Mộng Tình
Chương 8:
Như thường lệ, ngay sau khi bài phát biểu khai mạc của bữa tiệc kết thúc là thời gian được dành riêng cho các chủ của các c ty lớn gặp gỡ giao tiếp. Thu Yến cầm ly rượu hoa quả, bị kéo xung qu như một con rối. th các chủ tịch, tổng giám đốc, thực sự như th các phiên bản nhiều màu sắc của Yamamoto. Nó khiến Thu Yến vô cùng ghê tởm.
Tối nay cô mặc một chiếc váy dài do Lý Tuấn Phong mua, mái tóc cũng được nhà tạo mẫu uốn lọn sóng to, kết hợp với tone trang ểm theo phong cách nhẹ nhàng, trong sáng làm nổi bật lên toàn bộ vẻ đẹp tự nhiên. Cô kh thích loại hình này chút nào, ngây thơ cái con khỉ khô.
Bị Lý Tuấn Phong kéo vòng qu chào hỏi toàn bộ những dự tiệc, cô chỉ mỉm cười sắm vai một thư ký duyên dáng. Mặc dù trong lòng bài xích nhưng mà dù vẫn cố gắng chịu đựng. Nói gì cũng là đại diện cho bộ mặt của c ty, nhất là tiền lương trả cho những giây phút này kh hề thấp.
Cuối cùng, lợi dụng tình huống Lý Tuấn Phong bị đám phụ nữ ăn mặc lộng lẫy vây qu, Thu Yến liền tìm cớ để trốn . Cô lẻn đến một góc nhỏ cạnh cửa sổ, vào ly rượu hoa quả trên tay vẫn còn hơn một nửa khẽ thở dài.
"Rượu hoa quả của cô tr vẻ ngon!" Giọng nói của một đàn vang lên bên tai.
Thu Yến giật . Ngay khi vừa quay đầu về hướng âm th phát ra, ly rượu hoa quả trên tay đã bị l .
"..." Một khuôn mặt quen thuộc xuất hiện trước mặt Thu Yến.
"Nào, sẽ đổi cái này với cô nhé!”
đứng cạnh Thu Yến kh ai xa lạ mà chính là Lý Tuấn Kiệt với đôi mắt sâu thẳm. Hôm nay vẫn mặc đồ màu đen, nhưng mà là một bộ vest tr th lịch, mái tóc chút dài đã được chải gọn gàng, nhưng vẫn kh giấu được nét nổi loạn giữa đầu l mày bộc lộ cá tính độc đoán.
Lúc này, đàn đang lịch sự đứng bên cạnh cô, một tay cầm ly rượu hoa quả vừa l từ cô, tay kia một ly nước cam đưa đến trước mặt Thu Yến.
"..." Thu Yến kh thể tin rằng cô sẽ được gặp ở đây.
"Cô muốn uống thử một chút ly nước này kh?" Lý Tuấn Kiệt chậm rãi nói, trầm ngâm Thu Yến với đôi mắt thâm sâu.
"Ồ… cảm ơn..." Thu Yến nhẹ nhàng nhận l nước cam. Khi ngón tay của cô chạm vào đầu ngón tay của Lý Tuấn Kiệt, đột nhiên cô cảm th một dòng ện nhỏ chạy xẹt qua trái tim , lòng như dòng nước ấm tràn qua.
"Kh gì đâu. Loại rượu hoa quả này tr vẻ ngon." Lý Tuấn Kiệt nói mỉm cười nhấp một ngụm rượu trong ly.
Thu Yến cũng nhấp một ngụm nước cam, thật sự nó ngon. Cô cười nhẹ nhàng, kìm kh được lên trộm Lý Tuấn Kiệt.
còn nhớ kh? Cô muốn nói, muốn hỏi nhưng trong lòng như đang cơn nhói đau, âm ỉ kh thể giải thích được.
"..." Ngay khi cô l hết dũng khí định hỏi về ều đó thì bỗng một bàn tay to đột nhiên đặt lên eo cô siết chặt.
“Yến, hoá ra em đang ở đây. tìm em từ nãy đến giờ.” Giọng nói của Lý Tuấn Phong nhẹ nhàng, nhưng bàn tay đặt tại eo Thu Yến thì siết chặt chút cứng nhắc, khiến cô kh cách nào kháng cự được.
