Mộng Tình
Chương 10:
"Tr ngon..."
"Thử ..." Lưu Khải thúc giục vẻ mặt háo hức như một đứa trẻ.
"Ồ... ngon quá..."
"Thật ?”
"Thật đ!”
"Thế thì may.”
" thực sự kh tin nổi. khi làm đầu bếp được đ!"
"Kh kh... chỉ thích nấu ăn cho..."
"Khi nào thời gian rảnh thì dạy nữa nhé..."
"Được thôi..."
...
Sau bữa tối, Lưu Khải bật một bản nhạc, chuyển đèn trong phòng khách và thắp nến thơm. Thu Yến ngạc nhiên khi th kh gian thay đổi lãng mạn như vậy. Trong ánh sáng lờ mờ, đồ đạc đơn bạc liền tr âm u và huyền ảo. Cô đặc biệt thích chiếc ghế sofa ấm áp trong phòng khách của Lưu Khải, vì vậy cô đã ngả ngồi trên đó xõa tung làn tóc rối của sang một bên của chiếc ghế.
"Tách." Một tia sáng lóe lên khiến Thu Yến sợ hãi.
Lưu Khải đứng cách cô một mét, cầm máy ảnh trên tay.
" xin lỗi..." Lưu Khải th Thu Yến sợ hãi trước hành vi của nên đã xin lỗi cô: "Vừa tr cô thật xinh đẹp... nên căn bệnh nghề nghiệp..."
"Ha ha, kh đâu.” Nghe lời giải thích của Lưu Khải, Thu Yến mỉm cười và bày tỏ sự hiểu biết của .
"Nhân tiện, thể cho xem c việc của kh?” Thu Yến đột ngột nói.
"Kh vấn đề gì, nào... lối này..." Lưu Khải nói đưa Thu Yến đến một căn phòng nhỏ.
Căn phòng chỉ rộng khoảng mười mét vu nhưng trong đó cả một bức tường treo nhiều d hiệu, khung ảnh, album ảnh lớn và những hình ảnh rời rạc ...
nhiều hình ảnh ghi dấu lại những khoảnh khắc đẹp xen lẫn một vài hình ảnh khắc họa những mảnh vỡ, những góc tối sau ánh đèn hào nhoáng của cuộc đời.
Đột nhiên, Thu Yến bị thu hút bởi một đôi môi gợi cảm trong một album ảnh màu đen ở góc tường khiến cô kh thể kh mở ra.
Ngay trang đầu tiên của album, Thu Yến th một bức ảnh khỏ.a thân của một phụ nữ. phụ nữ gầy, bức ảnh tr nhợt nhạt nhưng tinh tế. Cô ngước Lưu Khải bên cạnh. Lưu Khải mỉm cười ngượng ngùng với cô.
Thu Yến kh nói gì và tiếp tục xuống album ảnh. Trong này hầu như đều chứa những bức ảnh của những phụ nữ kh.ỏa thân. Mỗi bức đều sự tinh tế và một vẻ đẹp khó tả.
Khi lật đến trang cuối cùng của album, Thu Yến từ từ khép album lại và quay đầu mỉm cười với Lưu Khải.
" thể chụp cho một bức được kh?”
"Hả?”
" thể chụp cho một bức được kh?”
Lưu Khải Thu Yến với vẻ mặt bối rối.
"Kh chứ?” Thu Yến hỏi.
"Ồ… kh, kh, kh vừa chụp cho cô ?”
"Kh, muốn nói đến bức ảnh như này.” Thu Yến chỉ vào album ảnh trên tay và nói.
"Ồ… cái này..." Lưu Khải ngượng ngùng: "Được, nếu cô muốn..."
"Thật ?” Thu Yến cười vui vẻ.
"Thật sự, miễn là cô muốn chụp.”
"Vậy bao giờ thể chụp được?”
"Tuỳ thuộc vào thời gian rảnh của cô.”
"Vậy thì bây giờ !”
"Bây giờ?” Lưu Khải bàng hoàng trước yêu cầu của Thu Yến.
"Kh thể ?” Thu Yến vẻ thất vọng: " thể trả ti.ền..."
"Kh, làm thể l ti.ền của cô, nhưng..."
"Vậy chuyện gì ?”
"Cô kh cần chuẩn bị gì à?”
" đã sẵn sàng !” Thu Yến chớp mắt một cách nghịch ngợm.
"Cô..." Lưu Khải dừng lại cười nhẹ: "Được ! sẽ chuẩn bị."
