Một Giấc Phù Du
Chương 8:
Dường như nàng ta nhiều ều muốn nói.
Một mũi ám khí xuyên cửa sổ bay vào, găm thẳng vào giữa trán nàng ta, nàng ta đau đớn thét lên một tiếng, đôi mắt trợn trừng về một hướng nào đó, một hồi lâu sau nàng ta nắm chặt l tay ta, vui mừng khôn xiết: “Nghi Gia, chúng ta cuối cùng cũng thể về nhà , ta đợi ngươi, ta đợi ngươi...”
Khoảnh khắc nàng ta trút hơi thở cuối cùng, ta cũng ngất .
Ta đã th ngọn mọi chuyện.
“Nghi Gia, định thi cao học kh?”
“ vẫn chưa nghĩ kỹ nữa, Kiểu Nguyệt, còn ?”
“Tất nhiên là thi thì thi, kh thi thì cũng thôi.”
“Vậy thì suy nghĩ thật kỹ mới được.”
Ta tình cờ được một cuốn sách, một cuốn sách tinh xảo đến mức ta chưa từng th bao giờ.
Lật mở trang sách, dòng đầu tiên chính là Nhậm Nghi Gia c.h.ế.t , c.h.ế.t vì chất độc kịch độc mà chồng Tạ Quân Nam đổ vào cổ họng.
“Tạ Quân Nam đúng là hạng súc sinh, bản thân là kẻ biến thái trăng hoa, lừa gạt Nghi Gia thê t.h.ả.m quá, cả đời kh con kh cái, còn nuôi con riêng, nuôi thứ tử, thứ nữ cho , chỉ vì bắt gặp và Quý phi gian dâm mà bị g.i.ế.c diệt khẩu, sau đó còn giả vờ chung tình cái gì chứ, thật là buồn nôn...”
Ta và Lý Kiểu Nguyệt cùng xem, cùng mắng, vì nữ chính trùng tên trùng họ với ta nên ta mắng càng hăng, còn cảm th xui xẻo nữa.
Chẳng ngờ một đạo kim quang đã hút chúng ta vào trong sách.
Ta đã quên mất nhiều, nhiều chuyện.
Quên mất ta và Lý Kiểu Nguyệt lớn lên bên nhau từ nhỏ, là đôi bạn thân thiết nhất trên đời.
Nhưng vì đã đọc qua cuốn sách, ta cứ thế thu lại mà sống để tránh họa tìm phúc.
Lại vì con cái vướng bận, ta vẫn luôn kh thể thức tỉnh để tìm cách rời khỏi cõi sách này.
Kiểu Nguyệt đến muộn hơn ta vài năm, nàng ta đã sớm tìm th cách để rời , nhưng vẫn luôn tìm cách tiếp cận ta để xác định xem ta là nàng ta đang tìm kiếm hay kh.
Nếu đúng, nàng ta sẽ đưa ta về nhà.
Vì sự cấm chế trong sách, nàng ta nhiều lời kh thể nói ra, chỉ thể dùng một cách thức khác để phô trương cho ta biết rằng, trên thế gian này ta vẫn còn một đồng hương.
Bởi vì nhân vật chính thực sự của cuốn tiểu thuyết này chính là Hầu gia Tạ Quân Nam.
Nàng đã hy sinh bản thân để kích thích ta thức tỉnh.
“Kiểu Nguyệt.”
Khi ta mở mắt ra, đầu óc chút bàng hoàng.
Ta lại trở về Hầu phủ, trở về viện chính, bên cạnh là Cẩn Du với đôi mắt khóc sưng húp và hai nhi t.ử đang vô cùng lo lắng.
Còn ánh mắt quan tâm của các di nương, thứ t.ử và thứ nữ.
“Mẫu thân tỉnh .”
“Phu nhân tỉnh .”
Ta khẽ mỉm cười.
Ta muốn về nhà, trở lại với hiện thực.