" Lý..." Thu Yến được Lý Tuấn Phong ôm như thế khiến cô cảm th kh thoải mái. Thậm chí cô còn đang thầm mắng rủa cái tên c.h.ế.t tiệt này trong lòng.
Thu Yến lúng túng nắm chặt chiếc cốc trong tay. Một là sếp còn kia là đàn trong lòng. Cô kh ngờ lại thật sự gặp trong một tình cảnh khó xử như vậy. Nghĩ về ều này, cô liền cau mày khó chịu. Nhưng trước mặt Lý Tuấn Kiệt cũng kh thể mắng mỏ Lý Tuấn Phong. Dù thì Lý Tuấn Phong đã trả lương làm thêm giờ gấp ba lần cho tối nay. Ngoài ra cô cũng kh thể làm cho chủ của bị mất mặt!
"Yến, tại em lại đến đây một ?” Lý Tuấn Phong cẩn thận hỏi, nhưng lời nói của đã bộc lộ ngữ khí kh hài lòng.
"Kh, quý này đã mang cho một ly nước trái cây..." Thu Yến cố gắng thay đổi chủ đề.
"Ồ? Em biết Tuấn Kiệt kh?"
Thu Yến nhận ra ánh lửa mờ nhạt trong mắt Lý Tuấn Phong. Lúc này, Lý Tuấn Kiệt vội vàng nói: "Lần trước đã gặp cô trong c ty."
Giọng nói của Lý Tuấn Kiệt ềm tĩnh kh chứa chút cảm xúc nào.
"Ồ, vậy ?” Lý Tuấn Phong Thu Yến, sự khó chịu của ta đã giảm một chút.
Đúng lúc này, một giọng nói đột nhiên vang lên phá vỡ tình huống xấu hổ giữa họ.
"Tuấn Phong, Tuấn Phong, ở đó ?”
Theo hướng âm th, Trần Gia Tuệ trong bộ váy màu vàng vội vã bước ra từ đám đ.
Tuy nhiên, Thu Yến lại nhạy cảm nhận th giọng nói này kh chỉ mang theo tia ghen tị mà còn như muốn g.i.ế.c hơn.
"Ồ..." Khi Trần Gia Tuệ chuẩn bị đến gần họ, cô ta bỗng lảo đảo, kh cẩn thận lao về phía trước theo đó mà ly rượu vang đỏ trên tay rót hết lên n.g.ự.c Thu Yến.
"Cẩn thận..."
Gần như cùng một lúc, cả Lý Tuấn Phong và Lý Tuấn Kiệt đều nắm l cánh tay Thu Yến để kéo cô lại, vậy nên mới kh tránh được.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Thật xấu hổ biết bao khi bị hai đàn kéo vào vòng tay của họ cùng một lúc. Điều may mắn là Lý Tuấn Kiệt đã kịp thời bu tay, trong khi Lý Tuấn Phong lại coi hành động đó là ều hiển nhiên.
Thu Yến cố gắng hết sức để kìm nén cơn giận đang bùng lên trong lòng. Cô kh hề ngu ngốc, biết rõ Trần Gia Tuệ là cố ý. Lần trước cô ta đã kh thể làm gì cô nên lần này mới tìm đến để trả thù.
Trần Gia Tuệ giả vờ xin lỗi với một nụ cười nhạt lên tiếng biện minh: " xin lỗi, cô Yến, thật sự xin lỗi vì tà váy của dài quá."
Giọng ệu của cô ta hờ hững như chuyện đó là hiển nhiên và cô ta chả lỗi gì.
Muốn đóng kịch , hừ…. Thu Yến hơi cúi đầu, phần thân trên ướt sũng rượu vang, cố gắng bình tĩnh lại, ngẩng đầu lên.
Với những giọt nước mắt trong suốt như pha lê tí tách rơi xuống, khuôn mặt xinh đẹp lộ ra vẻ buồn bã, lo lắng và đầy áy náy, kh thèm để ý tới Trần Gia Tuệ mà Lý Tuấn Phong.
" Lý... xin lỗi, kh tốt. thật sự đã khiến... chiếc váy mà mua cho … bị ra như thế này..." Thu Yến mếu máo nói, khuôn mặt xinh đẹp ban đầu của cô giờ đây tràn ngập vẻ đáng thương khiến ai th cũng đều đau lòng.
