Một Ngàn Năm Chờ Đợi
Chương 8:
37
sợ hãi trợn to mắt, miệng phát ra những tiếng ú ớ ngắt quãng.
Mái tóc đen dày rẽ ra, một khuôn mặt bơi về phía .
Kh…
Nên nói, chỉ nửa khuôn mặt.
Khuôn mặt nàng bị chia làm hai, bên trái là nửa khuôn mặt bình thường thể ra dung mạo từng xinh đẹp, còn bên lại là một bộ xương khô trắng hếu. Nàng nhe miệng ra, lộ ra hàm răng trắng dày đặc, dùng giọng của nói: “Ngư Hề, Ngư Hề, thì ra ngươi ở đây à…”
Bàn tay còn lạnh hơn cả nước s bóp chặt l cổ , cảm giác nghẹt thở mã liệt sắp nhấn chìm .
đau đớn nhắm nghiền mắt lại.
Lúc này, một luồng sáng cực nh đột ngột bổ xuống mặt s, phụ nữ kêu thảm thiết một tiếng, nh chóng hóa thành một vệt khói đen biến mất trong dòng nước s.
38
Trong bóng tối giống hệt dưới đáy s, đã một cơn ác mộng.
Từ bàn tay đột nhiên đẩy xuống khỏi cầu, đến khuôn mặt ở dưới s. vẫn nhớ bộ dạng nàng khi bơi tới.
Nửa khuôn mặt nàng chỉ xương trắng lạnh lẽo, trong hốc mắt trống rỗng tràn ngập sự hận ý đậm đặc.
Nhưng nửa khuôn mặt bình thường của nàng , lại bộ dạng của Nghê Dung.
…
Kh biết qua bao lâu, vẫn chưa hoàn toàn tỉnh dậy mà đã nghe th tiếng nói chuyện quen thuộc từ bên ngoài.
Tương Dực: “… Ta rõ , là nàng ta, nàng ta quả nhiên đã tìm đến phu nhân.”
Đào Đào lo lắng nói: “Hầu gia, chúng ta làm đây? Nàng ta, nàng ta còn đến nữa kh?”
Tiểu Hầu gia?
Sự yếu ớt trên trong khoảnh khắc tan thành mây khói, vội vàng xuống giường ra ngoài. Ba bên ngoài phòng đều mặc trang phục hiện đại thường th, Tương Dực là th trước.
Tiểu Hầu gia dáng th thoát, đang quay lưng về phía thì bỗng dừng lại, theo ánh mắt của Tương Dực xoay lại.
Chỉ mới th mà khóe mắt đã kh kìm được cay xè.
39
Nơi Tương Dực và Đào Đào đưa đến là một nhà trọ mà họ đã bao trọn.
Tiểu Hầu gia mới đến kh lâu trước đó.
và Tiểu Hầu gia ra ngoài dạo một chút, Tương Dực và Đào Đào biết ý nên kh theo.
ngủ một giấc tỉnh dậy, trời đã về hoàng hôn .
“Thử hai lần , bước vào cổng đều kh phu nhân của , thất vọng kh?” hỏi Tiểu Hầu gia.
về phía trước, khẽ mỉm cười nhàn nhạt: “ gì mà thất vọng hay kh thất vọng, ch. ếc kh thể sống lại, ta sớm nên nghĩ tới ều này.”
hơi kh hiểu thấu ý tứ trong lời nói này của .
Chúng men theo bờ s dạo, ngang qua chỗ bị ngã xuống nước.
chỉ nói với Tiểu Hầu gia rằng bị một bàn tay đẩy xuống nhưng kh nói với rằng nữ quỷ mà th dưới s lại bộ dạng của Nghê Dung, chị emi lớn lên từ nhỏ với .
Tiểu Hầu gia nói: “Lệnh Nguyệt kiếp trước vì ngươi mà ch. ếc, lại khăng khăng cho rằng ngươi là Ngư Hề, lần thứ nhất thì sẽ lần thứ hai, sau này ngươi cần cẩn thận hơn nhiều.”
lặng lẽ “ừm” một tiếng.
nghe ra , vẫn xem là Ngư Hề.
Nhưng về ều này, đã kh còn chấp nhất như trước nữa.
40
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Khi trở về, nấu ăn của nhà trọ đã chuẩn bị xong một bàn đầy món ăn Giang Nam.
Sau khi ăn uống no say, chỉ về phòng một lát, lúc ra thì kh còn th bóng dáng Tiểu Hầu gia đâu nữa. muốn biết đã đâu nhưng lại ngại kh dám hỏi thẳng.
Lo qu trong nhà trọ m lượt, lần cuối cùng bước vào suýt chút nữa thì đụng Đào Đào.
Cô bé ngây thơ hỏi : “Phu nhân, ngài đang tìm Hầu gia ạ?”
Mặt nóng bừng lên, kh đáp lời cô bé.
Đào Đào chẳng hề nhận ra ều gì, vẫn ngây thơ, trong sáng nói với : “Hầu gia về phủ ạ, trong tay nhiều Ty mệnh, hơn nữa sắp độ kiếp , bận ạ, lát nữa nô tỳ và Tương Dực ca ca cũng quay về giúp ạ.”
: “Độ kiếp ?”
