Mới Sinh Con Một Tuần, Tôi Bị Đói Ngay Trong Nhà Chồng
Chương 1
Nước súp chảy dọc theo khóe miệng nó.
“Súp thím út ngon quá!”
Thằng nhóc tám tuổi ợ lên một cái rõ to.
chết trân tại chỗ.
Đó canh gà ác đẻ nhờ mang đến từ sáng sớm.
Nguyên một con gà hầm suốt bốn tiếng đồng hồ.
Giờ thì trong nồi trống rỗng, bát cũng trống rỗng, đến cả táo đỏ trong đĩa cũng bốc ăn sạch sẽ.
“.” đầu phòng khách.
chồng đang xem tivi sofa, đầu cũng thèm ngẩng lên:
“Cháu nó đói thì cho nó ăn , lát nữa cô ăn tạm hai miếng .”
Ăn tạm hai miếng?
còn sót cái gì mà ăn.
“, đó canh con đặc biệt hầm cho con, con còn húp một ngụm nào…”
“Ây da.” Chị dâu từ trong phòng ngủ bước , tay bốc hạt dưa cắn tanh tách: “Thím , bát súp thôi mà, nhường cháu nó một chút thì ? Thím cũng keo kiệt quá đấy.”
Chị đang đôi dép bông .
Đó đôi dép đẻ mua riêng cho trong tháng ở cữ.
đảo mắt ngoài ban công.
Chồng đang đó, cúi gằm mặt lướt điện thoại.
“Cố Minh.” gọi .
ngẩng đầu.
“Cố Minh!”
“Hửm? thế?” Mắt vẫn dán chặt màn hình.
“Đồ ăn ở cữ em ăn hết .”
“Ồ, thế để tối nấu món khác.”
Nấu món khác.
Thức ăn trong nhà do mua.
Xoong nồi bát đĩa hồi môn .
Tiền thuê bảo mẫu chăm đẻ, chê đắt nên thuê.
sang chăm ở cữ, chồng bảo nhà chật chỗ ngủ.
Kết quả chị dâu dẫn theo cháu trai đến đây ở chực suốt một tuần nay.
Và họ ở ngay trong phòng ngủ phụ nhà chúng .
“ thể quản chút ?” Giọng run lên.
Cố Minh cuối cùng cũng ngẩng lên, liếc một cái.
Cái ánh mắt đó thấy quá nhiều .
Ánh mắt chê phiền phức.
“ tí chuyện mà em cứ làm ầm lên.”
Làm ầm lên?
mới sinh bảy ngày.
Vết thương mổ vẫn còn đau.
Mỗi đêm dậy ba cho con bú, đêm nào ngủ trọn giấc.
Hôm nay đầu tiên dỗ con ngủ ngoan, chỉ ăn một ngụm đồ nóng.
Kết quả chẳng gì cả.
“ làm ầm.” thấy giọng đều đều đến lạ: “ đói, ăn cơm.”
chồng tặc lưỡi: “Trong tủ lạnh còn cơm nguội đấy, tự mà hâm.”
Cơm nguội.
cơm trắng từ tối qua, cứng ngắc.
một món thức ăn nào.
ở cửa bếp, cái nồi , cái bát .
Thằng cháu trai chạy chỗ chị dâu: “ ơi, con ăn táo đỏ nữa cơ.”
“Hết , con ăn sạch còn .” Chị dâu xoa đầu nó: “Để bữa bảo thím út hầm tiếp cho mà ăn.”
Tay bắt đầu run lên.
vì lạnh.
Mà vì tức giận.
Bạn thể thích: Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Ôn Mạn + Hoắc Thiệu Đình - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
thẳng phòng ngủ.
Con gái vẫn đang ngủ.
lấy chăn ủ quấn chặt lấy con.
Nhét thêm bình sữa, bỉm túi đồ bỉm sữa.
Bế con lên.
Đẩy cửa nhà bước ngoài.
Gió từ hành lang thốc lạnh như dao cắt.
Đang tháng Chạp, âm tám độ.
mặc đồ ngủ, lê một đôi dép lê trong nhà – đôi dép bông vẫn đang chân chị dâu.
