Một Kiếm Bình Sinh, Một Đời Ước Hẹn
Chương 4:
Mau kẻ nào đó "ra trò" một chút đến kết liễu sự t.r.a t.ấ.n này cho .
Giữa lúc ta đang đau đầu, đột nhiên nghe th tiếng trống vang lên từng hồi từ xa vọng lại.
Sắc mặt Quý Bồi thay đổi rõ rệt khi về phía cổng cung.
“ chuyện gì vậy?” Ta cau mày hỏi.
Quý Bồi chỉ tay lên tòa cao tháp của cung thành, đáp: “Đó là trống lớn của Kinh Thiên Các, chỉ khi th khói lửa nơi thành môn mới được gióng lên. Thành môn lang yên, chứng tỏ quân tình khẩn cấp bát trăm dặm. Trống vang chín tiếng, ắt đại chiến.”
Ta khẽ gật đầu. Dù ta cũng là Tây quốc, dẫu là kẻ trong giới giang hồ, nhưng khi đất nước chiến tr, tự nhiên cũng kh khỏi lo âu.
Chỉ là kh biết chiến sự nổ ra ở nơi nào.
Tiếng trống vừa dứt kh lâu, ta đã th một tên đưa thư cưỡi ngựa chạy cuồng loạn tới tận ện ngoại. Tây quốc thượng võ, quân tình là tối thượng, cứ thế phi ngựa lên tận bậc thềm, đến sát cửa mới chịu xuống ngựa.
Quý Bồi liếc ta một cái, hiếm khi bu lời đùa cợt: “Ngươi quan tâm như vậy, lẽ nào cũng muốn vì quốc gia mà chinh chiến?”
Ta kh trả lời. Dù ta muốn hay kh, một võ c dù cao cường đến đâu cũng chung quy chỉ là một cá nhân, kh thể xoay chuyển được đại cục chiến trường.
Ta cái dũng của kẻ địch nổi trăm , nhưng lại kh cái trí của kẻ địch nổi vạn .
Dường như vì biến cố này mà buổi chầu hôm nay kéo dài lạ thường. Ta bắt đầu th mỏi chân, bèn ngồi phịch xuống cạnh xe ngựa. Quý Bồi vẫn giữ vẻ mặt khó chịu nhưng kh tiện phát tác.
Khi bãi triều, hai dòng tuôn ra phân định rạch ròi. Những lão thần theo sau Nghi Vương trong bộ triều phục màu tím, còn "đảng phái gian tướng" thì theo sau An Ngân Châu.
Trời lất phất mưa, Quý Bồi rút sẵn chiếc ô đã chuẩn bị từ trước để đón . An Ngân Châu bước chân kh dừng, tùy ý nhận l ô gạt gã sang một bên. Khi ngang qua ta, lại dúi chiếc ô vào tay ta, còn bản thân thì bước thẳng lên xe ngựa.
Tả Khâu Đình liếc về phía này một cái, ánh mắt dừng lại trên ta một thoáng mới rời .
Năm đó, khi ta và thằng nhóc thối kia bị phe phái của Hữu tướng Vương Thịnh Đức tức vây cánh của Nghi Vương truy sát, dù sau đó ta đã đưa ra cành ô liu và bày tỏ ý xin lỗi, nhưng ta tuyệt nhiên kh nhận tình cảm đó.
Bởi lẽ, bất kể mục đích của An Ngân Châu là gì, đối với ta, chung quy vẫn là "tặng than trong tuyết".
Quý Bồi ngồi dưới hiên xe ngựa, để mặc mưa dầm thấm áo mà đ.á.n.h xe cho , còn ta thì che ô thong thả bước trong màn mưa.
Đi ngang qua sạp hàng cũ, ta đem trả lại chiếc bát cho chủ quán.
......
Trở về thư phòng, An Ngân Châu bảo Quý Bồi l bản đồ ra, bắt đầu vạch vẽ trên đó. Ta kh kìm được mà tiến lại gần xem chiến sự nổ ra ở đâu.
Là phía Tây, Tây Du đã đ.á.n.h tới.
Chân mày ta lập tức nhíu c.h.ặ.t.
Ta là miền Tây, vốn sinh trưởng ở dải U Tây. theo hướng chỉ, tiền tuyến đã cấp báo, chỉ còn cách U Tây ba quận nữa thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/mot-kiem-binh-sinh-mot-doi-uoc-hen/chuong-4.html.]
