Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Một Chút Vẩn Vơ

Chương 5: Vị đắng cà phê

Chương trước Chương sau

Nắng chiều nhàn nhạt len lỏi qua tán cây ngoài phố. Từng cơn gió nhẹ thổi bay những chiếc lá khô xoáy theo vòng tròn kì lạ. Khung cảnh bình yên quá. Đâu đâu cũng th dáng hình thân thuộc và dư vị xa xăm. Hương cà phê đắng thơm nồng, chốc chốc ngọt nhẹ đầu lưỡi. Hạnh Tương dùng thìa khu nhẹ lớp đường bên dưới tách. Cô ra ô cửa sổ, nơi m khóm hồng đua nhau tỏa hương ngào ngạt. Tiệm cà phê thưa thớt khách. Tối đến là tấp nập hẳn lên. Cũng lâu , cô chưa ngồi lại vị trí thân quen. Hôm nay, một sự tình cờ nho nhỏ, cô lặng lẽ vào đây một .

- Hạnh Tương, ngồi được chứ?

Chiếc thìa trên tay cô bỗng sững lại. Cô nheo mắt đàn trước mặt . Đã lâu như cái cảm giác chưa từng quen biết, chưa từng yêu thương. Ai đó chạm vài trái tim cô sợi nhớ, sợi thương. Bao hoài niệm cuốn trôi theo dĩ vãng xa mờ.

- Kỷ Văn...

Cô thì thầm gọi tên yêu cũ. Vẻ mặt ta chẳng hề thay đổi sau hai năm chia tay. Vị hôn phu ngày nào nay hóa thân cao sang quyền quý. ta, cô cảm giác xa lạ mà cũng phần thương hại.

- Lâu kh gặp, em sống tốt chứ?

Kỷ Văn ngồi đối diện cô, ta lồng hai bàn tay vào nhau. phục vụ lại mang thêm tách cà phê khác. Cô thản nhiên tiếp tục trò chuyện cùng yêu cũ này.

- Em ổn!

Cô trả lời chậm rãi, th qua ánh mắt , Kỷ Văn nhận ra một trái tim lạnh giá vì nỗi đau trong quá khứ. Hạnh Tương đối mặt câu chuyện tình yêu đầy xót xa, cô chẳng mong mọi thứ quay trở lại. Thời gian là liều thuốc chữa lành mọi vết thương, cô thở dài bên tách cà phê đã vơi một nửa.

- xin lỗi! Em thể tha thứ cho được kh?

Kỷ Văn nắm l bàn tay cô, sự ấm áp đầy xa lạ kh thể khỏa lấp được tâm hồn trống rỗng. Hạnh Tương cười chua chát, cô đứng dậy và rụt tay khỏi thâm tình chốn cũ đó.

- Em chẳng hận ai cả. đã tự do thì cứ sống cho riêng . Chuyện qua , nuối tiếc làm gì?

Cô lặng lẽ rời trước ánh mắt khổ sở của Kỷ Văn. ta thẫn thờ tr bóng cô khuất dần bên m ô cửa kính.

...

Bước chân nặng trĩu như khối đá đè trên vai. Hạnh Tương ngán ngẩm áng mây xa tít chân trời. Cô đâu muốn chạm vào quá khứ nhưng cơn ác mộng đó chợt trở lại vây hãm cô.

Tình yêu là gì mà khiến nhân gian ên đảo?

Cô sợ lắm ! Sợ vì yêu thương. Oán hận vì quá yếu đuối. Bờ bến nào để tình yêu mãi mãi trường tồn?

- Két!!!

Chiếc ô tô tg gấp trên đường, Hạnh Tương giật , cô ngã xuống đất. Vòng tay ai đó đang che chở cô thoát khỏi tử thần. Cô bàng hoàng nhận.

- Cô kh? - Tịnh Đ lay nhẹ hai bờ vai bé nhỏ . Hạnh Tương thất thần vài giây. đang lo lắng, chiếc ô tô lại lăn bánh khỏi.

- Tương Tương? - vỗ nhẹ má cô, Hạnh Tương sửng sốt. Cô kh nghĩ bất cẩn thế khi qua đường.

- ổn...

đỡ cô đứng dậy nhưng Hạnh Tương đã nhăn mặt. Cú ngã khiến cổ chân cô bị sây sát. Tr nó t đỏ lên, khá là đau.

- Kh ổn ! - Tịnh Đ lắc đầu, Hạnh Tương đọc trong ánh mắt đó là một ý nghĩ cô chưa dám hình dung nổi.

- Này! - Mặt cô đỏ ửng. Lẽ dĩ nhiên! Tịnh Đ cứ thế bế xốc cô lên và vô tư ngoài phố. Bao ánh mắt ngưỡng mộ vây l, cô xấu hổ lắm.

- Bỏ xuống nào! đang làm gì vậy?

Tịnh Đ mím môi. Mặc dù cô kh nặng nhưng cứ vùng vẫy thế này cũng mệt đứt hơi.

- Yên nào, Tương Tương. Phòng mạch phía trước kìa!

Hạnh Tương nhăn nhó, Tịnh Đ nói đúng. Bên kia ngã tư một phòng khám nhỏ. Cô đành để yên cho bế. Thật sự quá đỗi mệt mỏi. Bờ vai gầy gò này chút gì đó ấm áp. Cô dần cảm nhận hơi thở nhẹ nhàng từ chiếc mũi mà cô cho là cực phẩm . Bàn tay lơ đãng, cô vẽ vào kh gian chiếc mũi xinh xắn đó.

