Một Phút Đi Muộn, Cả Trường Sụp Đổ
Chương 5
Tiếng reo hò lậptức dừng .
Tất cả ánh mắt cùng lúc sang.
Nụ mặt cô Mạnh cứng đờ giữa trung.
cầm chai nước khoáng bàn, vặn nắp uống một ngụm, cầm chiếc micro đặt bên cạnh lên.
“Cô Mạnh.” Giọng lớn, loa trong giảng đường đưa từng chữ đến tai tất cả . “Em một câu hỏi.”
“ cô tất cả vi phạm ác ý đều truy cứu nữa. tư cách học bổng quốc gia em hủy vì muộn một phút cũng nên miễn xử lý ạ?”
Cảgiảng đường im phăng phắc.
Hơnmột trăm bảy mươi , một ai lên tiếng.
Tất cả đều đang chờmộtcâu trả lời.
Cô Mạnh bục, miệng mở khép , khép mở .
Cô còn đường lui.
Nếu cô “”, hình tượng “chuyện cũ truy cứu” mới dựng lên sẽ lập tức sụp đổ. Khi đó niềm tin dành cho cô sẽ đổ như domino. Ai còn tin cô nữa?
Đừng bỏ lỡ: Đi Đám Cưới Bạn Thân, Vô Tình Vớ Được Chồng Tỷ Phú, truyện cực cập nhật chương mới.
Nếu cô “”, chẳng khác nào công khai thừa nhận quyết định ban đầu cô .
Uy quyền cô, hình ảnh cứng rắn mà cô vất vả dựng lên, sẽ về trong nháy mắt.
Đây một trò chơi mà một tự đặt lên giàn lửa.
Còn châm lửa.
.
Thời gian trôi qua từng giây. Giảng đường yên tĩnh đến mức thể thấy tiếng đèn huỳnh quang rè nhẹ.
Cuối cùng, cô Mạnh nhắm mắt .
“.” Giọng cô gần như ép từ sâu trong cổ họng, nhỏ đến mức suýt nữa thấy. “Tư cách học bổng em cũng khôi phục.”
micro một câu: “Em cảm ơn cô Mạnh.”
đóxuống.
vài giây im lặng, giảng đường vang lên tràng pháo tay còn nhiệt liệt hơn lúc nãy.
Tràng pháo tay dành cho cô Mạnh.
Màdành cho .
Dương Tư Kỳ co rúm trong góc hàng cuối, vẻ mặt xám như tro tàn.
Tiếng vỗ tay vẫn tiếp tục, dấu hiệu dừng .
Cô Mạnh bục, như ai rút hết xương, cả sụp xuống.
Cô miễn cưỡng một câu “Tan họp”, micro còn kịp đặt xuống rời .
ai đuổitheocô.
Tất cả vẫn yên, phụ nữ từng ai dám trái ý loạng choạng rời khỏi giảng đường bằng cửa hông. Bóng lưng chật vật đến khó tả.
Chương9
9
Khoảnh khắc cánh cửa đóng , bầu khí trong giảng đường khẽ đổi.
Tiếng reo hò vẫn còn, ánh mắt tất cả hẹn mà cùng chuyển về cùng một hướng.
Hàng cuối cùng,góctrong cùng.
Dương Tư Kỳ đang định dậy lẻn ngoài.
từ lúc nào Trương Hạo chặn ở lối . khoanh tay, mặt treo nụ chẳng mấy thiện chí.
“Ơ kìa,Dương Tư Kỳ, họp còn xong mà vội thế?”
mở miệng, những xung quanh ào một cái vây , bao Dương Tư Kỳ trong một vòng tròn nhỏ.
Kín đến mức lọt gió.
“ đó, chẳng coi trọng quy định nhất ? đây xem giúp mấy ghi chép vấn đề gì ?”
“ bảo vệ công bằng ? Giúp tính thử học kỳ còn lấy học bổng ?”
“Vụ từng ghi vi phạm vì dùng túi sưởi điện còn xử lý . Theo chuyện nên tính thế nào?”
Từng câu nối tiếp ,như dao cứa.
Mặt Dương Tư Kỳ trắng như giấy, môi run rẩy, mà thốt nên lời.
Cô quanh, cố tìm một gương mặt quen thuộc.
Chỗ Lý Tuyết trống .
cô rời từ lúc nào. Dù thì cũng biến mất.
liếc cô gái vây ở giữa , thu mắt .
Cô còn đáng để thêm.
dậy, chỉnh quần áo, từ hàng ghế đầu về phía cửa.
Đám đông tự động nhường một lối, như đang nhường đường cho mộtvị tướng chiến thắng trở về.
Khi ngang qua Dương Tư Kỳ, dừng ,thậm chí cũng đầu.
lưng , cô khẽ gọi một câu gì đó, hình như “Thẩm Đường”.
đáp.
Bước khỏigiảng đường, nắng bên ngoài , chiếu lên mặt ấm áp.
Trong khí mùi hoa quế.
Một ngày mới bắt đầu.
Ngàyhôm.
Trong nhóm khối giờ xuất hiện một email thông báo.
Tiêu đề : “Thông báo về việc điều chỉnh công tác cố vấn học tập”.
Nội dung ngắn: khi khoa nghiên cứu quyết định, cô Mạnh sẽ điều chuyển sang phòng lưu trữ khoa, phụ trách sắp xếp hồ sơ sinh viên, hiệu lực từ hôm nay.
Bên thông báo con dấu đỏ khoa.
Trong lớp im lặng hai giây, ai bật .