Lưu Khải nói về việc chuẩn bị khiến Thu Yến mở mắt mong chờ.
cầm ều khiển từ xa sau đó nhấn một vài nút. Một tấm nền lớn từ phía trên của cửa sổ từ từ hạ xuống, ánh sáng xung qu cũng sáng lên và một tiểu cảnh nhỏ sống động xuất hiện.
Thu Yến chút phấn khích. Cô vỗ tay nói: "Ồi... nó tuyệt quá!"
Thực ra, ngay cả bản thân Thu Yến cũng kh biết tại lại đột nhiên muốn chụp ảnh kh.ỏa thân, nhưng cô muốn để lại một cái gì đó làm kỷ niệm cho sự đặc biệt của ngày hôm nay.
Mọi thứ đã sẵn sàng. Lưu Khải đổi nhạc thành một giai ệu nhỏ trữ tình, bầu kh khí đột nhiên trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều.
Thu Yến quấn chặt chiếc khăn lớn của Lưu Khải chuẩn bị cho cô vào chân trần đến trước ph chụp ảnh.
Cô hơi lo lắng, tay nắm chặt chiếc chăn.
"Cô cảm th thế nào? Cô hối hận kh?"
"Kh.”
Thu Yến hít một hơi sau đó quay lưng lại với Lưu Khải.
"Chỉ cần tạo dáng theo ý muốn."
"Ồ… Được."
Thu Yến từ từ thả chiếc khăn xuống và Lưu Khải liên tục bấm máy ảnh
Thu Yến vẫn còn chút lo lắng. Cô vẫn nắm chặt chiếc khăn bằng một tay. Mặc dù chiếc khăn đã hoàn toàn chẳng còn tác dụng, nhưng cô vẫn kh bỏ nó .
"Nếu như cô kh muốn thì thể dừng lại, đừng ép buộc chính ." Lưu Khải vào tấm lưng xinh đẹp của cô và nói nhỏ.
Thu Yến quay lưng lại với nhẹ nhàng nhắm mắt lại. Trước mắt cô là một vầng tối nhẹ khiến cô cảm giác như đã trở lại ngày hôm đó. Cô kh thể ngừng run rẩy nhưng sau đó vẫn nói: "Kh, tiếp tục ." Cô muốn tiếp tục, cô muốn quên , cô muốn bản thân mạnh mẽ thay đổi.
Nói xong, Thu Yến nghiêng sang một bên liếc Lưu Khải.
"Thật đẹp..." Lưu Khải nhấn máy ảnh một lần nữa, đôi mắt say sưa với tấm lưng xinh đẹp trước mặt.
Đột nhiên, đặt máy ảnh xuống và bước về phía trước.
Tới phía sau Thu Yến, Lưu Khải dừng lại, nhẹ nhàng chạm vào eo Thu Yến, tay kia vén sợi tóc vào tai cô, nhẹ nhàng nghiêng về phía trước sau đó cúi xuống tai cô.
Thu Yến nhắm mắt lại và cảm nhận rõ sức nóng của lòng bàn tay Lưu Khải truyền đến thắt lưng cô, nó ấm áp len lỏi vào tận trái tim. Hơi thở nam tính mạnh mẽ của Lưu Khải đã làm trái tim cô bình tĩnh lại nhiều.
Môi Lưu Khải nhẹ nhàng chạm vào tai của Thu Yến, hôn một cách nhẹ nhàng như thể cô là một thứ gì đó mong m, quý giá.
Thu Yến hít một hơi thật sâu.
"Yến..." Giọng nói của Lưu Khải nhỏ, nhỏ và trầm khiến toàn bộ cơ thể của Yến đột nhiên thả lỏng.
"Cô thật xinh đẹp..." Lưu Khải vuốt ve vùng da ở eo của Thu Yến, từ từ và nhẹ nhàng.
"Nào, xoay lại nào..." Giọng nói của Lưu Khải giống như một câu thần chú khiến Thu Yến tự giác xoay lại.
Tay Lưu Khải cài sợi tóc mảnh vào tai Thu Yến thì thầm: "Cô thật xinh đẹp ..."
Sau đó, Lưu Khải chậm rãi lùi lại, cầm máy ảnh lên nh chóng nhấn nút chụp.
Lúc này, Thu Yến mỉm cười quyến rũ, giống như một b hoa xinh đẹp nở rộ trong bóng tối.
