Một Con Bào Ngư, Một Cuộc Hôn Nhân Tan Vỡ
Chương 5
Hồi nhỏ bạn bè ở trường bắt nạt, bà lập tức hỏi do bà cho mặc đồ quá tuềnh toàng .
hôn nhân suôn sẻ, bà chắc chắn cũng sẽ tự trách bản hôm nay nên đến, nên làm mất mặt.
Quả nhiên, im lặng hồi lâu, bà lí nhí lên tiếng:
“Niệm Niệm, từ lâu con sống vui vẻ gì ?”
ngẩng đầu lên.
Bà , vành mắt đỏ au.
“ đứa ngốc.”
Xem thêm: Vừa Thoái Hôn, Thì Bị Người Giàu Nhất Thế Giới Dụ Dỗ Đến Cục Dân Chính - Giang Uyển Ninh, Phó Cảnh Thâm (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Ngày con gọi điện cho , giọng lúc nào cũng thánh thót. Mấy tháng gần đây, giọng cứ khàn khàn. nào hỏi, con cũng bảo , bảo Văn Bác bận, bảo chồng lớn tuổi , bảo đừng nghĩ nhiều.”
“Hôm nay đó, thứ đều rõ rành rành.”
“Thằng đàn ông đó, tâm trí nó đặt ở chỗ con nữa .”
Cổ họng nghẹn đắng.
gì đó.
hé miệng, nước mắt rơi xuống .
luống cuống rút khăn giấy đưa cho .
“ cái gì mà . sống với nữa thì về với .”
“Con cái cũng đừng lo, nuôi nổi.”
“Cả đời chẳng tài cán gì, cho con cái khác, một miếng cơm thì lúc nào cũng sẵn.”
nắm chặt tay bà, nấc lên từng hồi.
Bàn tay bà thô ráp.
bàn tay dắt từ tấm bé đến khi trưởng thành.
Và cũng chính khoảnh khắc , hạ quyết tâm.
Cuộc hôn nhân , ly hôn.
Ly hôn cho bằng sạch sành sanh.
quệt vội nước mắt, ngay mặt bà, gọi điện thoại cho cô bạn Đường Thanh.
Đường Thanh luật sư.
Đầu dây bên bắt máy, chỉ một câu:
“Thanh Thanh, giúp tớ soạn một bản thỏa thuận ly hôn.”
Đường Thanh bên khựng một giây.
“Cuối cùng cũng nghĩ thông suốt ?”
“ừ” một tiếng.
“Còn nữa, tiện thể giúp tớ lên danh sách tài sản và bằng chứng luôn.”
“Tớ cần ngay tối nay.”
**5.**
Vốn dĩ định về nhà trong đêm.
căn cước công dân, sổ đỏ, thẻ ngân hàng, và cả giấy tờ khám thai đều cất trong két sắt ở nhà.
Đường Thanh bảo nhất nên lấy những giấy tờ quan trọng và thiết điện tử càng sớm càng , đề phòng đối phương chó cùng rứt giậu.
cũng nghĩ thế.
Nên mười giờ rưỡi tối, khi ép ăn hết nửa bát mì, bắt taxi về nhà.
Kết quả mở cửa, suýt tưởng nhầm nhà khác.
Phòng khách chật ních .
Mùi thuốc lá, mùi bia bọt, mùi thịt nướng ngập ngụa dầu mỡ quyện , xộc thẳng mắt khiến cay xè.
Trần Quế Hương gọi từ đến một đống nữa.
Chị gái, dì lớn, em họ, hai đứa cháu trai, và cả ba bà bạn nhảy quảng trường ở tầng bà nữa.
bàn vương vãi vỏ hạt dưa, lon bia rỗng, xiên nhựa.
Chiếc ngựa gỗ nhỏ sắm sửa sẵn cho đứa bé đang một thằng nhóc béo ị cưỡi lên lắc kêu cọt kẹt.
Tấm thảm len màu kem đặt làm riêng rớt một mảng dầu ớt đỏ chót.
Góc nhà, chiếc thùng xốp trắng lúc sáng nay còn mang cái vẻ sạch sẽ tinh tươm.
