Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mối Duyên Âm Dương

Chương 6:

Chương trước Chương sau

Cả căn phòng sáng bừng, trên tường toàn bộ đề là ảnh chụp của .

hình ảnh trong phòng học, trên sân thể dục, trên đường về nhà, trong tiệm net, thậm chí là cả ở trong nhà. Nhân vật chính trong mỗi bức ảnh đều là Chu Vũ, nét mặt vui, giận nhưng mắt kh hề thẳng vào ống kính, tất cả đều là ảnh chụp trộm.

Chu Vũ ngửa đầu lên trần nhà, trên đó cũng là hình ảnh của được phóng to thành đủ các loại áp phích lớn nhỏ dán lên kh để thừa lại một khoảng tường trống nào.

Đi sâu vào trong phòng, Chu Vũ th trên bàn chứa nhiều hộp được sắp xếp ngay ngắn. Hộp chứa hoá đơn, hộp chứa gi ăn, hộp chứa chiếc đũa cùng ống hút, ngoài ra còn một số thứ linh tinh khác. Mỗi thứ Chu Vũ đều th chút quen mắt. Theo phân loại trong hộp, Chu Vũ nhặt lên một chiếc bút l quan sát kĩ. Hình như những đồ vật này đều đã dùng qua, vốn dĩ nghĩ đã mất kh hề nghĩ rằng toàn bộ đều xuất hiện ở đây.

Chẳng lẽ đũa cùng gi ăn gì gì đó đều là những thứ đã từng sử dụng?

Chu Vũ đang suy nghĩ liền cảm th cái gì đó mềm mại ở dưới chân. Cúi đầu xuống, chẳng đều là quần áo làm rơi ở chỗ nào đó . Đây là chuyện gì?

Chu Vũ ngồi xổm xuống, nhặt lên chiếc khăn mặt quen thuộc. Tống Phàm Hiên luôn trầm mặc kh thích nói chuyện lại lặng lẽ thu thập đồ đạc của ? mê man kh rõ, hành động này quả thực là vô cùng cổ quái…

Chu Vũ kh muốn ở lại nơi này. Cho dù là nửa đêm cũng muốn trở về. Kh chìa khoá gì ghê gớm, cùng lắm thì ngủ khách sạn, dù trong cũng tiền. Đem khăn kia bỏ xuống, Chu Vũ quyết định thừa dịp Tống Phàm Hiên còn chưa quay lại lặng lẽ trốn . Kh ngờ vừa mới đứng dậy lại nghe đằng sau tiếng bước chân.

Tống Phàm Hiên. , đã trở lại? Chu Vũ cứng đờ cả .

đã nói là đừng vào, lại kh nghe a?”

Tiếng nói từ sau lưng Chu Vũ truyền đến càng ngày càng gần, cuối cùng dừng lại lởn vởn bên tai .

Chu Vũ cúi đầu th bàn tay x xao vòng qu eo ôm l . Tống Phàm Hiên tựa đầu lên vai Chu Vũ nói thì thầm bên tai: “ nên trừng phạt thế nào đây?”

“Tao X! Trừng phạt cái rắm! Mau bu ra!” Muốn đem Tống Phàm Hiên ở phía sau đang bám l vứt ra xa. Nhưng khí lực rõ ràng lớn hơn kia nhiều lại kh thể nhúc nhích, ngược lại càng giãy dụa càng khiến hai dán chặt vào nhau. Cảm th phía sau toàn bộ dính vào lưng , ở m.ô.n.g còn cảm nhận rõ ràng vị trí nào đó của phía sau căng cứng. Chu Vũ nhịn kh được chửi ầm lên.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“XXXXXXXXXXXXXXXXXXXX! Mày TMD mau bu ra cho tao!”

“Kh bu.”

“Mày bị ên à? Tại lại thu thập m đồ vật này? Đồ b**n th**.” trong phòng đều là ảnh chụp cùng đồ vật của , đằng sau lại là Tống Phàm Hiên gắt gao ôm chặt, tình cảnh này thật sự là quá sức kh bình thường.

“Bởi vì thích . Chu Vũ, luôn thích .” Tống Phàm Hiên nghiêng đầu, cười khẽ l**m một đường lên cổ Chu Vũ.

lâu như vậy, thật vất vả mới thể gặp lại nhau, sẽ kh để lại lần nữa.” Trong giọng nói mang theo sự cố chấp sâu sắc, Tống Phàm Hiên càng ra sức ôm chặt Chu Vũ vào lồng ngực.

“Đầu óc mày bệnh.” Giãy dụa một hồi ra một đầy mồ hôi mà đằng sau một chút cũng kh cách xa ra chút nào, Chu Vũ thở hổn hển tiếp tục mắng.

“Từ khi th đã cảm th là báu vật tuyệt vời nhất trong cuộc đời . Tất cả ảnh ở đây đều là chụp. Còn nữa, mỗi lần chúng ta cùng nhau ăn cơm, chơi đều giữ lại hoá đơn để chứng minh ngày đó chúng ta đã ở cùng nhau.” Tống Phàm Hiên vừa hôn hai má Chu Vũ vừa giải thích xuất xứ mỗi đồ vật trong phòng.

“Tất cả đều do đầu óc mày vấn đề! bình thường ai lại thu thập những đồ vật này chứ?” Ngay cả khăn tay đã dùng qua Tống Phàm Hiên cũng giữ lại. Đây là lối suy nghĩ của bình thường ? Chợt nhớ tới bố mẹ Tống Phàm Hiên đang ở dưới lầu, Chu Vũ muốn hét to lên kêu cứu. Với tính cách của mẹ Tống Phàm Hiên nhất quyết kh để hai dây dưa cùng nhau.

Sớm phát hiện ý đồ của Chu Vũ, ngay lúc há miệng chuẩn bị kêu, Tống Phàm Hiên lập tức cúi xuống hôn lên.

Môi lưỡi cuốn l nhau, Tống Phàm Hiên mang đầu lưỡi Chu Vũ ên cuồng né kh ngừng cuốn lại, l**m láp khắp khoang miệng . Chợt Tống Phàm Hiên th nhói một cái, l**m l**m mới biết môi đã bị Chu Vũ cắn nát. Nhưng kh để ý, tiếp tục ôm chặt Chu Vũ mà gắt gao hôn lên.

Thẳng đến khi Chu Vũ bị hôn đến mê man Tống Phàm Hiên mới ngẩng đầu, thừa dịp Chu Vũ còn chưa hoàn hồn mang dây thừng trói vào ghế.

“Mẹ mày! Tống Phàm Hiên ngươi TMD muốn thế nào?” Giãy dụa tay chân đã bị trói đến chặt cứng trên ghế, Chu Vũ tức giận mắng.

“Kh mang trói chặt, sẽ lại biến mất.” Tống Phàm Hiên vừa ôn nhu v**t v* khuôn mặt dù trong cơn giận dữ vẫn vô cùng tuấn của Chu Vũ vừa từ tốn trả lời.

Hoá ra là vì kh từ biệt đã khiến Tống Phàm Hiên mang theo một bóng ma. Kh ngờ bóng ma này lại lớn đến như vậy, thằng nhãi này hiện tại là ên . Chu Vũ muốn chính chống lại nhưng dù đánh thế nào cái tên Tống Phàm Hiên thoạt yếu ớt lại kh hề mảy may sứt mẻ gì. Rốt cục l ở đâu ra khí lực lớn như vậy? Chu Vũ định thần cố gắng tỉnh táo lại, trong đầu nh chóng nghĩ cách chạy trốn.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...