“Phòng lưu trữ? Chẳng chỗ quản hồ sơ sinh viên ? Khác gì cho chơi xơi nước?”
“Điều cũng . thì cả khối ai còn dám tin cô nữa?”
“Đắc tội ai đắc tội, đắc tội Thẩm Đường.”
“Giờ Thẩm Đường ‘bộ luật sống’ khối . ai trừ điểm cứ tìm , còn hiệu quả hơn tìm văn phòng công tác sinh viên.”
hàng đầu, cúi đầu sách.
Những lời đó đều thấy, để tronglòng.
Chiều hôm đó, Dương Tư Kỳ gọi đến văn phòng công tác sinh viên.
Lúc , môi cô cắn đến bật một vệt máu.
Tờ “Đơn xin đổi phòng ký túc xá” trong tay cô nắm đến nhăn nhúm.
Cô trở về ký túc xá, bắt đầu thu dọn đồ.
Mỹ phẩm bàn học bỏ từng món thùng. Chăn giường gấp nhét túi dệt. Những tờ giấy nhớ cổ vũ bản dán tường cô giật xuống, vo thành một cục ném thùng rác.
Gợi ý siêu phẩm: Ta Mang Siêu Thị Xuyên Không Về Cổ Đại Nuôi Tể Tướng đang nhiều độc giả săn đón.
Chậu trầu bà cô nuôi hơn nửa năm vàng hơn nửa lá. Cô nó một cái, mang .
Khi cầm cốc nước ngang qua hành lang, cô đang ôm một thùng giấy cửa.
thấy , cô run bắn lên, như điện giật.
Cô cúiđầu, nghiêng định lách qua .
nhúcnhích.
Cô cứ như ,cúi đầu, ôm thùng giấy, ngón tay vì dùng lực mà trắng bệch.
Vàigiây , nghiêng , nhường đường cho cô .
Từ đầu đến cuối, một chữ.
Cô gần như chạy khỏi đó. Tiếng dép lê gấp gáp vang lên trong hành lang, càng lúc càng xa, cuối cùng biến mất ở cầu thang.
cầm cốc uống một ngụm nước, xoay về ký túc xá.
Chương10
10
Mộttuần.
Cố vấn học tập mới đến. Cô họ Trần, ngoài ba mươi, đeo kính, chuyện dịu dàng.
Ngày đầu tiên nhận chức, cô họp khối, cũng tìm bất kỳ cán bộ lớp nào chuyện.
Cô nhờ lớp trưởng gọi một đến văn phòng.
đó .
bước căn phòng từng thuộc về cô Mạnh, phát hiện cách bài trí bên trong đổi hết.
Những cờ thi đua và tranh chữ đây đều còn, bằng vài chậu trầu bà đặt bệ cửa sổ. Bàn làm việc gọn, chỉ một chiếc máy tính và một tập tài liệu.
Thấy bước , cô Trần dậy, chỉ chiếc ghế đối diện.
“Thẩm Đường, . cần căng thẳng, hôm nay chỉ chuyện bình thường thôi.”
Cô rót cho một cốc nước.
“Chuyện em, khi đến đây cô hết bộ tài liệu .” Cô , trong mắt kiểu soi xét cô Mạnh, ngược còn chút tán thưởng. “ thật, cô khâm phục em. Em dùng cách hợp quy nhất để đánh một trận nhất.”
gì.
Cô nhẹ, lấy từ ngăn kéo một tập tàiliệu đẩy đến mặt .
“Đây bản dự thảo sửa đổi Quy chế đánh giá tổng hợp mới. Cô hy vọng em thể làm đại diện sinh viên, giúp cô xem qua và góp ý từ góc học.”
“Cách làm cô Mạnh . Dùng quyền lực để ép khác, biến quy định thành công cụ đối phó một cá nhân, đó cách quản lý thấp kém nhất. Một ngôi trường phát triển lâu dài thì dựa hệ thống công bằng, công chính, công khai, cũng nhưsự tôn trọng và kính sợ đối với quy định.”
“Dù quản lý sinh viên, đều như .”
mở bản dự thảo, từng trang một. thể thấy cô bỏ nhiều tâm sức. Mỗi điều khoản đều rõ ràng, mức độ xử lý cũng mềm hơn ít.
lúc đó, điện thoại rung lên.
lấy một cái. tin nhắn ngân hàng.
“Tài khoản đuôi XXXX quý khách lúc 15:30 hôm nay nhận 20.000,00 tệ.”
Haimươi nghìn tệ.
về tàikhoản.
dãy đó ngẩn vài giây, cất điện thoại túi.
“Cô Trần,” chỉ trang thứ hai bản dự thảo, “về điều khoản trừ điểm khi muộn , em nghĩ thể thêm một cơ chế nhắc nhở. Ví dụ đầu cảnh cáo, thứ hai mới trừ điểm. Như tác dụng nhắc nhở, đến mức khiến sinh viên vì một vô ý mà mất cơ hội cảmột năm.”
Cô Trần mỉm , ghi thêm mộtdòng bản dự thảo.
Ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ chiếu , nhuộm cả văn phòng thành màu vàng ấm.
giành 20.000 tệ .
Cũng giành lòng tự trọng chính .
điều khiến thấy hả hê hơn tất cả : chính tay kết thúc thời đại “lãnh đạo gì nấy”, cơ hội tham gia xây dựng một trật tự mới nơi quy tắc mới thứ quyết định.
Cảm giác còn sướng hơn cả việc lấy 20.000 tệ học bổng.
-Hết-
Chưa có bình luận nào cho chương này.