Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mộng Hoa Bất Tịch

Chương 32:

Chương trước Chương sau

Hiện tại trong trang viên, Macquarie tín nhiệm ta. Thậm chí còn hơn cả lão hầu lâu năm của , đương nhiên bọn họ cũng vô cùng minh bạch năng lực thỏa mãn chủ nhân khi ở trên giường của ta. Nhưng qua huấn luyện bọn họ cũng kh nhiều lời, thậm chí thái độ đối đãi ta cũng kh bao giờ cái gì đặc biệt hay cải biến.

Những khách nhân thời gian dài ngốc ở chỗ này, mỗi ngày đều thương nghị thương nghị thương nghị.

Ta kh biết bọn họ tr luận cái gì, nhưng Macquarie tr luận ở đây cũng kh chiếm được nhiều ưu thế. Khi bưng trà tiến vào ta cũng thế nghe được một ít, cũng kh chiếm ưu thế tuyệt đối: Dù là chủ của Louisiana, dù cùng với quốc vương Pháp quan hệ đặc biệt, nhưng khi giao dịch cũng tuyệt đối kh quyền làm chủ- thể được Louisiana, quốc cũng kh để cho mọi thứ tự diễn ra.

Nhưng Macquarie đồng dạng ở lúc khách nhân nổi loạn dễ dàng áp chế bọn họ.

… Hẳn là thế lực ngang nhau ?

Colleman kh bao giờ trước mặt bất cứ ai đối xử đặc biệt với ta- chúng ta dùng ánh mắt để trao đổi. Ta đối với trang viên này th thuộc cùng đối bốn phía biên cảnh nắm rõ,

bọn ta dùng gi để bàn bạc qua lại.

Trên khay đựng một bộ đồ sứ của quốc, muốn bê toàn bộ cần nhất chính là sức lực mỗi lần cố sức vết thương trên lưng đều truyền tới từng đợt đau xót. Mang theo một bình hồng trà, bánh kem mới làm, còn đường viên - năm bộ tách trà cùng thìa bạc… Một tay cứng còng giữ khay trà, tay kia dùng mu bàn tay gõ nhẹ cửa phòng, nói: “Làm phiền.”

Trong thư phòng nhưng chỉ hai .

Macquarie ngồi sau bàn, Colleman lưng quay về phía cửa phòng, kh chút khách khí ngồi ở bên cạnh bàn cửa sổ để mở, rèm cửa voan mỏng dưới ánh nắng chiều nhàn nhạt xuyên qua, tạo ra những ểm nhỏ li ti trên mặt đất…

Bọn họ cũng kh nói gì, dạng như bị ta đột ngột tiến vào cắt đứt bầu kh khí nói chuyện- Ta cúi đầu, đem khay trà đặt phía bên bàn trà, l ra hai ly trà, rót vào hồng trà nóng hổi Macquarie kh thích thêm sữa, chỉ cần một muỗng đường, mà Colleman, hầu nói cho ta biết vị khách nhân tôn quý này thích một phần sữa cùng ba thìa đường đầy.

-Bọn họ đều ta, nhượng ta…. m động tác này làm kh được tự nhiên.

Macquarie nhẹ nhàng nhấp một ngụm, thể vì nóng, liền bu xuống. Colleman thì lại ngồi vào ghế bên cạnh khu khu đường bên trong, chờ trà nguội một chút.

Bọn họ đều kh thèm nói tiếp, cứ như vậy buổi trà chiều bọn họ cũng kh muốn tái đàm c sự.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Còn ta kho tay đứng ở một bên.

“Đến khu F l tập bản đồ lại đây.” Trên bàn Macquarie đang mở một bản đồ lớn, bọn họ còn đang tiếp tục nghiên cứu đất đai ? Ta ra chỗ thang gỗ được trải thảm đỏ ở phía sau, lên tầng trên, hướng chỗ tủ sách gắn trên tường l ra một cái thang nhỏ để leo lên l sách. Mái vòm thủy tinh ở giữa vẫn cứ như thế chiếu ra ánh sáng nhu hòa, tìm được tập bản đồ vừa dày lại cũ – mặt gi ánh vàng, chỉ dùng chữ hoa Pháp để viết.

Bọn họ mở tập bản đồ ra đối chiếu với bản đồ trên bàn, bắt đầu thảo luận biên giới cùng vấn đề khu vực.

“Cho… ta thêm một tách.” Colleman đầu cũng kh quay lại, chỉ đem cái tách nâng cao lên một chút, ánh mắt như trước dán trên mặt bản đồ.

“Vâng, tiên sinh.” Ta tiếp nhận cái tách, thuận tiện lướt qua bản đồ đang mở rộng kia: Macquarie ghi rõ tọa độ lãnh địa của quả nhiên cùng mười ba châu kia một vùng giáp giới, thậm chí còn đường xe lửa qua.

Nhớ lại khi ta tới đây, ở trên đoàn tàu thể th rõ ràng tuyến xe lửa dùng ký hiệu hoa văn màu đen, uốn lượn về phía đ bắc lãnh địa Macquarie… Ta bưng trà mới tới, Colleman cúi hạ đầu, tay chỉ vào một chỗ: “… Vùng này của lão Lunnan chính là một đại phiền toái, nhượng quân đội qua đây thì thế nào?” - chuyên tâm thảo luận, tựa hồ kh chú ý ta mang trà tới…

-Ta lại tỉ mỉ quét vài lần bản đồ kia: Trang viên cũng được Macquarie đánh dấu rõ ràng, như vậy chỗ hiện tại ta đang đứng là ngay trung tâm lãnh địa , về phần chỗ b ền thời gian trước ngốc qua là ở phía Tây Bắc, phía Bắc là khu săn bắn Ngày trước là hay đến nơi đây săn thú ? Như vậy ta từ lửa nhảy xuống là chỗ nào a?

Colleman ngẩng đầu ta tiếp l tách trà.

–Macquarie cũng uống trà xong.

Ta lại đứng một chút, sau đó mới mở miệng: “Chủ nhân? Cần thêm một tách kh?”

cũng chuyên tâm cùng Colleman trao đổi về da đỏ phía Bắc biên giới. chỉ ngẩng đầu một cái đem cái tách nâng cao lên.

Ta tiếp nhận, đổ trà vào, đem lại bàn.

Đương nhiên thuận tiện tỉ mỉ một chút bản đồ.

Bởi vì vết thương trên lưng còn chưa khỏi, m ngày nay Macquarie cũng kh tới phòng ngủ , chỉ là mỗi sáng để ta cởi y phục nhượng tình trạng vết thương trên lưng khép lại– Tuy rằng còn sự dủng miệng ta để hôn cắn, nhưng tựa hồ cũng vì sự vụ liên tục mà ểm mệt nhọc, chưa từng trầm mê vào trò chơi tình ái.

Mà nữ nô nhiệm vụ chủ yếu là phục vụ tốt các vị khách quý- bọn họ mỗi ngày đều nếm thử các loại nữ nhân, gặp kẻ hợp khẩu vị thì cùng với m vị kia chung hưởng. Colleman lại chịu khó mỗi ngày đổi một nữ nhân khác, lúc ăn còn bình luận vớ vẩn về đêm qua nữ nhân kia hầu hạ xoay qua xoay lại ra làm


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...