Trái tim đập liên hồi. Chắc Tịnh Đ thấm mệt . Môi hơi nhợt nhạt. Một trai cao và khá gầy nhưng đủ khỏe để bế cô gái xinh đẹp cả quãng đường như vậy. Cô kh nói chuyện, đoạn đường ngắn nhiều qua lại. Lòng cô xáo động, cái cảm giác vừa ngại vừa khó diễn tả. Hồi lâu sau, cô dần quen mùi mồ hôi nhè nhẹ trên Tịnh Đ. Một chút gì đó cuốn hút sự sáng tạo bởi bàn tay tài hoa, cô chợt nảy ra ý tưởng lạ lùng.

Đến trước cửa phòng khám, Tịnh Đ vẫn bế cô vào hẳn bên trong. Vài còn chờ bác sĩ khám, họ chăm chú hai . Hạnh Tương cố cười gượng, cô liếc mắt bảo Tịnh Đ để ngồi xuống.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Thật là...

Cô sờ cái chân vừa băng ép xong. Nó ổn hơn hẳn, chỉ đôi hôm sẽ đỡ thôi. Cô tự nhủ thầm. Ngoài trời mưa khá lớn, e rằng đợi mới về nhà được. Cô chầm chậm khi y tá vừa mở giúp cánh cửa. Tịnh Đ chờ cô nãy giờ, tựa đầu sang ghế và ngủ . Cơn mưa dịu mát khiến ta dễ chìm vào giấc ngủ ngon. Cẩn thận lại gần, cô l chiếc áo khoác đắp lên . Tịnh Đ giật thức giấc, sốt sắng hỏi cô ngay.

- Chân cô ổn chưa? đưa cô về nhé?

Hạnh Tương lắc đầu, cô bỗng th cổ tay vết sây sát khá rộng. Tịnh Đ vội rụt tay lại, coi liền nắm l xem thử.

- bị thương ! - Cô chau mày.

- Ngoài da thôi! Cô đói kh? muốn ăn gì kh? - Tịnh Đ tươi tỉnh đáp, Hạnh Tương rõ chẳng cười nổi. Đột nhiên cô ái náy với này quá.

- Cô y tá ơi! - Hạnh Tương khẽ gọi, Tịnh Đ chỉ biết vò đầu. Thật sự cô đang lo cho vết thương trên tay . Tịnh Đ len lén cô qua làn tóc dài óng ả.

...

Tiếng mưa tạnh hẳn, Hạnh Tương thì thầm ều gì đó. Tịnh Đ cõng cô trên con đường bao qua lại. Miễn cưỡng là thế nhưng ít ra cô cũng ngoan ngoãn để cõng hơn là bế như c chúa!

- Cô kh vui hả? - khẽ khàng.

Hạnh Tương thở dài, Tịnh Đ dừng lại. đặt cô ngồi xuống trạm xe buýt.

- Cô đói chưa? - hỏi, Hạnh Tương khá bực . Thực tế cô muốn về nhà hơn là ngồi đây dây dưa cùng này. Ấy thế, vì cứu cô mà bị thương nên cô cố xuống nước.

- Hyoka Hashi -

- kh đói. Đợi xe buýt đến, tự về được . đừng lo nhé!

- về chung !

- Hả? - Cô nhướng mày, Tịnh Đ thản nhiên đỡ cô lên chiếc xe vừa dừng trạm. Cô kinh ngạc tới nỗi chưa thốt ra câu nào.

Lại quãng đường tiếp tục bên thầy dạy ghi ta trẻ tuổi. Hạnh Tương cố nghĩ cách thoát khỏi cái đuôi từ trên trời rơi xuống kia. Trạm dừng cuối, cô thở phào nhẹ nhõm. Sắp về ngôi nhà thân yêu , cô vẫy tay tạm biệt . Hạnh Tương khập khiễng ngay. Thật lạ là tiếng bước chân vẫn còn phía sau.

- Này! - Cô quay đầu lại. - về đ!

Tịnh Đ khẽ cười, chẳng đợi cô nói thêm câu thứ hai thì cứ ngang nhiên bế cô trong vòng tay thẳng!

- Nè, bỏ xuống! tự được! - Cô đập vai nhưng Tịnh Đ kh quan tâm m. bế cô đến tận cổng nhà.

- Được ! Bỏ xuống! - Cô nhăn mặt, lúc này mới thả đẹp ra. Mặt cô ửng đỏ hết lên, Tịnh Đ cười dịu dàng, đưa cô chiếc túi xách.

- Tương Tương ngủ ngon nhé!

Ôi trời!

Hạnh Tương ôm đầu. Dù rằng nụ cười quá đỗi lôi cuốn nhưng ta tr nguy hiểm thật!

- À... cảm ơn !

Cô vội mở cửa thì liền nắm nhẹ bàn tay bé nhỏ đó. Thứ ấm áp dễ chịu đã từng xoa dịu trái tim cô, một lần nữa gợi lại cảm giác kia.

thể mọi thứ quá xa nhưng...

Lòng cô trống trải vô ngần. Đâu là giấc mơ khi tình yêu ban đầu mãi mãi chìm xuống lãng quên quá khứ.

- Gọi bằng chị nhé!

Câu nói vẻ khá vô tình, Hạnh Tương quay đầu lại. Tịnh Đ bu nhẹ bàn tay mềm mại ra, khẽ mỉm cười.

- Chị à, quen nhau nhé!

- nằm mơ ! - Cô đóng cửa và kh thèm lại. Tịnh Đ cứ đứng yên đ, sương đêm lành lạnh giăng phủ trái tim nồng ấm. lên ô cửa sổ, nơi đẹp hay ngồi thơ thẩn bên chốn lưng trời.

- Em đợi đ! kh bỏ cuộc đâu!


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...