Đã chín năm trôi qua. Trong suốt 5 năm , đối với Thu Yến thì chỉ nước mắt và sự cô đơn, oán giận và đ.ồi trụy. Cô thường tự hỏi tương lai của sẽ như thế nào. Tại lúc đó cô lại yếu đuối như vậy?
Khóc khóc, năm đó, cô đã tự lau khô tất cả những giọt nước mắt bằng nước mắt của cả đời cộng lại, chỉ vì đàn đó, một đàn xấu xa. Vì ta mà cô đã đổi thay.
Phụ nữ nên mạnh mẽ. Sau khi khóc, cô đã tự nhủ ều đó.
Quá khứ sẽ luôn trôi qua vì vậy cô muốn thay đổi bản thân.
Cô kh còn tin vào đàn và tình yêu nữa. Kh đàn nào trên thế giới thể khiến cô cảm th an toàn và đáng tin cậy.
“Ngay cả khi đàn đó yêu bạn, ta cũng chỉ là một ở bên bạn.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cô luôn tự nhủ rằng cô luôn trân trọng bản thân , chỉ bản thân luôn ở cạnh chứ kh một đàn .
Trong vài năm qua, đã nhiều theo đuổi cô. Suốt một thời gian dài, cô hai hoặc ba đàn cố định. Từ ngữ thích hợp nhất để mô tả họ chính là “bạn cùng giường”.
Tất cả những gì cô muốn là một bạn đồng hành thể thỏa mãn ham muốn TD của cô. Cô kh muốn tình yêu của đàn , chứ đừng nói đến hứa hẹn tương lai xa vời của họ. Do đó, khi một đàn yêu cô, lúc mối quan hệ kết thúc, cô sẽ kh bao giờ nhớ ta nữa.
Cô luôn tử tế với bản thân, bởi vì sẽ kh ai làm tổn thương chính . Do đó, cô yêu bản thân và cho mọi thứ thích. Quần áo chất lượng cao, mỹ phẩm hàng đầu và các sản phẩm bảo dưỡng, túi xách, giày dép thương hiệu nổi tiếng cao cấp của Pháp... Chỉ cần cô thích, cô sẽ mua từng cái một. Dù , ti.ền kh mang lại sự sống hay cái ch,ết và mức lương hiện tại đủ để cô sống một cuộc đời tốt đẹp.
Hôm nay cũng giống như mọi ngày, cô đến cửa hàng thời trang quyết định mua vài mẫu trong bộ sưu tập mới.
Chọn ra một vài bộ quần áo mà cô cảm th thích, sau đó Thu Yến đã vào phòng thay đồ để thử.
Thu Yến thích mua quần áo cho như thế này, ngoài ra cô cũng thích vẻ ngoài xinh đẹp của chính trong gương.
Tuy nhiên, hôm nay đã một bất ngờ xuất hiện. Điều này đã quét sạch mọi hứng thú của cô.
Đúng là oan gia ngõ hẹp. Ngày hôm nay cuối cùng Thu Yến cũng hiểu câu nói đó.
Khi thay chiếc váy cuối cùng và bước ra khỏi phòng thay đồ, cô đã chạm mặt với Trần Gia Tuệ, cô ta cũng vừa mới bước chân vào cửa hàng.
Thu Yến kh ngờ lại gặp phụ nữ này ở đây. Điều này khiến cô thật sự chán nản. Nhưng mà bởi vì đó là con gái của Trần nên cô kh thể đắc tội với cô ta. Thế nhưng khi gặp nhau, cô thật sự kh muốn mở miệng chào hỏi. Đành vì phép lịch sự nên chỉ gật đầu coi như đã chào qua.
"Ồ, thư ký Yến, tại lại trùng hợp như vậy?" Ngay khi cô nghe th giọng nói của cô ta, cô biết ngay rằng cô ta đang cố tình tìm cách gây khó dễ với .
"À, thật là trùng hợp." Thu Yến kh biết cô ta muốn gì nhưng mà cô kh muốn gây rối.
"Tr cô mặc đồ này cũng đẹp đ. Kh gì ngạc nhiên với loại thích moi ti.ền của Tuấn Phong." Trần Gia Tuệ Thu Yến với ánh mắt mỉa mai và khinh bỉ.
Thu Yến đã cố gắng hết sức để kìm nén cơn bực bội ở trong lòng. Bởi vì cô ta là khách hàng, là đối tác của c ty của sếp nên cô luôn tôn trọng khi gặp cô ta. Nhưng vẻ như ta lại luôn ỷ vào ều đó mà gây sự với cô.