Tương Dực bước tới giải thích với : “Các vương hầu tướng lĩnh tiền kiếp, những lập c lao thì bất lão bất tử, vĩnh sinh bất diệt, vì tạo hóa, trong mệnh nhất định một kiếp nạn, sau đó thể thăng tiên nhập hàng tiên ban.”
Y chỉ vào Đào Đào tiếp tục nói: “Ai cũng độ kiếp, kẻ đạo hạnh n cạn thì kiếp nạn vượt qua cũng sẽ dễ dàng, như nàng , nàng đã độ kiếp từ mười m năm trước , đầu thai thành một con ch.ó nhỏ, ở bên cạnh chủ nhân nàng bầu bạn ba năm.”
Đào Đào tức ên lên vung vẫy đôi tay nhỏ, đ.ấ.m bồm bộp vào Tương Dực. “Á á á! Tương Dực xấu xa Tương Dực thối tha! Ngươi đã nói sẽ giúp ta giữ bí mật mà!”
Hai đùa giỡn chạy chỗ khác.
đứng tại chỗ trầm ngâm suy nghĩ, thực sự kh biết nên nói với Đào Đào hay kh…
Mười m năm trước cũng từng nuôi một con ch.ó nhỏ, vô cùng yêu thương nuôi nó ba năm, sau đó nó bị xe đụng và qua đời .
Xem ra, đây lẽ chính là lý do lần đầu tiên gặp Đào Đào ở chùa, kh đành lòng khiến nàng khóc …
41
Buổi tối, Đào Đào nói lo sợ hãi, nhất quyết muốn ngủ cùng .
Chúng như đôi chị em thân thiết chen chúc trong một chiếc chăn.
Đào Đào mang đến cho một món đồ.
Là một chiếc vòng tay mảnh mai, tr đẹp và độc đáo. cầm lại gần , mới phát hiện được dệt bằng những sợi tóc và chỉ đỏ mà thành. lập tức hiểu ra, nó thể c dụng phi thường.
“Đây là tết bằng tóc của Hầu gia ạ, tỷ tỷ, tỷ đeo vào thì nó là bùa hộ mệnh, sẽ kh thứ bẩn thỉu nào dám đến gần tỷ đâu ạ.” Đào Đào nói.
đeo chiếc vòng tay vào cổ tay, những sợi tóc dính sát vào da thịt, khi chạm vào mang đến hơi ấm. Hơi ấm trân quý này len lỏi qua mạch máu, hội tụ nơi trái tim.
kh kìm được lại nhớ về lúc mặt trời lặn hoàng hôn, bóng hình đó ở bên cạnh .
Đêm đó, đã nói chuyện nhiều với Đào Đào.
Đào Đào kể, trước đây lúc cô bé ở trong cung, đã luôn ở bên cạnh Ngư Hề Quận chúa và cùng Ngư Hề lớn lên, sau đó lại trở thành hầu theo làm của hồi môn, cùng Ngư Hề gả vào Hầu phủ.
kh kìm được hỏi cô bé: “Giờ hai biết kh Ngư Hề , Tiểu Hầu gia định thế nào?”
“Kh! Tỷ tỷ, tin ta, tỷ là thật mà!”
Đào Đào lại rầu rĩ nói: “Hầu gia nói, sở dĩ tỷ tỷ chưa nhớ lại chuyện tiền kiếp, thể vì bản thân tỷ tỷ kh tin vào chuyện này, cho nên mới kh bất cứ ều gì thể thuyết phục được tỷ tỷ.”
“Hầu gia còn dặn dò, chỉ mong tỷ được an vui, nếu tỷ kh muốn nhập môn, vậy thì đừng nhập nữa. Bọn ta sẽ mãi bảo vệ tỷ, cho đến khi tỷ trăm tuổi trọn đời.”
Mắt nóng lên.
mấp máy môi muốn nói ều gì đó nhưng cuối cùng lại như xương mắc trong cổ họng.
42
Kỳ nghỉ qua , trở lại thành phố.
Một buổi chiều, bỗng dưng nhận được ện thoại của cha mẹ nuôi.
là do cha mẹ của Nghê Dung nuôi lớn. Nghĩ đến Nghê Dung, khuôn mặt quỷ ở dưới s lại hiện lên trong tâm trí .
Cha mẹ qua đời sớm trong một vụ tai nạn xe hơi nhiều năm trước, lúc đó mới sáu bảy tuổi. bạn thân của cha mẹ , Chú Nghê, đã đưa về nhà nuôi dưỡng. Con gái của chú Nghê là Nghê Dung chỉ lớn hơn vài tháng, trong nhà họ, chú Nghê bảo gọi Nghê Dung là chị.
Tư tưởng đã được thấm nhuần từ nhỏ là tuyệt đối tuân theo lời con gái ruột của họ, Nghê Dung, kh được tr giành, kh được đoạt l, chỉ thứ gì chị kh muốn mới thể là của .
Nhưng ngoài ểm này, nhà họ Nghê cho được học, ăn mặc kh thiếu thốn. Còn Nghê Dung, trừ việc tính cách hơi bá đạo, chung sống giữa cô và cũng coi như hòa thuận. chỉ là một cô nhi kh nơi nương tựa, đối với c ơn nuôi dưỡng mười m năm qua của cả gia đình họ, trong lòng chỉ cảm kích.
Lúc gần tối, mang theo một ít quà đến nhà họ Nghê.
Chưa có bình luận nào cho chương này.