Mộng Tình
Chương 18:
Sáng hôm sau, Thu Yến dậy sớm. Cô hé mắt tấm rèm đang bị gió thổi, lòng vẫn chưa thể bình tĩnh lại.
Đêm qua cô ngủ kh ngon, trong đầu tràn ngập bóng dáng của Lý Tuấn Kiệt và lời tỏ tình ngọt ngào của Lý Tuấn Phong. Cô kh biết mọi thứ sẽ diễn ra như thế nào, dường như đã chệch ra khỏi quỹ đạo sống của cô mất . Thu Yến đã quá xem nhẹ xúc cảm của bản thân dành cho Lý Tuấn Kiệt.
đồng hồ báo thức kêu bên giường, gần đến giờ làm. Cô đoán Lưu Khải kh đợi nữa. Cũng kh biết đêm qua Lưu Khải bị thương nặng hay kh. Điều này khiến Thu Yến thực sự áy náy.
Cô định gọi cho Lưu Khải, bất lực ện thoại lại ném sang một bên đứng dậy tắm, thay quần áo. Cô dự định hôm nay đến c ty sẽ tới bộ phận nhân sự xin nghỉ phép hàng năm. Cô thực sự cần được nghỉ ngơi cho thoải mái. Đúng hơn là muốn trốn tránh.
Lý Tuấn Phong kh làm, Thu Yến cũng rút lại ý định gọi ện báo cho ta về lịch nghỉ của .
Giám đốc nhân sự Thu Yến đầy vẻ tò mò th báo rằng, theo quy định của c ty, cô gửi đơn xin nghỉ phép trước ít nhất một tuần. Vì thế mà ta đã từ chối yêu cầu đột ngột này. Giám đốc nhân sự là một gã đàn cứng nhắc, khó tính, thế là Thu Yến đành năn nỉ, lôi ra cả đống thành tích đã cống hiến suốt 2 năm qua, cũng chưa 1 ngày nghỉ việc. Cuối cùng, kh thể chịu đựng được giọng kể lể của Thu Yến, đành chấp nhận ký đơn.
Sau khi rời c ty, Thu Yến kh biết đâu cả. Nói đúng ra là cô kh tâm trạng để đâu. Cô gọi cho Lưu Khải, nhưng vẫn đang bận nên đành về nhà một .
Dành ra khoảng thời gian yên tĩnh suy nghĩ về tất cả những gì mà Lý Tuấn Kiệt đã nói đêm qua. đàn yêu cầu cô cho một chút thời gian. nói kh muốn để mất cô. Khi nói những lời này, Tuấn Kiệt đã ôm cô chặt, tay run run. Thu Yến kh biết làm thế nào để diễn tả cảm giác của bản thân lúc đó, chỉ biết là trái tim cô cứ d lên từng nhịp lo lắng, như những con sóng dồn dập xô bờ cuốn từng hạt cát bé nhỏ nuốt chửng vào đại dương sâu thăm thẳm.
Thu Yến ngồi một trên ghế sofa trong phòng khách, cuộn tròn như một con mèo lười, cầm ều khiển ti vi trên tay, chằm chằm vào màn hình đầy b tuyết, liên tục dùng ngón tay ấn vào các nút âm lượng, từ âm lượng lớn đến âm nhỏ nhất, và từ nhỏ nhất đến tối đa, lắng nghe âm th từ sôi ùng ục, giống như thủy triều của biển, thật là cô đơn.
"Ding Dong..." Tiếng chu cửa đột ngột vang lên khiến cô giật thoát khỏi đại dương tối tăm, lập tức nhảy khỏi ghế sofa, ra mở cửa.
"... lại là ?
Lý Tuấn Phong đứng ngoài cửa với gương mặt mệt mỏi.
"Thư ký của đã yêu cầu nghỉ phép, nhưng với tư cách là một chủ, thậm chí còn kh biết?" Giọng nói của Lý Tuấn Phong nặng nề, dường như ta mệt mỏi.
"Ừ..." Đột nhiên Thu Yến cũng kh biết nói gì. Mặc dù cô đã bàn giao c việc cho khác xong xuôi hết, nhưng dù cũng nên th báo cho ta biết về chuyện đó mới phép.
