Mộng Tình
Chương 22:
Sáng sớm, Thu Yến lặng lẽ rời khỏi khách sạn trong khi Lý Tuấn Kiệt vẫn còn đang ngủ.
Con sinh ra để làm gì? Khi vỏ bọc hào nhoáng tan biến thì còn thứ gì đáng để hoài niệm kh?
Thu Yến quay lại và liếc khách sạn phía sau. Cô hơi bối rối. Sau Phạm Tuấn Minh, cô kh còn tin tưởng vào tình yêu nữa. lẽ cô thể nói rằng cô kh tin tưởng những khác ngoài bản thân , vì vậy cô đắm chìm vào những thú vui khiến bản thân vui vẻ.
Cô gọi taxi và về nhà một , mệt mỏi nghĩ rằng đã thể đặt mọi thứ xuống, quên quá khứ và sống một cuộc đời thoải mái, nhưng cuộc sống luôn bế tắc như vậy. Số phận đã để cô gặp lại Phạm Tuấn Minh. Cô thật sự kh quên nổi cảm giác hoảng loạn cùng bất lực trong biệt thự ngày hôm đó.
Thực sự mà nói, Thu Yến muốn dành cho một kỳ nghỉ dài, để thể từ từ lọc lại những ngày tốt đẹp trong những năm này, kết tủa suy nghĩ để biết được lý do tại trái tim cô lại bị xáo trộn vì Lý Tuấn Kiệt. Việc cô gặp đàn đó ngày hôm qua là việc cô kh hề kế hoạch. Đã đến lúc kết thúc với . Thu Yến thay quần áo và suy nghĩ về nó.
Sau khi suy nghĩ một lúc lâu, cuối cùng cô cũng đưa ra quyết định.
Hợp đồng vẫn còn hai năm rưỡi nữa. Cô thở dài. Hiện tại, cô giống như một con mèo đã bị đánh bại và muốn trốn thoát. Ngoài ra, cô cần thời gian để ều chỉnh lại tâm lý cũng như muốn một kỳ nghỉ cho riêng .
Vì vậy, cô l ra chiếc máy tính xách tay đã kh được sử dụng trong một thời gian dài, ngồi trên sàn gỗ trong phòng khách lạch cạch viết đơn từ chức.
Th gần đến giờ làm, cô gọi cho Lưu Khải. Đơn từ chức của cô vẫn chưa xong nên cũng kh muốn muộn vì chờ .
"Alo? Chào buổi sáng..."
"Yến? chuyện gì vậy? Lại khó chịu à?"
"Kh, việc làm. sẽ làm sau vì thế kh cần đợi đâu."
"Ồ… Được ..."
Thu Yến dừng lại, hỏi: "Tối nay rảnh kh?"
"Cái gì? Cô muốn mời ăn tối à? Tất nhiên là rảnh?"
"Bữa tối thì kh thành vấn đề, nhưng... muốn cùng để mua một vài thứ."
"Kh . sẽ đến gặp cô khi tan làm.”
"Được .”
Sau khi cúp ện thoại, Thu Yến tiếp tục gõ đơn từ chức.
Lý Tuấn Phong kh nói gì về sự chậm trễ của cô. Nhưng tr khá mệt mỏi, dù là như thế nhưng ều đó kh nghĩa là Thu Yến sẽ bu tay với quyết định của .
"Đây là ý muốn của em kh?” Lý Tuấn Phong cau mày, cầm đơn từ chức, sắc bén cô.
Thu Yến thoáng qua . Tr ta kh hề vui vẻ. Đây là ều mà ta kh hề mong muốn chút nào.
"Vâng. Thực ra, chưa từng nghĩ đến vấn đề này, nhưng hiện tại cần nghỉ ngơi một thời gian.”
Lý Tuấn Phong liếc phong bì chứa những ký tự lớn với khuôn mặt trống rỗng. vẻ như kh thích đọc nội dung bức thư. Thu Yến khẽ cau mày. Nếu cô biết rằng ta kh đọc nó, thì đã kh bận tâm xem viết những gì.
"Cô Yến, cô biết đ, cô đã ký hợp đồng năm năm với c ty."
