Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Một Quyền Diệt Đông Cung

Chương 2

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Sắc mặt Tống Trường trầm xuống.

cho một nha quy củ. Chủ tử đang chuyện, đến lượt ngươi chen miệng ?”

, vả miệng cho !”

Tim run lên, đầu Tiêu Đạc.

“Điện hạ, Thúy Thúy từ nhỏ theo , hiểu quy củ. Xin điện hạ tha cho nàng .”

vài câu, bắt đầu nấc lên, giống như giây tiếp theo sẽ bật .

Tiêu Đạc lạnh lùng .

“Trường đang dạy ngươi quy củ Đông Cung.”

“Ngươi những cảm kích, còn vì một nha lóc ở đây.”

“Nguyễn Kiều Kiều, cái dáng vẻ hồ mị ngươi chẳng chút khí độ nào một trữ phi một nước!”

Hai thị vệ cao to lực lưỡng xông lên, một trái một giữ chặt Thúy Thúy.

Tiếng bạt tai giòn giã vang lên trong đại điện, gương mặt Thúy Thúy lập tức sưng đỏ.

siết chặt nắm tay trong tay áo.

Gương mặt cha hiện lên trong đầu.

“Nhịn! Cửu tộc! Cửu tộc đó!”

buông nắm tay, mặc cho ma ma tháo cây kim bộ diêu đầu xuống.

Tóc dài xõa xuống, tiếng nghẹn trong giọng càng rõ hơn.

“Thần … thần nhớ .”

Tống Trường hài lòng vỗ tay.

mới chứ.”

“Điện hạ, thể Thái tử phi yếu quá. để nàng đến hậu viện chẻ củi gánh nước, rèn luyện một chút?”

Tiêu Đạc dậy, chỉnh tay áo.

“Tùy ngươi sắp xếp. Cô đến Binh bộ, rảnh quản mấy chuyện vụn vặt hậu trạch .”

chẳng thèm lấy một cái, sải bước rời khỏi chính điện.

Tống Trường đất, đến tùy tiện.

“Thái tử phi, còn mau y phục?”

“Mười chum nước ở hậu viện, khi trời tối hôm nay gánh đầy đấy.”

lau nước mắt, đỡ Thúy Thúy lên.

“Tống đại nhân yên tâm, nhất định sẽ gánh đầy.”

Tống Trường lạnh một tiếng xoay rời .

Thúy Thúy ôm mặt, đến thở nổi.

“Tiểu thư, ngàn vàng, thể gánh nước chứ?”

theo bóng lưng Tống Trường , vươn vai một cái.

“Gánh nước mà. Mấy ngày nay đang thấy sức lực chỗ dùng, xương cốt sắp rỉ sét .”

, chúng đến hậu viện.”

Chương 3

Ngày mặt, chuẩn từ sáng sớm, chờ ở cổng Đông Cung.

đến Tống Trường .

Nàng chắn mặt , thị vệ lưng nàng bê từng rương lễ mặt chuẩn xuống.

“Tống đại nhân, ngươi làm gì ?”

cắn môi, yếu ớt hỏi.

“Thái tử phi, hiện giờ biên quan căng thẳng, điện hạ đang đau đầu vì quân phí.”

mang nhiều vàng bạc châu báu về nhà đẻ như , chẳng khiến trong thiên hạ chỉ trích điện hạ ?”

“Mấy thứ , thuộc hạ sẽ tự ý quyên quân khố.”

Thúy Thúy ôm gương mặt vẫn hết sưng, tức đến cả run rẩy.

“Ngươi bậy. Đó rõ ràng tiền phủ tướng quân chúng .”

Ánh mắt Tống Trường sắc .

“Xem bài học vẫn đủ.”

Nàng giơ tay lên, làm bộ đánh.

vội kéo Thúy Thúy , lóc chắn nàng .

“Đừng đánh nàng , chúng mang theo nữa …”

nức nở leo lên xe ngựa.

Mành xe buông xuống, ngăn cách ánh mắt chế giễu Tống Trường .

Xe ngựa lắc lư chạy về phủ tướng quân.

Cha chờ sẵn ở cổng lớn từ lâu.

thấy bộ dạng nghèo nàn , hốc mắt ông lập tức đỏ lên.