"Cô ta đã thử bao nhiêu bộ quần áo?” Trần Gia Tuệ quay đầu lại và hỏi nhân viên bán hàng.
"Sáu bộ, cộng với bộ cô đang thử là bảy bộ." Nhân viên bán hàng mỉm cười trả lời: "Cô mặc đẹp."
"Ồ? Thật ? sẽ mua tất cả quần áo mà cô ta đã thử.” Trần Gia Tuệ cố tình nâng cao giọng.
Thu Yến bước thẳng vào phòng thay đồ mà kh thèm lại, giận dữ nhặt chiếc váy nhỏ lên thay quần áo càng nh càng tốt. Cô chỉ muốn rời khỏi cửa hàng ngay bây giờ. Cô kh muốn th mặt phụ nữ kinh tởm này.
"Ồ, tại cô lại thay nó ra? Mặc kh đẹp à? Hay là kh đủ khả năng trả?" Trần Gia Tuệ hẩy m.ô.n.g đến chỗ Thu Yến.
"Nếu cô Trần đã muốn mua thì làm dám tr với cô? Ngoài ra, kh thích mặc quần áo giống khác.” Thu Yến nắm c.h.ặ.t t.a.y kìm nén cơn giận của .
"Ồ, thật vậy ? lại cứ nghĩ rằng những kẻ như hồ ly tinh thì luôn thích cướp đồ của khác cơ đ.”
Chương 11
phụ nữ này thật sự quá đáng. Thu Yến đã cố gắng hết sức để bình tĩnh lại. Thật vô ích khi giải thích một ều gì đó với một như vậy.
"Cô Trần, xin hãy tôn trọng khác." Yến vẫn cố gắng kiên nhẫn.
"Hừm! vẫn cần tôn trọng một con hồ ly tinh như cô? Cô nghĩ rằng với cái nhan sắc này của cô mà cô thể bay lên cành cao trở thành phượng hoàng hay ? Để nói cho cô biết, Tuấn Phong chỉ là một phút chơi bời. Vì thế đừng mà ảo tưởng nữa.”
Thật nhàm chán. Trong câu nói cuối cùng đã hiện ra mục đích chính của cô ta, đó là vì Lý Tuấn Phong.
"Xin lỗi, cô Trần. Lý chỉ là sếp của . chỉ là thư ký của . Còn đầu cô muốn nghĩ cái gì thì tuỳ cô? Xin lỗi." Thu Yến nói xong, quay muốn rời . Nhưng thật bất ngờ, Trần Gia Tuệ lại kéo cánh tay cô lại. Những bộ móng sắc nhọn lập tức tạo ra hai vết m.á.u mờ trên cánh tay của Thu Yến.
"Đồ phụ nữ lăng loàn khốn kiếp." Ngay sau khi Trần Gia Tuệ lên tiếng chửi Thu Yến, tay cô ta đã giơ lên và muốn giáng một cái tát vào khuôn mặt th tú của cô. Nhưng khi tay cô ta chưa kịp chạm vào mặt Thu Yến thì đã bị một bàn tay mạnh mẽ giữ lại và ném sang một bên. Trần Gia Tuệ bị mất đà nên lùi lại vài bước, gần như muốn ngã xuống.
"Cô Trần, bạn gái của làm ều gì xúc phạm cô kh?”
Thu Yến đã bị choáng váng ngay khi vừa bị kéo. Mọi thứ diễn ra quá nh. Lúc này, cô chỉ cảm th toàn thân được ôm trong vòng tay ấm áp và mạnh mẽ. Một giọng nói bình tĩnh và trầm thấp nhưng cũng chứa đựng sự tức giận kh thể tha thứ vang lên qu quẩn bên tai cô.
"Lý Tuấn Kiệt?” Trần Gia Tuệ sợ hãi đến mức sắc mặt tái nhợt.
"Yến, em kh?” Lý Tuấn Kiệt ôm Thu Yến, hôn lên trán cô.
Thu Yến bàng hoàng trước hành động thân mật của Lý Tuấn Kiệt. Trong chốc lát, kh biết nói gì. Cô kh ngờ Lý Tuấn Kiệt lại xuất hiện ở đây. Đúng lúc như vậy?
"... Làm cô ta thể là bạn gái của được?” Trần Gia Tuệ kh tin được những lời vừa nghe th.