Kh muốn sống một cuộc đời mệt mỏi và giả dối như thế này nữa.
Ta lén dùng chủy thủ đ.â.m vào tim, đ.â.m vào lòng bàn tay, nhưng căn bản kh hề vết thương nào hiện ra.
Ta sống trong Hầu phủ này cứ như một con quái vật vậy.
Ta từng nghĩ đến việc khiêu khích Tạ Quân Nam để bóp c.h.ế.t hoặc hạ độc ta, nhưng hễ vừa th , ta liền lập tức trở nên ngoan ngoãn, lời lẽ ôn hòa.
Đó là do bản tính thật sự của ta đã bị áp chế bởi thiết lập của cốt truyện.
Ta liền hiểu ra rằng, cách rời của Kiểu Nguyệt kh phù hợp với ta.
Hơn nữa, trong Hầu phủ kh một ai nhắc đến nàng ta, thậm chí dường như chưa từng tồn tại này trên đời, Tạ Quân Nam kh nạp thêm , trong phủ cũng kh thêm thứ t.ử hay thứ nữ nào chào đời.
thậm chí chưa từng tới viện của bất kỳ di nương nào để nghỉ lại, cũng kh để di nương nào hầu hạ.
Th phòng bên cạnh cũng lần lượt bị đuổi , sống th tịnh như một vị tăng nhân kh vướng bụi trần.
say mê quyền lực hơn, mưu tính sâu xa hơn.
Vậy thì cứ âm thầm mà sống tiếp thôi.
Khi tước vị Hầu phủ thăng lên thành Quốc c phủ, thành Vương phủ, khi quyền thế của Tạ Quân Nam đã ngút trời, ta vẫn là một Nhậm Nghi Gia khoan dung hiền hậu.
Kẻ gả vợ, l chồng, các di nương dần dà già , và ta cũng đã già .
Ngày Tạ Quân Nam tạo phản thành c, ta đã sáu mươi tuổi.
phong ta làm Hoàng hậu, nắm tay ta từng bước lên nơi cao nhất.
hỏi: “Nhậm Nghi Gia, nàng muốn về nhà kh?”
“Ta cũng muốn về nhà.”
“Thật đáng tiếc khi ta tới đây, câu chuyện đã trôi qua hơn nửa, nhiều chuyện ta kh thể thay đổi được kết cục định sẵn.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Từ nay về sau, chúc nàng tiền đồ xán lạn.”
Ta trợn tròn đôi mắt già nua của .
biết đang nói gì ? tới thế giới này? Tới từ lúc nào? Ngụy trang giỏi thật, ta vậy mà chẳng nhận ra chút sơ hở nào.
ta cười.
Mà ta cũng chỉ làm Hoàng hậu được đúng một ngày, ghế phượng còn chưa ấm chỗ đã quy tiên.
“Hoàng hậu băng hà!”
“Chát chát chát chát.”
“Nghi Gia, tỉnh lại , tỉnh lại .”
Cảm giác đau rát trên mặt truyền tới, ta mở mắt ra, th Kiểu Nguyệt thì sững sờ một hồi lâu, ôm l nàng khóc nức nở.
“Kiểu Nguyệt, tớ cứ ngỡ...”
“ ngỡ cái gì? chậm chạp thế? Tớ đã về được m ngày , nếu kh th còn thở, tớ còn tưởng thăng , suýt nữa thì gọi 110.”
Chúng ta ôm l nhau vừa khóc vừa cười, ta lại kể cho nàng nghe về những thay đổi sau này của Tạ Quân Nam, nàng trầm tư một lát nói: “ nói xem liệu đã nhận nhiệm vụ của Tạ Quân Nam kh?”
“Tạo phản, đăng cơ, làm Hoàng đế.”
