Mới Sinh Con Một Tuần, Tôi Bị Đói Ngay Trong Nhà Chồng
Chương 6
Chị Phương hàng xóm nãy giờ vẫn ở cửa, giơ điện thoại lên: “ trưởng nhóm cư dân nhé.”
chồng “bịch” một tiếng, chân mềm nhũn, phịch xuống đất.
Gợi ý siêu phẩm: Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều đang nhiều độc giả săn đón.
“Đừng… đừng gửi…”
mặt bà sự kinh hoàng.
vì cắn rứt với .
Mà sợ mất mặt.
bộ dạng bệt đất bà , đột nhiên thấy vô cùng nực .
7 ngày .
chịu đói chịu khát, nhẫn nhịn trong cái nhà suốt 7 ngày.
Ngày nào cũng tự nhủ, nhịn thêm chút nữa, nể mặt đứa con, nhịn thêm chút nữa.
Nhịn đến hôm nay, đến một ngụm canh cũng chẳng mà húp.
“Bây giờ bà mới sợ ?” xổm xuống, thẳng mắt chồng: “Con gái nhịn suốt 7 ngày, bà sợ cái gì? Bà sợ hàng xóm láng giềng bà loại gì chứ gì.”
chồng ôm mặt, bắt đầu lóc.
Chị dâu kéo kéo áo bà : “, đừng nữa, giải quyết chuyện …”
“Cô câm mồm .” trai liếc sang chị dâu: “Chuyện cô còn tính . Tiền hồi môn em gái , cô lấy bao nhiêu?”
Mặt chị dâu cứng đờ.
“, lấy”
“ nãy chính miệng cô , ‘ chẳng bảo vẫn còn thừa mấy vạn ’. Cô chuyện tiền , thì còn thừa mấy vạn?”
Môi chị dâu run run.
Liếc chồng.
chồng đất, thèm chị .
Chẳng ai giúp chị cả.
“Bao nhiêu?” hỏi nữa.
“… 8 vạn ( 270 triệu VNĐ).” Giọng chị dâu lí nhí đến mức gần như thấy: “ bảo… cho vợ chồng vay… bảo trả…”
8 vạn.
Cố Minh 5 vạn.
chồng giữ 7 vạn.
20 vạn, chia chác sạch sẽ sót một đồng.
gật đầu.
“. chị dâu cũng trả . 8 vạn, trong 3 ngày.”
“ lấy ”
“Đó chuyện chị.” ngắt lời: “Ăn cắp tiền , trả , thì báo cảnh sát.”
Mặt chị dâu triệt để sụp đổ.
08
Ngay tối hôm đó.
Chị dâu thu dọn đồ đạc cuốn xéo.
Thằng cháu chị lôi xềnh xệch , lúc đến cửa vẫn còn giãy giụa ầm ĩ: “Con , con xem iPad cơ”
Chị dâu tát bốp một cái mông nó, lôi tuột .
Khoảnh khắc cánh cửa đóng , căn nhà đột nhiên tĩnh lặng.
Sự tĩnh lặng bình thường.
chồng rúm ró trốn trong phòng ngủ bà , dám ló mặt .
Cố Minh ngoài ghế sofa, lưng còng gập xuống, hai tay luồn tóc vò đầu bứt tai.
đang ở trong bếp nấu mì cho .
trai cạnh bàn ăn, chằm chằm bóng lưng Cố Minh.
Em họ và vợ giúp dỗ con gái ngủ say.
tựa khung cửa phòng ngủ, lặng lẽ thứ.
Thật kỳ lạ.
Rõ ràng nhà , trong suốt 7 ngày qua, từng cảm thấy đây “nhà”.
Chỉ cho đến khoảnh khắc trong bếp, mới ngửi thấy hương vị gia đình.
Mùi hành phi thơm lừng.
bưng bát mì : “Ăn con. Ăn xong tính tiếp.”
xuống, cắm cúi ăn.
Đây bát mì thứ hai trong ngày.
Bát đầu tiên chị Phương hàng xóm cho.
Còn trong chính căn nhà , ai nấu cho nổi một bát mì.
Ăn một nửa, Cố Minh tới.
cạnh bàn ăn, .
“Tiểu Tống.”
ngẩng đầu lên.
“Tiểu Tống, xin em hãy suy nghĩ .”
tiếp tục ăn.
“ thời gian qua . chăm sóc cho em. … thể sửa mà.”
nuốt ngụm mì cuối cùng.
Đặt đũa xuống.
Ngẩng đầu .
“ .”
xuống.
“Cố Minh, em hỏi một chuyện. trả lời thành thật.”
“Em .”
“Trưa nay, lúc cháu uống súp em, đang ngoài ban công. thấy ?”
Ánh mắt né tránh.
“… thấy.”
“Tại cản?”
“… bảo cứ cho cháu nó ăn …”
“ bảo, theo ?”
im lặng.
“ 32 tuổi .” : “ lên 3. để cháu trai ăn đồ ở cữ vợ , thấy ?”
“ .”
“Thế cản?”
Im lặng.
“Bởi vì sợ.” : “ sợ phật ý. sợ chị dâu chửi ki bo. sợ nhà cãi , thấy phiền phức. Nên giả mù giả điếc.”
Vai xụp xuống.
“ điều gì làm em ớn lạnh nhất ?”
Bạn thể thích: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì - Full - Ôn Nhiễm, Phó Cảnh Thành - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
ngẩng đầu .
“ chuyện bắt em ăn cơm nguội. chuyện chị dâu dép em. Thậm chí chuyện 20 vạn .”
“Mà .”
thẳng mắt .
“ việc ngoài ban công chơi game, trơ mắt cháu bưng canh em , mà hé răng lấy nửa lời.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.