Mộng Hoa Bất Tịch
Chương 17:
Nhưng ngân hàng kia vì bắt đầu c trình đúc tiền mẫu mà gom góp về gần năm mươi vạn bảng. Đại khái khoảng sáu mươi cảnh sát tiến hành bảo vệ. Nhớ rõ từng viên đạn nhất nhất b.ắ.n trúng từng bằng hữu sống từ nhỏ đến lớn kia… Ta chạy trối chết… chạy trối chết…
Từng tiếng kêu thảm thiết vang lên đằng sau – chạy liên tục, kh kịp thở, ta nhảy vào biển…
Bóng tối tràn xuống, ta liên tục bơi, thẳng đến lúc trời đều tan biến, kh thể dựa vào bất luận kẻ nào, kh thể dừng lại ở bất luận nơi đâu, ta bơi tới, sức lực dần tiêu mất, cho rằng cứ như vậy mà c.h.ế.t …
Thế nhưng ta vẫn chưa chết, bộ hành qua biên giới. Sau đó nhảy lên tàu hỏa, như vậy, ta tới một quốc gia nói ngôn ngữ khác với ta.
Ta cho rằng, ta thể một lần nữa sống sót.
Nhưng nam nhân trước mắt này, thô bạo, đem ta như nữ nhân mà sử dụng qua. Dùng tiếng nói ra quá khứ đã chôn thật sâu.
“ lại lộ ra ánh mắt như vậy a? Jack…” Mắt mị lên, tựa như đang thưởng thức, mà sợ hãi của ta, cũng là món ăn ngon để cho nhấm nháp ? Nhưng cuối cùng ta vẫn là như vậy, ở trước mắt để lộ ra cảm giác sợ hãi tột cùng…
vuốt nhẹ qu eo ta, cứ thế một đường thằng xuống dưới…
“Nếu kh đem ngươi làm cái hình phạt treo cổ, ta là tội chứa chấp a… Jack, ở đất Louisiana này, trong tay quyền hành quyết tội phạm là ta.” hơi nghiêng thân tới một chút, bọt nước trên tóc từng hạt từng hạt thong thả rơi xuống mặt ta. Ánh mắt hết sức chuyên chú, khiến ta nhịn kh được run rẩy lộ ra sợ hãi nơi đáy mắt…
“Hình phạt treo cổ cũng kh đau lắm a…” vươn ngón tay chạm lên vết thương nơi cổ ta – đã kh còn sẹo, chỉ để lại một vòng đỏ thẫm nổi bật trên da – “Trong nháy mắt kh khí sẽ bị chặt đứt, sau đó bóng tối là phút cuối cùng… Bất quá ngươi yên tâm, đoạn đầu đài của Pháp tốt hơn chút: đứt đầu đau ? Nhưng thực sự là nh a, cũng thể kh kịp th đau đớn lúc m.á.u từ nơi cổ bị đứt phun ra …”
Ta khẩn trương lên, liền ngay cả đau đớn cũng kh cảm th…
- Nếu như thể, đem g**t ch*t ở chỗ này, sau đó chạy trốn thì thế nào?!
Cơ hồ ngay lập tức, thân thể đè ép xuống, ngăn chặn cơ thể đã mềm nhũn của ta.
“Vừa nguy hiểm nga… Ngươi kh đã học được phương thức nói năng văn nhã ? Lẽ nào ngươi còn kh triệt để đem thân thể ngươi giao cho ta?…” Vừa nói vừa đem hai chân ta toàn bộ kéo lên, sau lại đè ép, tạo ra tư thế tốt cho xen vào -
“Vậy ngươi đem ta giao cho cảnh sát ! Cùng lắm là chết!” Ta gào thét, khoảnh khắc m.á.u nóng x lên đầu, ta cái gì cũng đều quên mà hướng kêu to…
“Ta kh đem!”
Đơn giản phun ra một câu phủ định, cúi xuống, kề sát mặt ta, cầm hai tay ta đặt lên phía trên gắt gao nắm giữ:
“Ngươi nghĩ ta ở New Orleans làm cái gì? Cực kì đơn giản. Th qua quan hệ ngoại giao giữa hai nước, c bố tội phạm bị truy nã Jack Raymond đã bị cảnh sát Louisiana của ta b.ắ.n c.h.ế.t – ngươi đã chết. Mà ta, làm thủ tục mua một nô lệ tên là Jack Raymond từ phía chính phủ – hừ hừ …” nhếch môi cười nhạt, nhưng ta biết đ là đang đắc ý dào dạt cười….
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mong-hoa-bat-tich/chuong-17.html.]
“ sinh ra tại một thị trấn nhỏ của Pháp, phạm vào tội trộm cướp bị đem làm nô lệ bán đấu giá.”
cười, cười đến toàn bộ cơ thể đều rung lên, cúi xuống gắt gao ôm l thân thể ta -
“Ở đây, ở đây …. còn xương cùng thịt đều là của ta!” cắn, đầu lưỡi l**m lộng, tuy là ta đang run rẩy, nhưng đối lại như một cái bánh ngọt mà cắn nuốt l.
A…
Lần xỏ xuyên này tựa hồ dễ dàng hơn chút, nhưng đau đớn vẫn cứ như trước – trừu tống, mạnh mẽ ôm l cơ thể ta, cắn xé ta, ta đau tới co rúm lại. Sau, cầm l nửa ếu xì gà ta vứt ở một bên -
Ly khai khỏi cơ thể ta, tới hai bước, từ trong quần bò l ra hộp diêm.
Cũng kh muốn hút. Hẳn chỉ là châm lên ếu thuốc, đem nó ấn lên ểm nổi trên n.g.ự.c ta
“A -!”
Đau đến khắc cốt ghi tâm, đau đớn nhượng ta chỉ thể cứ như vậy cứng còng c.h.ế.t lặng trải qua thống khổ…
thỏa mãn đến cực ểm, lần thứ hai tiến nhập cơ thể ta - lần này, mẫn cảm với đau nhức khiến ta hung hăng co rút lại cơ thể, mà tại lúc co rút lại, thực sự, một loại cảm giác hiện thực của “l*m t*nh” bị c*m v** nụ hoa sưng đỏ dựng đứng lên, bị miệng của nóng đến phá hủy, này một trận khiến ta gầm rú cùng hung hăng chụp l lưng mà ên cuồng co rúm lại, cứ như vậy hút l m.á.u …
Đây là “l*m t*nh” ?
Cảm giác bị c*m v** tựa như roi quất vào trong cơ thể ta, trong nháy mắt cùng nam nhân này th như muốn ên ….
Tựa hồ, ở ta trong đầu ên cuồng hỗn loạn mà hỏi:
Đây mới là “l*m t*nh” ?
Hoàng hôn xuống, mặt trời vẫn như trước màu đỏ chói xa vời.
Tầng mây nhiễm màu hoàng kim nhàn nhạt, nhưng hết thảy nh sẽ bị bóng tối ăn mòn …
Mặt trời, ta kh biết, ngày mai ta còn thể tới nó kh.
Ta bị vắt ngang trên yên ngựa mà mang về. Kịch liệt khuất nhục cùng thân thể bị thương, ta rốt cục ngã bệnh.
Chưa có bình luận nào cho chương này.