Mỗi Năm Đều Có Tiểu An Bên Cạnh
Chương 9:
"Nếu kh." Thẩm Hoài bu lỏng vai, lén nháy mắt với nói: " cũng hết cách , các muốn đưa thì cứ đưa , cắn răng chịu đựng m hôm là quên ngay thôi."
Hai họ do dự mãi cuối cùng vẫn đồng ý, dù trong mắt họ, một vạn tệ quan trọng hơn quá nhiều.
Các gi tờ được ký và c chứng xong xuôi, Thẩm Hoài chính thức trở thành giám hộ của .
Họ được một vạn tệ của tháng đó, vừa huýt sáo vừa nhảy lên xe.
Cưỡi chiếc xe máy độ của họ phóng ầm ầm, vừa cười ha hả vừa tăng ga, bốc đầu xe lao vút.
họ rời , cũng thở phào nhẹ nhõm nhưng lại chút kh cam lòng: " ơi, tại đưa tiền cho họ!"
Thẩm Hoài xoa đầu nói: "Nói ra phức tạp, nhưng chỉ như vậy em mới thể học và sống cuộc đời bình thường được."
"Còn họ." Thẩm Hoài khẽ cười một tiếng nói: "M cái ngu ngốc đó thể nhận được m vạn thì khó nói lắm."
Thẩm Hoài tìm trường cho .
Từ ngày học, Thẩm Hoài kh còn rảnh rỗi nằm ườn trên ghế nữa.
Gọi dậy, làm bữa sáng, đưa học, nấu cơm, đón tan học, bận đến mức chân kh chạm đất.
Cuối cùng cũng thở phào được một hơi, thì lại gây chuyện ở trường.
vội vàng chạy đến trường cùng đứng cúi đầu nghe phê bình, đối mặt với lời tố cáo của giáo viên, kh ngừng cúi đầu nhận lỗi.
Thế là xong , về đến nhà kèm làm bài tập, lại bị chọc cho liên tục phát ên, hận kh thể chui vào tủ lạnh để bình tĩnh lại.
nói: "Tiểu An! Tổ t! C chúa! Em thể giống một cô gái được kh! thể đừng chọc tức c.h.ế.t được kh! thể học được 1+5+1 kh! thể động não được kh!"
Khi bộ dạng của , mặc dù bĩu môi nhưng trong lòng lại nở hoa.
Bởi vì phát hiện, đã lâu kh uống thuốc nữa.
Những viên thuốc đó đã nằm yên trong tủ bị mốc meo, kh còn mất ngủ cả đêm như trước, cũng kh còn nhốt lại khóc vô cớ nữa, càng kh còn nửa đêm ra nghĩa trang ngồi đến sáng.
Bây giờ chạm giường là ngủ, dậy là bận rộn.
Thậm chí vì quá ham ăn, bắt đầu lo lắng về ví tiền.
bắt đầu viết nhạc, hát hò trở lại.
Một khi kiếm đủ tiền cho tiêu, sẽ bắt đầu chuyển trọng tâm sang , kh bao giờ vắng mặt trong mọi bước đường trưởng thành của .
một lần, cẩn thận thăm dò hỏi : " còn muốn c.h.ế.t kh?"
lập tức đưa tay gõ vào cái đầu nhỏ của nói: " bận đến chết, tức đến c.h.ế.t , l đâu ra thời gian mà nghĩ đến chuyện c.h.ế.t nữa?"
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
He he he.
Vậy kh chọc tức nữa đâu, sẽ học cho tốt vào!
Nửa năm sau, bố mẹ kia của c.h.ế.t vì đua xe.
Vừa hay, bác cả của Thẩm Hoài cũng bị tai biến vì uống rượu quá chén mà ngã.
Ngày hôm đó, Thẩm Hoài lặng lẽ ở nhà làm một bàn đầy thức ăn.
uống rượu, uống sữa tươi.
Cạn ly!
Vì những tháng ngày đen tối của chúng ta, vì những tia sáng lọt qua kẽ hở.
Vì .
Và cũng vì .
Ngoại truyện
Khi du học trở về, Thẩm Hoài đã nổi tiếng trở lại.
đến sân bay đón , kh thể chen vào được.
bị ta vây kín m vòng trong ngoài, cười rạng rỡ như ánh mặt trời.
liếc mắt một cái đã th giữa đám đ, giơ hoa lên gọi: "Tiểu An!"
Tất cả mọi đều quay đầu …
Thẩm Hoài đã vì yêu đã mất mà viết nhạc, vì chị mà hát.
lẽ kh nổi bật, kh đủ xuất sắc, nhưng vẫn là tia sáng quan trọng nhất trong cuộc đời Thẩm Hoài.
giơ tay lên mỉm cười với .
Cách đám đ, chúng nhau cười ra những giọt nước mắt mà chỉ hai chúng mới hiểu.
Đã từng một khoảng thời gian, bầu trời của chúng kh mặt trời, luôn chìm trong bóng tối.
Nhưng vì nhau mà lại chẳng hề tối tăm.
Bởi vì thứ khác đã thay thế mặt trời.
(Hoàn thành)
Chưa có bình luận nào cho chương này.