Kiểu Nguyệt gật đầu, chỉ vào cuốn sách trên bàn: “Bởi vì tớ là vai phụ kh quan trọng nên cuốn sách đó tớ đã thử , kh mở được, cũng chẳng cầm lên nổi.”
“Để tớ thử xem.”
Tay ta vừa duỗi ra, chưa kịp chạm vào cuốn sách, nó đã tự động mở ra.
Cốt truyện đã thay đổi từ lâu, giống với những gì ta đã trải qua, thay đổi duy nhất là sau khi Lý di nương c.h.ế.t, Hầu gia Tạ Quân Nam chợt tỉnh ngộ, nhận ra yêu nhất là chính thê Nhậm thị Nghi Gia.
Còn một số chuyển biến tâm lý của Tạ Quân Nam, cũng như việc sau khi đăng cơ, dốc lòng trị quốc, xây dựng một thời thịnh thế.
Sau đó lại viết thêm vài nét đặc sắc, rằng sau khi Hoàng hậu Nhậm thị băng hà, hậu cung trống vắng...
Và cuốn sách kết thúc bằng câu “Hoàng thượng băng hà”, toàn văn chấm dứt.
Cuốn sách trong tay ta cũng mờ dần biến mất kh dấu vết.
Ta vào đôi bàn tay trống kh của : “Kiểu Nguyệt, nói xem hai đứa bị bệnh tâm thần kh?”
Nếu kh bệnh, thì mọi chuyện là thật hay giả?
Kiểu Nguyệt búng mạnh vào trán ta một cái, đau đến mức nước mắt ta trào ra.
“Đau đau đau.”
“Đau là đúng , quản nó là thật hay giả làm gì, thật thật giả giả, giả giả thật thật, ngày tháng sau này vẫn sống tiếp thôi.”
Chúng ta cùng nhau về nhà, th cha mẹ vẫn còn trẻ, bóng dáng bận rộn của họ, ta lau nước mắt bước lên giúp một tay.
Ăn bám là chuyện kh thể nào xảy ra.
Ta vào một c ty mới làm việc, nh chóng như cá gặp nước, hòa nhập tốt với đồng nghiệp.
“Nghi Gia, Nghi Gia, biết sếp mới của chúng ta kh? Đẹp trai cực kỳ luôn.”
Ta lắc đầu.
Ta chỉ là một kẻ làm c ăn lương nhỏ bé, làm cơ hội gặp đại chủ được.
“Thật đ, cái vóc dáng đó, nhan sắc đó, khí chất đó, đúng là khiến ta mê mẩn.”
Ta mỉm cười thầm nghĩ, thể đẹp trai đến mức nào mà khiến đồng nghiệp mê đến mức phát cuồng như vậy.
Cho đến khi quản lý vội vã chạy đến: “Mau chuẩn bị , sếp đến bộ phận chúng ta tuần tra , tất cả chấn chỉnh tinh thần lại, lát nữa vỗ tay nhiệt tình vào.”
“Chào mọi , tên là Tạ Quân Nam.”
Ai cơ?
Tạ Quân Nam?
Ta đột ngột ngẩng đầu lên.
Đầu óc ta ong ong một hồi.
... ... ...
Dung mạo, khí thế, tại lại giống hệt như đúc với trong truyện?
Trong khi dung mạo của ta và Kiểu Nguyệt ở thực tế lại kh hề giống với lúc ở trong tiểu thuyết.
Ta nghĩ chắc c kh quen biết ta, cũng kh thể chuyện trùng hợp đến thế được.
Thế nhưng bỗng nhiên bước đến trước mặt ta, đưa tay ra: “Nhậm Nghi Gia, đã lâu kh gặp.”
Ta há miệng ngơ ngác đầy lúng túng, mồ hôi chảy ròng ròng, run rẩy đưa tay ra, lắp bắp nói: “Chào... chào ngài, đã lâu kh gặp.”
(Toàn văn hoàn)
Chưa có bình luận nào cho chương này.