Thứ chứa bên trong bào ngư tươi sống.
Mà đá viên và bia.
ngay lưng , thở cũng khựng .
Tất nhiên bà nhận chiếc thùng đó.
cũng nhận .
Đó chiếc thùng do chính tay bà buộc chặt bằng dây nilon lúc hừng đông.
bước trong hai bước.
thoáng qua thấy cửa phòng ngủ mở toang.
Bộ đồ ngủ bằng lụa đặt may hồi cưới đang khoác cô em họ Tạ Văn Bác.
Cô ả gương ướm qua ướm , miệng còn leo lẻo:
“Bộ đồ chị dâu sướng ghê, vải trơn tuột.”
sang , bàn trang điểm cũng bới tung.
Son lăn lóc bàn.
Lọ kem dưỡng mở nắp toang hoác.
Ngay cả chai tinh dầu chống rạn da dự phòng trong ngăn kéo cũng cánh mà bay.
cố nhịn nhịn, cuối cùng nhịn nổi nữa.
“Ai cho phép mấy phòng ?”
Cả căn phòng im bặt trong một khoảnh khắc.
Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía .
Trần Quế Hương chễm chệ giữa ghế sofa, vắt chéo chân, cắn hạt dưa.
Thấy , bà đòn phủ đầu.
“Cô còn đường mò về ?”
“Làm ầm ĩ lên như thế, mặt mũi Văn Bác cô ném cho chó gặm hết . gọi họ hàng qua đây, khuyên bảo cô, đàn bà con gái thì đừng quá quắt.”
đảo mắt một vòng.
Khuyên bảo ?
Cái cảnh thấy giống như lợi dụng lúc nhà để chiếm địa bàn thì hơn.
Tạ Văn Bác từ ngoài ban công , tay vẫn cầm điện thoại, vẻ như gọi điện giải thích với một vòng những liên quan.
Sắc mặt cũng tệ hại.
Thấy về, mà còn nặn một nụ .
“Niệm Niệm, em đừng nghĩ ngợi linh tinh.”
“ nhà cả thôi, sợ tâm trạng em nên sang chơi với em.”
Chơi với .
Lý do mới làm .
định cất lời, bỗng thấy tiếng “xoảng”.
Âm thanh phát từ phòng ngủ phụ.
Tim thót lên một nhịp, lao vội về phía đó.
Cánh cửa đẩy , đầu óc ong ong.
Căn phòng cất công chuẩn cho con giờ đây còn hình thù gì nữa.
Chiếc cũi em bé vốn đặt sát tường kéo tít cửa sổ, đó vứt lăn lóc mấy cái áo khoác nam.
Cái loa nhỏ mua để thai giáo rơi chỏng chơ sàn, màng loa móp một lỗ.
Bộ quần áo trẻ em giặt giũ gấp gọn gàng để giường bới văng tứ tung.
Chướng mắt nhất tấm ảnh siêu âm 4D dán tường.
ai đó dùng bút lông đen vẽ thêm hai vệt râu mép chà bá.
Bên cạnh còn nghệch ngoạc ba chữ.
**Củ khoai nhỏ.**
mắt tối sầm.
Bên tai vang lên giọng điệu cợt nhả một đứa trẻ.
“Cháu vẽ đấy!”
“Bà nội bảo trong đó em trai, cháu vẽ râu cho em!”
đầu .
Đứa cháu họ Trần Quế Hương đang lù lù ở cửa, tay vẫn còn lăm lăm cây bút lông .
thằng bé phía , những răn đe, còn lườm một cái.
“Trẻ con nó đùa tí thôi mà, thế mà mợ cũng chấp nhặt ?”
Ngực đau nhói từng cơn.
Tạ Văn Bác mà còn định đưa tay kéo .
“Em đừng giận, ngày mai mua dán cái khác cho em”
“Cút .”
Xem thêm: Yêu Hận Triền Miên Cả Một Đời...tôi Không Cần Anh Nữa! (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
hất mạnh tay .
Chưa có bình luận nào cho chương này.