Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Một Tháng Cuối Cùng Bố Ở Bên Con

Chương 5

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Bây giờ ba chết , cái gì chứ?

“Ba ơi, ba tỉnh , Mãn Mãn ngoan lắm…”

thút thít , giọng khản đặc thành câu trọn vẹn.

Nước mắt rơi lách tách mặt ba, loang thành từng vệt đỏ.

Chú út cũng từ từ tới, bờ vai run rẩy thút thít, trông vẻ đau buồn tột độ.

rõ ràng thấy, lúc chú , trong mắt chẳng lấy một giọt nước mắt nào, chỉ thỉnh thoảng liếc trộm , quan sát phản ứng .

Chú út bước đến bên , giọng nghẹn ngào đầy tủi :

“Nguyễn Ý, em đừng quá đau lòng, hai… cũng vì bảo vệ Mãn Mãn, chắc chắn thấy em như thế …”

đẩy mạnh chú , đỏ mắt gào thét:

“Cút! Nếu , nếu vì giúp tẩy trắng danh tiếng, thì Ân Hoài đến đây? xảy chuyện ?!”

Chú út đẩy lùi vài bước, ngã bệt xuống đất.

Nước mắt lúc mới thực sự rơi xuống, uất ức và bất lực:

“Nguyễn Ý, cố ý, thật sự sẽ động đất, thật sự hại hai…”

lặng lẽ lấy từ trong túi áo ba bản hợp đồng thiên táng máu thấm đẫm.

Khi đội cứu hộ định đưa thi thể ba , nắm chặt lấy vạt áo ba chịu buông.

Nhân viên cứu hộ nhẹ nhàng gỡ tay , dịu dàng với :

“Cháu ngoan, ba đến một nơi xa, sẽ bao giờ đau nữa .”

Nơi xa, thiên đường ?

đưa bản hợp đồng tay cho chú cứu hộ, cất lời: “Ba cháu bảo cái sẽ giúp ba biến thành những vì .”

Chú cứu hộ , hốc mắt đỏ hoe, rằng sẽ thực hiện theo hợp đồng.

lao tới thấy bản hợp đồng, thể tin nổi : “Ân Hoài bệnh từ lâu , tại cho ?”

đáp lời.

mặt đầy vẻ hối hận.

sụp tại chỗ lâu, cho đến khi bóng dáng ba khuất khỏi tầm mắt, mới từ từ dậy.

bước tới, vươn tay ôm , giọng điệu dịu dàng mà từng thấy: “Mãn Mãn, đưa con về nhà.”

lùi một bước theo bản năng, né tránh bàn tay .

Bàn tay khựng giữa trung, đáy mắt đầy những cảm xúc phức tạp khó đoán.

Chắc ngờ rằng từ chối sự gần gũi .

Chú út bước tới, nhẹ nhàng nắm lấy tay , nụ gượng gạo:

“Mãn Mãn, về nhà với và chú nhé, chú út sẽ chăm sóc con.”

hất mạnh tay chú , lạnh lùng chú .

ghét chú út, chính vì chú đến nhà chúng , nên ba mới suốt ngày cãi .

theo nhân viên cứu hộ khỏi đống đổ nát.

Ánh nắng chói chang, cảm thấy thế giới sẽ bao giờ sáng lên nữa.

**

👉 Chương CHƯƠNG 6

**

Tang lễ ba tổ chức đơn giản.

di ảnh, cái bóng nhỏ bé trông đặc biệt cô đơn.

bận rộn tiếp đón những đến viếng, bận rộn xử lý đủ thứ chuyện lặt vặt.

Thỉnh thoảng , trong ánh mắt chỉ sự thiếu kiên nhẫn, cứ như thể một cục nợ thừa thãi.

Còn chú út thì thi thoảng tới bên cạnh, giả tạo xoa đầu , nhỏ:

“Mãn Mãn, đừng quá đau buồn, ba ở trời đang con đấy.”

hất mạnh tay chú , chằm chằm mắt chú , gằn từng chữ: “Đừng chạm , ông xứng.”