"Cái gì? Tuấn Phong, đã mua váy cho cô ta?” m lượng của Trần Gia Tuệ đột nhiên tăng lên, thu hút sự chú ý của nhiều xung qu.
Ồ, tức giận nữa , Thu Yến cười thầm trong bụng.
" xin lỗi, quá vô dụng..." Thu Yến thêm nức nở. Sau đó tận dụng cơ hội che mặt chạy vụt về hướng toilet.
"Yến..." Lý Tuấn Phong lo lắng gọi.
"Chuyện này là như thế nào? giải thích cho ."
Đằng sau Thu Yến vang lên giọng nói kinh tởm của Trần Gia Tuệ. Cô phớt lờ Lý Tuấn Phong, nh chóng bước vào toilet. Cô kh thích cảm giác váy bị ướt sũng dính sát vào như thế này.
Trong toilet, cô cố gắng dùng gi lau bớt rượu trên chiếc váy, nhưng do chiếc váy màu nhạt nên cho dù cố sức lau như thế nào chăng nữa thì vẫn còn dấu loang của rượu vang đỏ.
Thu Yến vứt đống gi vào thùng rác. Thực ra, nó cũng chẳng thể lau khô được. Bây giờ cô đã lý do chính đáng để rời khỏi bữa tiệc nhàm chán này.
trước gương trang ểm, Thu Yến hơi bực. Nếu kh cô ta là đối tác của c ty thì chắc c cô đã kh khoan dung được như thế này.
Quên nó , cô kh muốn bất kì liên quan gì đến Lý Tuấn Phong, phụ nữ ngu ngốc đó đã quá lo lắng. Nếu cô ta ghen ghét với cô, ều đó thực vô nghĩa. Cô vẫn yêu lối sống tự do của , nó với Trần Gia Tuệ kh hề liên quan gì.
Thu Yến vào gương, chỉnh lại trang phục, bước ra khỏi toilet nh chóng thoát khỏi bữa tiệc.
Vừa đến lối ra, liền th Lý Tuấn Kiệt đang dựa vào tường.
"Cô ổn chứ?” Ánh mắt của Lý Tuấn Kiệt đầy vẻ thương hại và lo lắng.
"Ha ha, kh đâu.” Thu Yến kh biết vì những gì vừa xảy ra hay kh. Lúc này, cô rõ ràng kh ổn, th lo lắng là ều bình thường.
" thể đưa cô về nhà được kh?” Lý Tuấn Kiệt ngập ngừng hỏi.
vẻ lo lắng trên khuôn mặt của Lý Tuấn Kiệt với đôi mắt sâu thẳm quyến rũ đó, Thu Yến bỗng dừng lại.
vẫn còn nhớ chứ? Cô cứ tự hỏi chính như vậy, nhưng cô đã trả lời: "Kh, cảm ơn ."
Câu trả lời của Thu Yến khiến Lý Tuấn Kiệt chút ngạc nhiên.
"Làm ơn chuyển lời tới Lý giúp, rằng xin phép về trước.” Thu Yến nói, mỉm cười đầy quyến rũ.
Đôi mắt của Lý Tuấn Kiệt rơi vào khuôn mặt xinh đẹp của cô, đã do dự mất vài giây. Sau đó, mỉm cười, nheo mắt, khóe miệng hơi nhếch lên nở nụ cười thật quái lạ, gợi cảm đầy quyến rũ: "Em thật dễ thương..."
dừng lại, ghé vào tai Thu Yến: "Yến..."
Yến...
Thu Yến lắng nghe âm th lượn lờ bên tai cùng với hơi thở ấm áp, ẩm ướt và nóng bỏng, giống như sự nồng cháy của đêm đó khiến cô kh thể nào thoát ra được.
"Tạm biệt!” Thu Yến ngang qua Lý Tuấn Phong mà kh quay đầu lại.
Vào lúc này, cô chợt th tự hào vì bản thân đã như một tay săn mồi thực thụ. Cái tên "Yến" đã đốt cháy ham muốn nguyên thủy nhất trong lòng của cô.
Cô tin nhất định sẽ gặp lại đàn này!
Chưa có bình luận nào cho chương này.