" chuyện gì ? Cô ý kiến gì à?" Lý Tuấn Kiệt nghiêng Trần Gia Tuệ, khiến cô ta sợ hãi đến mức kh dám thở mạnh.
"Yến, em đau kh?” Lý Tuấn Kiệt nhẹ nhàng xoa vết m.á.u mờ nhạt trên cánh tay Thu Yến và dịu dàng hỏi.
Sau khi bình tĩnh tĩnh lại, Thu Yến nhẹ giọng trả lời: " ổn.”
"À, tối nay em muốn ăn gì? đã đặt một chỗ ngồi trong nhà hàng mà em thích. Bây giờ chúng ta đến đó chứ?" Lý Tuấn Kiệt kh đợi Thu Yến trả lời đã ôm vai cô bước ra khỏi cửa hàng.
Sau khi bước được vài bước, bỗng nhiên lại dừng lại, quay đầu nói với Trần Gia Tuệ: "Nếu cô kh gì để làm, hãy chăm sóc em trai thật tốt. Đừng để em thời gian qu rối phụ nữ của .”
Trần Gia Tuệ sợ hãi đến mức chỉ thể đứng yên như con ngốc kh dám lên tiếng.
Sau khi bước ra khỏi cửa hàng đoạn khá xa, Thu Yến mới đẩy Lý Tuấn Kiệt ra.
Thực ra hiện tại cô đang cảm th vui vẻ, bởi vì sự ấm áp mà dành cho . Hành động của Lý Tuấn Kiệt vừa cũng khiến cô bớt xấu hổ hơn, nhưng câu nói cuối cùng của " phụ nữ của " dường như kh chỉ là để giải thoát cô khỏi mớ rắc rối với Trần Gia Tuệ, mà ngược lại như 1 cái lồng giam khác mở sẵn cửa chờ cô bước vào. Cô kh thích.
Thu Yến lùi ra cách một bước chân và nhẹ nhàng nói. "Cảm ơn .”
"Chỉ cảm ơn thế này thôi ?” Lý Tuấn Kiệt cong khóe miệng nói đùa.
"Kh đủ ?” Thu Yến vẻ mặt của Lý Tuấn Kiệt. Đôi mắt sâu thẳm của đang chằm chằm, cô kh thể đoán được đang nghĩ gì.
"Ít nhất là ăn tối với ?”
"Hôm nay?” Thu Yến ngạc nhiên hỏi lại. đàn này luôn cách qu nhiễu tâm trí của cô bằng đôi mắt nguy hiểm.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
"Tất nhiên, đã đặt chỗ .” Khi Lý Tuấn Kiệt đáp, duỗi bàn tay to lớn của ra ôm Thu Yến, kh cho cô cơ hội để nói thêm bất kỳ ều gì. Sau đó kéo cô vào xe.
Lý Tuấn Kiệt đưa Thu Yến đến một nhà hàng Pháp cao cấp. Thu Yến kh từ chối vì ta cũng kh cho cô cơ hội từ chối, vậy nên cô đành theo.
thể th Tuấn Kiệt là khách quen của nhà hàng này. Từ khi bước chân vào đến khi bữa ăn của họ được bày ra, nhân viên ở đây đều cung kính và tôn trọng . Ngay cả khi vệ sinh, phục vụ vẫn lịch sự và chu đáo đói với Thu Yến.
Sau bữa tối th thời gian đã muộn. Lý Tuấn Kiệt khăng khăng muốn đưa Thu Yến về nhà. Tất nhiên, Thu Yến cũng kh cách nào từ chối.
" ở chỗ này.” Khi Thu Yến nói, Lý Tuấn Kiệt cũng dừng xe lại.
"Cảm ơn cô.”
“Cảm ơn ." Thu Yến nhẹ nhàng đáp. Dù là đã giải vây giúp cô khỏi cuộc “bao vây” ngày hôm nay, thế nên cảm ơn là phép lịch sự tối thiểu trong giao tiếp.
"Chờ một chút.” Thu Yến đang định mở cửa thì Lý Tuấn Kiệt nắm l cánh tay cô.
Thu Yến khẽ cau mày vì Lý Tuấn Kiệt vừa chạm vào vết thương do móng tay của Trần Gia Tuệ cào.
"Cô còn đau kh?” Lý Tuấn Kiệt giữ l cánh tay cô dùng đầu ngón tay vuốt ve hai vết xước.
"Kh còn đau.” Vết thương nhỏ này đâu là gì đối với sự hành hạ mà tên đàn khốn nạn kia đã gây ra cho cô trước kia.
