
Nga? Ngay cả hoàn cảnh nhà cũng biết ? Chu Vũ hừ lạnh một tiếng, nghĩ muốn mang tiền ra dụ ? Đem khoé môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười: “Giúp đỡ? Tốt. Vừa đúng lúc nhà đang cần tiền.”
Lời vừa nói ra, ánh mắt mẹ Tống Phàm Hiên Chu Vũ càng nhiều khinh bỉ, bất quá đối với Chu Vũ kh quan trọng. với Tống Phàm Hiên kh là bạn bè, tốt nhất cũng đừng nên trở thành bạn bè…
Cầm theo thẻ tín dụng đến ngân hàng l tiền, Chu Vũ một bên cười cười một bên vươn vai muốn nh chóng rời khỏi thành phố này. Thủ tục chuyển trường cũng đã giải quyết xong. Từ nay về sau, và Tống Phàm Hiên lẽ cả đời cũng sẽ kh còn cơ hội gặp mặt nữa.
Mặc dù một chút sầu não nhưng Chu Vũ vì dọn nhà mà bận tối mắt tối mũi, chuyện m tháng qua cùng Tống Phàm Hiên trở thành “bạn bè” đã được vứt đến một nơi vô cùng “hẻo lánh” trong trí nhớ
Chưa có bình luận nào cho chương này.