Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mộng Hoa Bất Tịch

Chương 1:

Chương sau

Ta dựa vào cánh cửa sắt vừa thô vừa lạnh ở cạnh bên, ánh sáng màu tím lập lờ nơi chân trời phía xa. một thoáng, ta cái gì cũng kh th, những thảo nguyên nhấp nhô dần được bảo phủ bởi sắc tối của bầu trời. Nhưng chỉ một lát sau, đám mây mù dường như chậm rãi tản mác, tiếng xe lửa gầm rú qua một vùng hoang vu vắng ở. Ta lại mơ hồ th một t màu x biếc của đồi núi, ta biết đó là đích đến của ta.

Khi xe lửa dần chậm lại, ta sửa sang một chút bởi cùng một đám trâu, bò, thú vật một chặng đường dài nên áo khoác chút dơ bẩn. Căn đúng một đoạn dốc thoải, nhảy xuống xe lửa (ta cũng kh dám để nhân viên nhà ga th ta!)

Sải bước vào vùng đất kh , đám mây mù rộng lớn màu tím đỏ tán một chút ra phía sau, vùng đất Louisiana mênh m.ô.n.g này tựa như một con quái vật thật lớn đang ngủ say, vươn ra song chưởng hướng về ta.

Ta cảm th một loại khiêu chiến rõ ràng.

Nhà ta vốn ở vùng North Carolina – một trong mười ba thuộc địa của quốc, mà ta đã chạy trốn tới đất Louisiana thuộc vùng cai quản của nước Pháp.

Khẽ nhếch miệng, miệng vết thương hơn mười ngày trước bị ở North Carolina đến giờ vẫn còn đau xót….. ều tất cả cũng chỉ là chuyện quá khứ!

Trên đất di dân này, ta là mới tới, một hoàn toàn kh hiểu ngôn ngữ của vùng vào một quốc gia hoàn toàn mới. Đúng vậy, Louisiana thuộc quyền cai trị của Pháp, là một vùng đất mới phục vụ cho mục đích tơ lụa của Pháp.

Bắt đầu một cuộc đời mới! Nhân sinh vẫn luôn tiếp diễn mà!

Ánh vàng đổ lên mặt đất cũng chỉ để lại những khoảng sáng yếu ớt, xem ra, ở đây hẳn một ngày một đêm lẽ cũng sẽ kh gặp đường. Mặt trời chiếu lên ta lúc này đã bắt đầu xuất mồ hôi. Vì thế ta bắt đầu hoài nghi nơi xuống kh nhà ga? Nếu đó là cái trạm như ta nghĩ, thì hẳn là thị trấn mới đúng.

Sau khi một hồi lâu, ta th một bóng cây cổ thụ vươn ra những nhánh cây thô to tạo thành bóng mát, vì vậy cơ thể khát vọng sự mát mẻ của ta cứ hướng nơi đến. Nơi này cũng kh bốn phía xung qu, ta chỉ th hoàn toàn là những bãi cỏ ngắn ngủn trống trải, kh rào c, kh bò cừu cũng kh hoa màu.

Chẳng lẽ là vùng đất chưa khai phá?

Đang lúc phân vân thì ta bỗng th một loài sinh vật đang di động – đó là một con thỏ hoang màu nâu.

Máu cùng thịt của nó với ta hiện tại là vô cùng thích hợp!

Im lặng, ta nhẹ nhàng l ra khẩu s.ú.n.g lục của , tiếp từ túi quần l ra một băng đạn………… Mắt ta tốt, b.ắ.n trúng một con thỏ cách hơn mười thước với ta mà nói là chuyện dễ như trở bàn tay.

Tiếng s.ú.n.g vọng lên một hồi lâu…………

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

lẽ vì nơi này kh gian rộng.

Máu thỏ ấm áp cũng kh quá t nồng, nắm chặt l xoay nơi m.á.u phun mãnh liệt hướng thẳng vào cổ mà từng ngụm từng ngụm nuốt xuống – thật sự là đã khát! Củi khô ở đây cũng nhiều, ta dùng con d.a.o nhỏ của lột bỏ lớp da thỏ, đem thịt đặt trên tảng đá cắt ra làm m khối, l đá lửa trên xuống châm lửa củi, con thỏ kia kh bao lâu đã trở thành món lương thực duy nhất trong ngày của ta.

Đêm đến ta cũng kh mạo hiểm rời khỏi cây cổ thụ.

Liều lĩnh vào cánh đồng hoang kh được khai phá là thực đáng sợ.

Ta bảo trì đống lửa vẫn cháy……………Ta chỉ là ngồi nghĩ xem bản thân nên quyết định như thế nào: Tìm vài hạt giống gieo thành một khu vườn, khi thì làm thợ thu hoạch khi thì làm một đốc c nô lệ da đen, ăn loạn chén cơm, ở nơi đây, kh ai biết ta là ai, kh ai biết nói tiếng ngày trước của ta.

Bầu trời đêm màu lam, màu lam thẫm chỉ chút ểm sáng yếu ớt của trăng.

Côn trùng kêu ra rả, lá cây trên đỉnh đâu xào xạc rung động………………. Gió thổi khiến những nhành cây kh ngừng phát ra những âm th đơn ệu. Giống như tiếng gọi khàn khàn âm ỉ.

Trời càng ngày càng lạnh, ta dùng áo khoác gắt gao bao l qu thân, muốn tìm ở thân cây thô to một nơi thoải mái……………

Lửa cháy, trong mắt ta càng ngày càng mờ mịt, ta xem………. ………… cuối cùng chìm vào giấc ngủ.

Sáng sớm mặt trời đặc biệt nóng. Ánh mặt trời bỏng rát thiêu đốt mặt đất, trên đầu ta lại kh gì che đậy.

Ta vẫn , trên vùng đất vô tận này.

Đi cả một ngày trời, ta kh hề th bất cứ một con thỏ nào.

Vì thế khi leo qua một ngọn núi nhỏ, ngay khi đã lâm vào tình trạng kiệt sức lại th phía dưới xuất hiện một vùng trồng b x biếc, lúc ta cảm giác đã khát tới mức cảnh vật trước mắt là ảo ảnh – vẫn chạy. Ta chạy xuống sườn núi, phía trước là một vùng x biếc vô tận đến kh thể tưởng lan tỏa trong tầm mắt.

Một héc-ta, một héc-ta những cây b cao đến nửa lay động dưới ánh chiều đỏ rực, x thẫm, vô tận, tựa biển.

Một nhóm nô lệ da đen đang ở ruộng ăn cơm, ta chạy đến gần như tắt thở…………….. Khi ta bổ nhào vào chỗ bọn họ đang tụ tập ở hai bờ ruộng, trực tiếp nhảy đến nơi kênh ruộng đang trào ra nước giếng, vùi hẳn đầu xuống, từng ngụm từng ngụm uống vào dòng nước ngọt mát…………… Ta cảm th sinh mệnh lại một lần nữa quay trở lại trong thân thể!

Ngôn ngữ bất đồng, ta cố gắng hoa tay múa chân. Hơn nữa, loại sắp c.h.ế.t đói đem cơm ăn đến ên cuồng, lại thêm mặt ta đã thể hiện ra ta là da trắng, khiến cho đội đốc c bán tín bán nghi thu lưu ta. Tới đêm, ta ngủ luôn ở gian phòng dành cho nô lệ da đen – ều ta lén lút đem s.ú.n.g cùng đạn của chôn ra sau phòng ở.


Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...