Sắc mặt chú út lập tức trở nên khó coi, dám nổi đóa mặt , đành giả vờ tủi cúi đầu xuống.

Tang lễ diễn một nửa thì mấy đối tác làm ăn tới, họ thao thao bất tuyệt:

“Nguyễn tổng, xin chia buồn, chồng cô mất , cổ phần và tài sản tên , sắp tới cô định sắp xếp thế nào?”

đấy Nguyễn tổng, nắm trong tay 20% cổ phần công ty, còn bất động sản và tiền tiết kiệm đó nữa, một con nhỏ .”

trong góc, sót một chữ nào tai.

Ba từng , ba sang tên bộ tài sản, nhà cửa cho , ba tìm chú luật sư đáng tin cậy nhất, dù ba còn, cũng ai bắt nạt .

nắm chặt hai nắm tay nhỏ xíu, ghi tạc khuôn mặt và những lời những lòng.

Quả nhiên, tang lễ kết thúc, liền lộ bộ mặt thật.

gọi thư phòng, nét mặt nghiêm nghị , giọng mang tính lệnh:

“Mãn Mãn, ba con , tất cả thứ tên ba, đều .”

sẽ giữ hộ con, đợi con lớn sẽ đưa cho con.”

Chú út bên cạnh, trong mắt đầy vẻ tham lam:

đấy Mãn Mãn, con còn nhỏ, hiểu mấy chuyện , và chú út sẽ con quản lý thứ.”

ngẩng đầu lên, bình thản họ, học theo dáng vẻ ba ngày :

“Ba , tất cả thứ đều sang tên con , hai động .”

Sắc mặt lập tức sầm xuống, đập mạnh một cái xuống bàn, tức giận quát:

“Trẻ ranh thì cái gì, đồ ba mày vốn dĩ cái nhà , bây giờ ba mày , đương nhiên do tao tiếp quản!”

“Mày mà lời, sẽ tống mày về quê, thèm ngó ngàng đến mày nữa!”

sợ hãi, cũng , chỉ lặng lẽ .

lúc , chuông cửa vang lên.

Quản gia mở cửa, một đàn ông mặc vest đen bước .

Chú trông nghiêm túc, tay cầm một tập tài liệu, thẳng đến mặt .

“Chào bà Nguyễn, luật sư riêng ông Ân Hoài ủy thác lúc sinh thời, họ Trần.”

sững sờ, chú út cũng đặt tách tay xuống, khuôn mặt lộ vẻ hoảng hốt.

Luật sư Trần thèm họ, thẳng đến bên , xoa nhẹ đầu , giọng dịu dàng:

“Chào bạn nhỏ Mãn Mãn, chú luật sư ba nhờ tới để bảo vệ con, bất cứ chuyện gì, con đều thể tìm chú.”

xong, chú mở tập hồ sơ, lấy từng tờ giấy bày mặt .

“Bà Nguyễn, đây di chúc hợp pháp do ông Ân Hoài lập lúc sinh thời, qua công chứng tại phòng công chứng, giá trị pháp lý tuyệt đối.”

“Di chúc quy định rõ ràng, bộ tiền gửi ngân hàng, bất động sản, cổ phần công ty tên ông Ân Hoài, cùng với tài sản mà ông khi còn sống, tất cả đều do con trai Ân Mãn thừa kế, bất kỳ ai cũng phép chiếm đoạt, biển thủ quản lý .”

“Ngoài , ông Ân còn thiết lập một quỹ tín thác chuyên biệt, khi Mãn Mãn đủ 18 tuổi, bộ tài sản sẽ do tổ chức tín thác quản lý. Bà Nguyễn, với tư cách giám hộ, bà chỉ quyền nuôi dưỡng, bất kỳ quyền định đoạt nào.”

“Nếu bà Nguyễn vi phạm quy định di chúc, hoặc bất kỳ hành vi ngược đãi, bạo hành nào đối với Mãn Mãn, tổ chức tín thác quyền lập tức tước bỏ quyền giám hộ bà, đồng thời truy cứu trách nhiệm hình sự.”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...