Cửa nhà hàng xóm đột nhiên mở .
Chị Phương xách túi rác bước ngoài, thấy liền sững sờ.
“Tiểu Tống? Trời lạnh cắt da cắt thịt thế , em bế con ngoài làm gì?”
mấp máy môi.
Hốc mắt đỏ hoe.
“Chị Phương… chị thể cho em xin miếng cơm ?”
“Nhà em phần cơm cho em.”
02
Chị Phương vội vàng kéo nhà.
lò sưởi phả mặt, lúc mới nhận đang run bần bật.
“ xuống, xuống mau, đừng để cháu lạnh.”
Chị đón lấy con gái , tay đỡ gáy đứa trẻ cực kỳ chuyên nghiệp, cẩn thận đặt con xuống gối tựa sofa.
chị ngoắt bếp.
Năm phút , một bát mì nóng hổi bưng .
thêm quả trứng ốp la, rắc ít hành hoa.
“Ăn , đừng gì vội.”
bưng bát mì, tay vẫn còn run.
Nuốt ngụm mì đầu tiên, nước mắt lã chã rơi thẳng bát.
Gợi ý siêu phẩm: Hệ Thống : Nữ Côn Đồ Làm Giàu Ở Cổ Đại đang nhiều độc giả săn đón.
kìm .
Chị Phương đối diện, giục, cũng chẳng hỏi.
Đợi ăn xong, chị đưa khăn giấy cho .
“Sinh mấy ngày ?”
“Bảy ngày ạ.”
Chị hít một ngụm khí lạnh: “Mới bảy ngày mà em mặc thế chạy ngoài? Vết thương đau ?”
Đau chứ.
cũng đau.
cái đói còn khó chịu hơn cái đau.
“ chồng em ? Chồng em ?”
im lặng.
Chị Phương ở cạnh nhà ba năm nay.
Chị thấy hết.
Tường nhà cách âm kém lắm.
“Chị thấy .” Chị hạ giọng: “Cái thằng nhóc đó ngày nào cũng quậy phá bên nhà em, chị dâu em thì oang oang cái mồm vang cả tầng đều thấy.”
lau mặt.
“Chị Phương, em chỉ xin miếng cơm cho ấm bụng về thôi.”
“Về cái gì mà về?” Chị đột nhiên lớn giọng: “Em bộ dạng xem. Mặt trắng bệch, môi tím tái, em ở cữ mà nhiễm lạnh để bệnh căn cả đời ?”
.
dặn dặn cả trăm .
ở đây.
chồng cho bà đến.
Bảo nhà ba phòng ngủ, chỗ.
Chị dâu và cháu trai chiếm phòng ngủ phụ.
, Cố Minh và con nhỏ chen chúc trong phòng ngủ chính.
đến thì ngủ ở ?
Lúc đó Cố Minh cũng .
“Đợi chị dâu về hãy đón sang.”
chị dâu ở lì bảy ngày , chẳng vẻ gì định về.
Chị Phương sắc mặt , dậy lục tủ.
Lấy một cái áo khoác bông dày khoác lên .
“Em đừng vội về.” Chị xuống, chằm chằm : “Chị hỏi em, đẻ em tình cảnh hiện giờ em ?”
“ ạ.”
“Em với bà ?”
“… em sẽ cuống lên mất.”
“Đáng lẽ cuống lên!” Giọng chị Phương nặng: “Em xem em đang sống cái cuộc đời gì đây. Đàn bà đẻ xong nổi một miếng cơm để ăn. Chồng em chết ?”
đáp lời.
Cố Minh.
nhớ dáng vẻ khi cưới.
Lúc theo đuổi , ngày nào cũng đưa đón làm, ngày mưa thì che ô, ốm đau thì nấu cháo.
lúc đó đồng ý.
điều kiện nhà bình thường, sợ gả qua đó sẽ chịu khổ.
vỗ ngực thề thốt mặt : “Dì cứ yên tâm, cháu nhất định sẽ đối xử với Tiểu Tống.”
tin.
Ngày đăng ký kết hôn, còn : “Từ nay em quan trọng nhất đời .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.