Quả thực cô chút vô kỷ luật.
"Em kh mời vào nhà à?”
Thu Yến đứng nép sang một bên mời Lý Tuấn Phong vào nhà. Sau đó, cô vào bếp, rót cho ta một ly trà nóng.
"Hà Vy đã đến gặp em kh?” Lý Tuấn Phong nhấp một ngụm trà, chậm rãi hỏi.
" đến đây chỉ để hỏi chuyện này thôi ?” Thu Yến ngồi ở phía bên kia ghế sofa, trầm ngâm sang đối diện.
"Cô ta..." Lý Tuấn Phong mỉm cười vẻ bất lực, l ra một ếu thuốc giơ lên hỏi. "Được kh?"
Thu Yến chỉ vào cái gạt tàn trên bàn nói: "Tùy ."
Lý Tuấn Phong châm lửa, nhấp một ngụm trà, nhả ra vòng tròn khói, nhẹ nhàng cau mày. Thu Yến lặng lẽ ta, bằng cách nào đó, sự cô đơn giữa đôi l mày của này khiến cô nhớ đến Hà Vy.
"Em ... yêu kh?” Lý Tuấn Phong chằm chằm Thu Yến, ánh mắt chút kỳ vọng xen lẫn vẻ mệt mỏi.
Thu Yến lại nhưng kh muốn trả lời, cũng kh biết trả lời như thế nào.
"Ha ha..." Lý Tuấn Phong lại cười, lòng tràn đầy sự cô đơn. Nụ cười cũng trở nên kệch cỡm.
"Em muốn biết về Trần Ngọc Lan kh?
Thu Yến kh trả lời. Cô dựa vào ghế sofa cuộn tròn chân lại. Bộ dáng uể oải.
Liệu ta nói cho cô biết kh? Chỉ là cô kh muốn nhắc đến cô gái đó vào lúc này.
"Khoảng bốn năm trước, chúng đã gặp Ngọc Lan. Khi đó, cô vẫn còn là một sinh viên trường đại học kinh tế. Ngọc Lan là một cô gái đơn giản và thẳng t, lại đáng yêu..." Lý Tuấn Phong tiếp tục châm thêm một ếu thuốc nữa, sau đó tiếp tục, " thích cô ... Tuấn Kiệt cũng thích cô , nhưng kh muốn tr giành với , nên đã..."
"Chúng đã ở bên nhau khoảng nửa năm. Những ngày tháng đó… đẹp..." Lý Tuấn Phong lại hít một hơi nhả khói, giọng ta hơi trầm khàn.
“Sau thời gian dài, nhận th Ngọc Lan ngày càng thật lòng yêu . Nhưng ngược lại, bắt đầu cảm th mệt mỏi vì ều đó. Cho đến một ngày, cô tuyên bố với tất cả mọi rằng sau khi tốt nghiệp chúng sẽ kết hôn... Lúc đó, cô đã chủ động cầu hôn , nhưng lại tuyệt tình nói ra lời chia tay. kh muốn bị ràng buộc. vẫn còn muốn được rong chơi, kh bị kiểm soát, đại loại là cảm giác như vậy... Sau khi chia tay, Hiểu Ý buồn. Tuấn Kiệt vậy liền tức giận. đến tìm và mắng , nhưng kh nghe, từ đó bắt đầu càng thêm bu thả, trêu ghẹo những phụ nữ khác... ”
Thu Yến kh nói gì, cô ngồi lặng lẽ, đầu hơi cúi xuống.
"Vụ tai nạn đó... đó hoàn toàn là lỗi của ..." Lý Tuấn Phong dập tàn thuốc, nhấp một ngụm trà. "Đêm đó, Ngọc Lan đến gặp . Kh những đã phớt lờ còn hăng say l.à.m t.ì.n.h với những phụ nữ khác ngay trước mặt cô ... Ngọc Lan sốc, cô đã l chìa khóa xe của lao ra ngoài.
" đã kh biết, thực ra, đêm đó Ngọc Lan đến là để nói lời tạm biệt... Mọi thứ đều là lỗi của ..." Giọng Lý Tuấn Phong ngày càng khàn, thậm chí còn chút nghẹn ngào.