An Ngân Châu ngước mắt ta, cũng chẳng ý giấu giếm. l m vật nhỏ bày biện trên bản đồ. Ta kh hiểu cách dàn quân bố trận, bèn hỏi thẳng: “Thế nào ?”
lắc đầu: “Tạm thời kh lạc quan cho lắm.”
“Kh , sau khi Nghi Vương đến đó thì mọi chuyện sẽ khá hơn nhiều.” nói tiếp.
“Ông ta đích thân chinh ?” Ta hơi khó tin.
An Ngân Châu đẩy m vật nhỏ kia , thản nhiên đáp: “Ông ta là kết quả tốt nhất. Nhưng ta vừa cho ta cơ hội, lại cũng vừa kh định cho ta cơ hội.”
L mày ta càng nhíu c.h.ặ.t hơn. Ta kh hiểu nổi toan tính của những hạng này, nhưng ít nhất ta cũng biết, Nghi Vương ở lại kinh thành là sự kiềm chế cực lớn đối với . Nếu Nghi Vương , e rằng khó ai giữ nổi cương cho nữa.
“Ông ta được lòng quân của Tây quân, còn ta thì bén rễ sâu hơn ở trung ương, mỗi bên đều cái lợi riêng.” dường như đang giải thích cho ta nghe. Trước đây ta vốn chẳng bao giờ thích nghe những chuyện này. Trong lúc ta còn đang cố tiêu hóa và suy nghĩ sâu hơn, đã hạ lệnh cho Quý Bồi: “Đi bảo Đặng Chi Xương chuẩn bị sẵn quân nhu tư trang.”
Quý Bồi vâng lệnh, lẳng lặng lui ra ngoài.
“Ta nghe nói ngươi là U Tây.” An Ngân Châu ngồi lại ghế, ngước mắt hỏi ta.
“ thì ?” Ta vốn chẳng thích nhắc đến chuyện riêng tư của , bèn vặn hỏi lại: “Ngài kh định dở trò gì đ chứ?”
“Ngươi nghĩ ta sẽ đê tiện và hạ lưu đến mức đó ?” cũng hỏi ngược lại ta.
Ta nhất thời nghẹn lời.
“Chuyện liên quan đến quốc thể, ta kh thể đem ra làm trò đùa.” An Ngân Châu hừ lạnh, rõ ràng lời nói của ta đã khiến phật ý.
“Ta kh hiểu.” Ta suy nghĩ một chút nói tiếp, “Nhưng việc ngài tâm địa độc ác, thủ đoạn tàn nhẫn ra thì ta biết rõ.”
“Vậy thì tốt nhất ngươi đừng bao giờ hiểu.” An Ngân Châu thản nhiên nói, chẳng chút giận dữ. “Tâm địa độc ác kh đồng nghĩa với việc bất chấp thủ đoạn. Nếu ta là hạng như vậy, Tả Khâu Đình đã chẳng để ta sống đến ngày hôm nay, càng kh thể yên tâm mà thân chinh ra biên cương.”
Ta lại càng chẳng hiểu gì nữa.
“Đừng nghĩ nữa.” An Ngân Châu cười lạnh, “Ngươi kh cái não đó đâu.”
“Tại ?” Ta thực sự biết kh thể tự nghĩ ra được, nên mới hỏi : “Tại ta lại dám tin tưởng ngài sẽ kh làm như thế?”
An Ngân Châu chống khuỷu tay lên thành ghế, một tay đỡ trán, tay kia dùng ngón tay gõ nhẹ vào tay vịn, cứ thế ta. Ta bị đến mức lạnh sống lưng, vừa định nói "Kh nói thì thôi" thì lại mở miệng: “Ông ta dám.”
“Ông ta và ta chung kẻ thù, ta cần ta, nên mới luôn nhân nhượng cho đến khi ta ngồi lên được vị trí Tả tướng này.”
Ta kh hiểu, kh hiểu nổi kẻ thù của những như họ là gì.
“Là môn phiệt.” liếc mắt cái đã thấu triệt thắc mắc của ta và trả lời ngay.
“Ta cứ ngỡ Vương Thịnh Đức là cánh tay trái cánh tay của ta chứ.” Ta trầm ngâm suy nghĩ.
Còn thì kiên nhẫn đợi ta suy nghĩ xong.
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.