Lý Tuấn Kiệt mỉm cười kéo cô lại gần hơn. Đôi mắt sâu thẳm của sâu vào khuôn mặt xinh đẹp của cô. Trong vài giây, chậm rãi đề nghị: "Hãy làm phụ nữ của ."
Giọng ệu của Lý Tuấn Kiệt độc đoán, nhưng vẫn chờ câu trả lời của cô. Thái độ như vậy đột nhiên khiến Thu Yến cảm th thật thú vị.
Thu Yến đàn đẹp trai trước mặt với cặp mắt trống rỗng đột nhiên như nghĩ ra ều gì đó.
"Kh.” Câu trả lời của Thu Yến đơn giản.
Cô th rõ biểu cảm khó chịu trên khuôn mặt của Lý Tuấn Kiệt sau khi nghe được câu trả lời của .
"Tại ?” Lý Tuấn Kiệt dường như khó giải quyết hơn cô nghĩ.
" kh là phụ nữ của bất kỳ ai.” Cô tự do và cô chỉ thuộc về chính .
"Ồ?” Lý Tuấn Kiệt hơi ngạc nhiên khi nghe được câu trả lời này, nhưng sau đó lại mỉm cười một cách kỳ lạ: "Cô ều kiện gì kh?"
"Điều kiện?”
" sẽ cho cô ba ngày và các ều kiện tùy thuộc vào cô.” Lý Tuấn Kiệt nắm l cánh tay của Thu Yến hôn lên những vết xước trên cánh tay cô.
Thu Yến Tuấn Kiệt, lúc này tr thật sự gợi cảm và hoang dã. Cô mỉm cười dựa vào Lý Tuấn Kiệt, nhẹ nhàng đặt môi cô đến gần tai , sau đó nói bằng một giọng dụ hoặc: "Bạn cùng giường, được chứ?"
Rõ ràng, Lý Tuấn Kiệt đã ngạc nhiên bởi lời nói của cô. Ngay sau đó, bắt đầu bối rối trước sự trêu chọc táo bạo này, hơi thở bắt đầu loạn nhịp.
"Ngoài ều đó ra..." Thu Yến đưa đầu lưỡi ra và l.i.ế.m vành tai của Lý Tuấn Kiệt: "Đừng can thiệp vào những chuyện khác trong cuộc sống của ."
Nói đến đây, Thu Yến mỉm cười, vì cô biết rằng đàn trước mặt cô chắc đang nghĩ rằng cô bị ên, hoặc cũng thể đang kh chấp nhận nổi lời nói của cô.
"Chúc ngủ ngon." Trong khi Lý Tuấn Kiệt vẫn đang suy nghĩ về lời nói của cô, Thu Yến mở cửa và bước vào nhà.
…
Tay Thu Yến cầm một cái túi bước từng bước nhỏ vừa vừa trò chuyện với Lưu Khải. Những ngày này, cô đã quen với việc Lưu Khải cùng cô đến c ty mỗi ngày. Dù , cô cũng khá buồn chán khi cứ mãi một . Lưu Khải cũng giỏi trong việc làm cho cô cảm th vui vẻ, vì vậy cô kh từ chối cùng với . Chỉ là hôm nay cô thật sự kh thể nào vui nổi.
Nếu cô nhớ kh nhầm, hôm nay là ngày Lý Tuấn Phong trở về.
Thu Yến kh biết tại cô luôn cảm th nặng nề, đặc biệt là cảnh tượng Lý Tuấn Kiệt bất ngờ xuất hiện trong cửa hàng thời trang ngày hôm đó. Cô kh sợ tin đồn, cũng kh sợ Trần Gia Tuệ sẽ nói những ều kh hay vào tai Lý Tuấn Phong. Cô chỉ lo lắng về việc liệu cuộc sống của còn được bình yên như hiện tại hay kh.
Điều mà Thu Yến luôn lo lắng kh trở thành ều dư thừa khi cô bước vào cửa văn phòng.
Lại là một bó hoa khác được gửi cho cô, nhưng lần này là hoa loa kèn trắng.
Ánh mắt Thu Yến rơi vào những cánh hoa. Mí mắt cô từ từ ngước lên và Lý Tuấn Phong, đang cầm bó hoa. Hôm nay ta mặc một bộ vest trắng, tóc chỉ đơn giản là chải ngược ra sau đầu khiến khuôn mặt đẹp trai toát lên vẻ cám dỗ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.