"Đêm đó, Tuấn Kiệt lái xe khắp thành phố để tìm cô . như một kẻ ên, còn ... vẫn chơi đùa với những phụ nữ khác... khi nhận được tin về vụ tai nạn của hai họ, đã là sáng hôm sau..."
"Xe của Ngọc Lan va chạm với xe container. Xe của Tuấn Kiệt thì đ.â.m vào sườn núi. Ngọc Lan tử vong ngay tại chỗ. Tuấn Kiệt đã hôn mê suốt ba tháng. Khi tỉnh dậy... đã đóng cửa tự nhốt ở nhà một năm."
Lúc này, Lý Tuấn Phong cười một cách méo mó: " thật là một kẻ ngốc... Sau khi Ngọc Lan qua đời, mới nhận ra yêu cô ... nhưng đã hại c.h.ế.t cô ..."
Sự im lặng trong phòng khách như kéo dài vô tận.
Một lúc lâu sau, Thu Yến mới thở dài lên tiếng: " mệt muốn ngủ một lúc."
Biết , vậy thì ? Từ đầu đến cuối, cô chỉ coi Lý Tuấn Kiệt như một bạn giường.
Tình yêu quá nặng nề đối với một kẻ cô, và cũng kh cần nó.
"Em yêu kh?” Đôi mắt của Lý Tuấn Phong chằm chằm vào Thu Yến.
Thu Yến liếc ta, khóe miệng nhẹ nhàng cong lên.
" cá là em kh trả lời được?” Giọng Lý Tuấn Phong đột nhiên trở nên nguy hiểm.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thu Yến đứng dậy nói: “Xin lỗi, Lý, đây là khoảng thời gian nghỉ phép của ."
"Vậy ?” Lý Tuấn Phong từ từ đứng dậy. Đột nhiên, ta bước vội đến gần Thu Yến hơn.
"..." Thu Yến chuẩn bị rút lui thì Lý Tuấn Phong vòng hai cánh tay cuồn cuộn cơ bắp của ôm l vòng eo thon gọn của cô.
"Chỉ cần em nói rằng em yêu Tuấn Kiệt, nhất định sẽ để em ..." Lý Tuấn Phong thẳng vào cô, đôi mắt rực cháy tràn đầy ham muốn.
Biết nói thế nào đây? Cô yêu Tuấn Kiệt kh?
Cô yêu kh?
Kh, đừng yêu? Kh, chính bản thân cô cũng kh biết?
Làm thế nào để trả lời câu hỏi mà thậm chí cô kh hề biết đáp án?
Cô chỉ thể lạnh lùng đáp lại Lý Tuấn Phong.
" nói cho em biết, trừ khi em nói rằng em yêu , bằng kh, sẽ kh bu tay. đã đánh mất tình yêu một lần. Lần này, sẽ kh lùi bước." Giọng của Lý Tuấn Phong vang lên như đang cảnh báo Thu Yến vậy.
"Tùy .” Thu Yến nhẹ nhàng nói, cô cũng kh thể chống cự được.
Cô kh cần giải thích bất cứ ều gì với ta, bởi vì cô kh hiểu, cô kh hiểu tình yêu là gì.
"Hừ." Lý Tuấn Phong bu cô, ra khỏi cửa.
Sau khi Lý Tuấn Phong rời , Thu Yến đã ngồi trên ghế sofa cuộn trong một góc ủ rũ.
Màn đêm bu xuống. Thu Yến kh ngủ nổi muốn ra ngoài. Ánh sáng trong phòng khách của Lưu Khải ở căn hộ đối diện vẫn sáng đèn, đã thu hút sự chú ý của cô.
Đột nhiên, như nhớ ra ều gì đó, Thu Yến lao vào phòng, l balo ra, bỏ vào vài bộ quần áo lao ra khỏi nhà.
Coi như cô đang tìm 1 lối thoát, cũng kh cả. Lý Tuấn Phong đã đến, Lý Tuấn Kiệt cũng thể đến? Nghỉ phép là để khiến cho bản thân được thư giãn. Cô kh muốn cuộc sống của bị hủy hoại. Cô còn muốn tiếp tục được tự do.