Cô đã nghe đúng, kh? đúng ta vừa gọi cô là cô Yến kh? Thu Yến cảm th hơi ngạc nhiên Lý Tuấn Phong trước mặt cô.
vẻ như sau khi trở về từ châu u, ta kh còn giống như trước, thậm chí còn cố tình xa lánh cô. Lúc đầu, cô kh để ý, nhưng bây giờ ngẫm lại liền cảm th hơi lạ.
Thu Yến thở dài và cảm th nhẹ nhõm về hành động của Lý Tuấn Phong, lẽ ra giống như vậy từ lâu.
" biết rằng sẽ bồi thường phá vỡ hợp đồng theo quy định." Cô đã kế hoạch này từ lâu.
Đột nhiên Lý Tuấn Phong đặt đơn từ chức xuống, một bước đến ghế sofa, mệt mỏi ngồi xuống, im lặng một lúc sau đó Thu Yến bằng ánh mắt dịu dàng: "Lại đây, ngồi xuống. Chỗ này."
Thu Yến sững sờ, vừa cô vẫn thầm vui vẻ. Chẳng lẽ ta chỉ đang giả vờ?
Th cô kh nhúc nhích, Lý Tuấn Phong nói: "Chúng ta cần nói chuyện." ta chỉ vào ghế đối diện theo đường chéo, cho th ta kh ý định ngồi bên cạnh cô.
Và hành vi này lại khiến Thu Yến cảm th hơi lạ. Cô bước tới, ngồi xuống ghế sofa theo đường chéo đối diện.
"Nếu đó là vì , muốn cô đừng lo lắng.”
Thu Yến Lý Tuấn Phong với vẻ mặt ngơ ngác, cô thật sự kh hiểu ta đang nói gì cả.
" xin lỗi, nghĩ Lý đã hiểu lầm. chỉ nghĩ rằng nên thay đổi c việc của và thực hiện một số kế hoạch mới." Thành thật mà nói, nếu cô kh thật sự mệt mỏi, cô đã kh từ chức. Trong quãng thời gian qua đã quá nhiều chuyện xảy ra.
" vẫn kh muốn từ bỏ cô cho đến đêm qua.”
Cái gì vậy? Thu Yến Lý Tuấn Phong với vẻ mặt cứng đờ.
"Tuy nhiên, hy vọng cô sẽ hạnh phúc."
Thu Yến hơi hé mở môi, cổ họng như bị chặn lại khiến cô kh thể phát ra âm th.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Tuấn Kiệt yêu cô.” Khuôn mặt Lý Tuấn Phong tràn ngập sự chân thành từ tận đáy lòng.
" kh lựa chọn nào khác, vì vậy hy vọng Tuấn Kiệt sẽ kh giống ." Lý Tuấn Phong nói thở dài.
Thu Yến hít một hơi thật sâu và sắp xếp lại suy nghĩ của : " Lý, kh hiểu ý . Từ chức là việc cá nhân của và kh liên quan gì đến khác." Cô sẽ kh thay đổi vì bất cứ ai.
Lý Tuấn Phong cô, cau mày và nói: "Thư từ chức cứ để ở chỗ trước. sẽ suy nghĩ về vấn đề này."
Nghe th ều này, Thu Yến thở dài, đứng dậy: "Vậy thì sẽ ra ngoài làm việc trước."
Khi tan làm, Lưu Khải đúng giờ đứng đợi trước tòa nhà c ty. Khi Thu Yến th , cô mỉm cười ngọt ngào. Cô muốn Lưu Khải cùng cô là để mua một số nhu yếu phẩm cho chuyến du lịch, chẳng hạn như giày thể thao. Cô biết rằng sẽ vui, nhân tiện cũng mời ta ăn tối luôn. Cô kh thể lúc nào cũng đến nhà ăn chực được.
"Cô muốn tập thể dục kh? Hay muốn chơi bóng? Cô muốn mua loại nào?" Lưu Khải nhiệt tình giúp cô chọn giày thể thao.
"Kh, muốn du lịch.” đôi giày sặc sỡ trên giá để giày, cô nhẹ nhàng nói.
"Du lịch? Cô định đâu vậy?" Lưu Khải l một chiếc giày đưa cho cô.
" kh biết. chỉ muốn đến một nơi nào đó gần đây.”
Dường như trong mắt Lưu Khải chút màu u ám. Thu Yến nhạy cảm phát hiện ra, cô xung qu và nói: "Hôm nay đã từ chức."