“Ôi trời, Kiều Kiều, tâm can cha, bọn họ hành hạ con thành thế ?”

, con tay chứ? đánh chết Thái tử đấy chứ?”

Cha căng thẳng từ xuống , sợ mang theo mạng án.

lóc lắc đầu.

Cha thở phào một dài, lau nước mắt.

“Con gái ngoan, cha con hiểu chuyện mà.”

Ông kéo thư phòng, cho lui hết.

Cha lấy một quyển sổ dày từ ngăn tối, nhét tay .

“Kiều Kiều, cha điều tra rõ .”

“Con Tống Trường căn bản chẳng mưu sĩ thanh liêm gì.”

“Nàng mượn danh nghĩa Thái tử, vơ vét cải khắp nơi. Quân phí nàng tham ô hơn phân nửa.”

Cha hạ thấp giọng.

“Con giữ kỹ quyển sổ , tìm cơ hội thích hợp giao cho Thái tử.”

“Chỉ cần Thái tử rõ bộ mặt thật nàng , những ngày tháng con ở Đông Cung sẽ dễ chịu hơn.”

cất quyển sổ sát , nước mắt vẫn rơi.

“Cha, nếu Thái tử bao che cho nàng thì ?”

Cha sững một chút, đó nghiến răng nghiến lợi.

“Nếu dám bao che, cha sẽ tự dẫn quân đến Đông Cung đòi công đạo cho con!”

gật đầu gì, trong lòng dự tính khác.

Đến chạng vạng, mang quyển sổ Đông Cung.

sân, thấy Tiêu Đạc giận dữ chờ bên trong, trong tay còn cầm mấy mảnh ngọc trong suốt.

Tống Trường theo , vẻ mặt đau lòng đến cực điểm.

“Thái tử phi nương nương, thuộc hạ oán điện hạ, cũng thể trút giận lên di vật Tiên hoàng hậu chứ.”

lập tức hiểu gài bẫy, vội giải thích.

“Điện hạ, thần .”

“Thần căn bản từng thấy di vật gì Tiên hoàng hậu.”

Tiêu Đạc sải bước đến mặt , hung hăng ném những mảnh ngọc xuống chân .

từng thấy? Chiếc chén ngọc tìm thấy trong hộp trang điểm ngươi.”

“Nguyễn Kiều Kiều, ngươi chỉ ghen tuông độc địa, mà còn ác độc đến mức .”

“Chiếc chén ngọc kỷ vật duy nhất mẫu hậu để cho Cô, mà ngươi dám hủy nó!”

liều mạng lắc đầu.

“Thật sự Tống đại nhân dẫn đến lục soát, nàng bỏ .”

Tống Trường lập tức quỳ xuống đất, hốc mắt đỏ lên.

“Điện hạ minh xét, thuộc hạ chỉ kiểm tra phòng hỏa các viện theo lệ, dám tự tiện chạm di vật Tiên hoàng hậu?”

“Nương nương vì thoát tội mà vu oan cho thuộc hạ như , thuộc hạ thật sự đau lòng.”

Tiêu Đạc bộ dạng tủi Tống Trường , lửa giận trong mắt càng bùng lên.

đầu chằm chằm .

và tang vật đều đủ, ngươi còn dám ngụy biện.”

, kéo tiện tỳ ngoài, chặt hai tay nàng , để Thái tử phi nhớ lâu một chút!”

Tiêu Đạc chỉ Thúy Thúy đang quỳ đất, nghiêm giọng lệnh.

Thúy Thúy sợ đến hét lên, liên tục dập đầu.

“Điện hạ tha mạng. tiểu thư làm. Thật sự tiểu thư làm.”

nhào đến, ôm lấy chân Tiêu Đạc.

“Điện hạ, xin ngài tra rõ. Thật sự chúng .”

“Thúy Thúy vô tội, ngài đừng làm hại nàng .”

Giọng run lên, tiếng nghẹn mềm mại trong đêm càng thê lương.

Tiêu Đạc một cước đá văng .

“Vô tội? Chủ tử phạm , nô tài chịu , đó quy củ.”

Tống Trường dậy, rút từ ống giày một con dao găm sáng loáng.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...