"Thu Yến?” Lưu Khải Thu Yến đứng ngoài cửa, chớp mắt nghi hoặc.
những vết bầm tím mờ trên gò má của Lưu Khải, Thu Yến cảm th hơi áy náy, nhưng vẫn đã cố gắng mỉm cười: "... thể ở tạm phòng của vài hôm được kh?"
Lưu Khải sững sờ một lúc, sau đó cúi đầu xuống, vào chiếc túi du lịch trong tay Thu Yến, cười hạnh phúc: "Thậm chí cô còn mang theo cả hành lý. Làm dám từ chối?" Nói xong, đưa tay ra kéo Thu Yến vào nhà.
" xin lỗi... còn đau kh?” Thu Yến vào gò má của Lưu Khải, đầy tội lỗi.
"Kh , vết thương nhẹ thôi, một hai ngày nữa sẽ khỏi mà." Lưu Khải đặt túi hành lý của cô sang một bên nói: " chuyện gì vậy? đàn đó lại đến làm phiền cô nữa à?”
" xin lỗi..." Thu Yến cúi đầu, kh biết nói gì.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
" chuyện gì vậy? kh tính tiền thuê nhà đâu, cô cứ tự nhiên.”
" đã xin nghỉ phép..." Thu Yến do dự.
"Cô sợ rằng ai đó sẽ đến nhà để tìm .” Lưu Khải cau mày.
" ta đã tìm ra ..." Thật vậy, Lý Tuấn Phong đã tìm th cô.
"Ồ..." Lưu Khải xoa đầu cô, mỉm cười âu yếm: "Đồ ngốc..."
"Ha ha... khá ngu ngốc..." Thu Yến lúng túng mỉm cười. Bằng cách nào đó, cô cảm th thoải mái và an toàn khi ở cạnh Lưu Khải.
"Vậy thì cô cứ tự nhiên mà ở đây với !” Lưu Khải nói, mở rộng vòng tay, chút khoa trương.
"... tên vô lại này..." Thu Yến thích thú với tính cách của , cười tươi.
Ở cạnh Lưu Khải, cô luôn cảm th an toàn, như thể họ đã là đôi bạn thân lâu năm. lẽ cô đã nghĩ quá xa, bởi vì cô đang lợi dụng tình cảm của Lưu Khải dành cho , nhưng cô mệt mỏi, muốn thoát khỏi ều gì đó nên đành vậy.
Sau khi sắp xếp hành lí xong, Lưu Khải tuyên bố rằng sẽ chăm sóc tốt cô còn đích thân nấu món ngon để phục vụ. Tất nhiên, lần này cô kh thể ăn kh. Thu Yến cũng theo sát ta để làm chân phụ việc.
" là làm như này kh?” Thu Yến vụng về cầm l con d.a.o ngập ngừng hỏi Lưu Khải.
"À… kh như thế… nó như thế này..." Lưu Khải cầm l con d.a.o và cắt nó thật mạnh.
"Ừ hứ... thật tuyệt vời." Thu Yến hét lên như một đứa trẻ, với vẻ mặt ngây thơ.
"Đồ ngốc, cô ngốc thật.” Lưu Khải cúi đầu, tiếp tục cắt nguyên liệu.
" thật khờ... Nhân tiện, hôm nay đã đâu? Tại ện thoại lại tắt?" Thu Yến mỉm cười, vô tình hỏi.
"Ồ... kh đâu cả..." Bàn tay cầm d.a.o của Lưu Khải đột nhiên chậm lại, tr ảm đạm.
Thu Yến trong lòng cô một loại cảm giác thật lạ lẫm, khó tả.
"Cô thể... cho một ít nước nóng được kh? Nó sẽ xong ngay thôi." Lưu Khải quay đầu lại Thu Yến.
Thu Yến thở dài, mỉm cười đáp lại: "Vâng, sẽ làm ngay."
Vừa đó là ảo tưởng của cô? th sự cô đơn ẩn trong mắt Lưu Khải thật khó chịu.
Cô kh hỏi lại. Mọi đều bí mật mà kh muốn nói cho khác biết, cũng giống như cô.
Nhiều chuyện đã trôi qua, sẽ chẳng ý nghĩa gì khi nghĩ về chúng mà lại chẳng thể thay đổi, thật tệ!
Chưa có bình luận nào cho chương này.