Lưu Khải l một chiếc giày khác và đưa cho cô, sau đó nói rằng: "Loại giày này là tốt nhất để du lịch."
Thu Yến cầm l đôi giày và mỉm cười đáp lại: "Cảm ơn."
Lưu Khải kh hỏi cô tại cô lại xin nghỉ việc. chỉ cẩn thận chọn giày cho cô: "Cô giày thoải mái khi du lịch thì lúc đó tâm trạng mới tốt được."
Đáng nhẽ cô hạnh phúc khi một bạn như vậy chứ? Nhưng tại trái tim cô lại nhói đau thế này?
Sau khi mua giày, họ đến một nhà hàng để ăn tối và trò chuyện đến tận đêm khuya.
Khi trở về khu chung cư thì đã mười giờ tối. Lưu Khải giúp Thu Yến mang túi đồ, hai lặng lẽ bộ về căn hộ.
Đột nhiên, Thu Yến dừng lại về phía trước với ánh mắt sững sờ.
Lưu Khải cảm th kỳ lạ cũng dừng lại, theo hướng Thu Yến đang
một đàn đang bước về phía họ, kh ai xa lạ mà chính là Phạm Tuấn Minh.
Tuy nhiên, khi Phạm Tuấn Minh đến gần, ta dừng lại, quay mặt sang một bên, Lưu Khải.
"Ha ha..." ta cười khô khan, nói: "Thế giới này thật sự quá nhỏ bé."
Lưu Khải vòng tay qua vai Thu Yến ôm cô vào lòng: " chuyện gì?"
Thu Yến choáng váng trước lời nói của .
" cũng kh mong gặp lại ? Hóa ra con đĩ này kh chỉ cặp với em nhà họ Lý mà còn cả ? Ha ha...” Phạm Tuấn Minh cười lạnh nói: " kh ngờ lại say mê nó như vậy? Bám theo một phụ nữ tận 9 năm.Vậy thì tại kh chăm sóc cô ta cho thật tốt? biết kh, cô ta là một con đĩ.”
Lời nói của Phạm Tuấn Minh khiến Thu Yến bối rối và nghi ngờ Lưu Khải: " là ai... cái quái gì vậy?"
"Đúng kh bạn cùng lớp Đào Lưu? Chuyện gì đang xảy ra vậy? vẻ như cô ta kh nhớ bạn thì ?" Phạm Tuấn Minh nhếch khóe miệng cười mỉa mai.
Bạn cùng lớp Đào? Bộ não của Thu Yến nh chóng lọc mọi thứ cách đây 9 năm. Dường như thật sự một chút trí nhớ, nhưng nó mờ nhạt mà cô kh thể nhớ ra. Tuy nhiên, ngoại hình của Lưu Khải thật sự quen thuộc.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Cô đẩy mạnh cánh tay Lưu Khải ra xa, thân thể khẽ run rẩy.
"Yến..." Đôi mắt của Lưu Khải đầy đau đớn, nhưng kh thể nói cái gì.
"Ha ha... Yến... chuyện gì vậy?" Phạm Tuấn Minh nói, đưa tay nắm l cánh tay Thu Yến.
"Đừng chạm vào .” Thu Yến ên cuồng hét lên.
"Đừng chạm vào cô .” Lưu Khải đứng c phía trước Thu Yến, chặn Phạm Tuấn Minh.
Điều này cũng kích động sự chế nhạo của Phạm Tuấn Minh: "Hừ."
" .” Lưu Khải đứng trước mặt Thu Yến lạnh lùng Phạm Tuấn Minh.
"..." Phạm Tuấn Minh cười chế nhạo: " đã cho cô một cơ hội, Thu Yến. đã nói rằng sẽ kh để cô rời xa ."
Lưu Khải chằm chằm vào ta: "Cút."
"Ha ha." Phạm Tuấn Minh liếc Thu Yến phía sau Lưu Khải, quay đầu bước về xe.
chiếc xe dần biến mất, Lưu Khải quay lại Thu Yến đang run rẩy đứng phía sau, bỗng nhiên kh biết nói gì. Đồng tử của cô, ngoại trừ nỗi sợ hãi, còn sự trống rỗng, giống như một cơ thể kh hồn, khiến trái tim đau nhói dữ dội.
***
Chưa có bình luận nào cho chương này.