Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Một Trăm Lẻ Tám Cách Lười Biếng Của Nhân Vật Phản Diện

Chương 155: Chẳng Lẽ Lại Muốn Thất Tín Với Người Ta?

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

t.ử Chấp Tu Đường đóng dấu xong, định hạ thêm một đạo kết giới, Mạnh Quy Đề mở miệng.

“Kết giới thì cần , các vị sư về .”

Chấp Tu Đường , cũng chỉ đành thu tay kết ấn, xách công cụ chuồn mất.

Đợi những đó , Ngự Hà vẫn luôn căng thẳng tinh thần lúc mới thả lỏng xuống.

Nam nhân thật sự sợ khác bắt chuyện với a.

cũng sẽ làm gì .

đời sợ ?

việc gì, về đây.” Mạnh Quy Đề dậy.

Ngự Hà cũng lên theo.

còn kịp mở miệng, Mạnh Quy Đề : “ sẽ đến, ngươi đừng ngoài đợi nữa, Thanh Vân Phong đêm gió lớn.”

xong lời , Mạnh Quy Đề liền rời .

Tầm mắt Ngự Hà theo Mạnh Quy Đề.

từ nhỏ thấy, chuyện như quen .

nay trong bóng tối đó, thể cảm nhận một vệt sáng màu trắng.

Đó dường như Đại tiểu thư.

Nghĩ đến đây vội vàng thu hồi tầm mắt.

đến bên máng nước rửa sạch vết dầu mỡ tay .

Cảm giác cuộn trào trong dày vẫn luôn nhẫn nhịn thể đè nén nữa.

nôn thốc nôn tháo.

Cố Quân Triều từ Học Nhai Phong trở về, liền xem thử cữu cữu .

đến cửa thấy cữu cữu đang vịn tường nôn mửa.

vội vàng bay bước tiến lên, đưa tay vuốt ve lưng Ngự Hà.

“Cữu cữu, ăn gì ?” Cố Quân Triều nhíu mày hỏi.

gì.” Ngự Hà hoãn một chút, lúc mới tỏ ý .

Cố Quân Triều dìu Ngự Hà mái hiên , lúc mới lấy chổi xẻng dọn dẹp những thứ đó.

thêm hai cái, về phía Ngự Hà.

gì.

Công pháp cữu cữu tu luyện thể dính đồ mặn dầu mỡ.

Tuy vô tình đạo, một loại công pháp chí thuần.

đến mức cấm dục, cấm đồ mặn dầu mỡ.

May mà cữu cữu tích cốc ăn uống nữa, điểm bao giờ lo lắng.

nay thế mà ăn đồ phàm trần ?

Đợi Cố Quân Triều dọn dẹp sạch sẽ, cũng dọn dẹp xong bàn đá trong viện.

Lúc mới nhặt lên một tờ giấy dầu mặt đất.

liếc tờ giấy dầu , nháy mắt liền hiểu .

Đây bánh bao một tiệm bánh bao ngon núi.

các sư sư tỷ khác , Mạnh Quy Đề thích ăn bánh bao thịt tiệm đó nhất.

Phỏng chừng Quy Đề cho cữu cữu ăn, cữu cữu từ chối.

Cữu cữu , đương nhiên sẽ nhắc tới chuyện .

Cố Quân Triều lấy từ trong túi trữ vật Xuất Thủy Châu, dời một cái đế đá, đặt Xuất Thủy Châu lên .

Lúc mới đặt mái hiên.

dùng ấm nhỏ hứng nước, mới đun cho Ngự Hà.

Ngự Hà dường như ngờ Xuất Thủy Châu ở trong tay Cố Quân Triều.

“Thứ ngươi mang ngoài ?” Ngự Hà bất ngờ.

tưởng thứ cùng với Hạc Sơn, nổ tung mất .

Cố Quân Triều , liền ừm một tiếng.

“Lúc cữu cữu đưa đến Thái Thanh Môn, mang theo , luôn cảm thấy cữu cữu thể hai ba ngày về.” Cố Quân Triều lên tiếng .

Cho dù đưa đến Thái Thanh Môn thời gian dài.

chỉ dựa Tiểu Hoàng để về...

Ngự Hà cháu ngoại thuyết giáo, một câu phản bác nào.

Cố Quân Triều cũng gì thêm, cầm lấy chén , rót , trong tay khẽ vận lực, nước nguội một chút.

đưa cho Ngự Hà.

“Đừng uống vội, súc miệng .” Cố Quân Triều mở miệng.

bóng dáng Ngự Hà, nhịn thở dài một tiếng.

Đợi Ngự Hà súc miệng xong, rót thêm nước cho Ngự Hà.

Ngự Hà uống hai ngụm, bên tai liền thấy giọng Cố Quân Triều.

“Cữu cữu, kiếm pháp đưa cho , tìm bản chỉnh .” Cố Quân Triều lên tiếng .

Ngự Hà , giật .

mặt chút bất ngờ.

Bộ kiếm pháp đó sớm thất truyền, lén lút mày mò trăm năm mới rút vài chiêu.

ngờ, cháu ngoại thế mà lấy bản chỉnh .

Cố Quân Triều cũng giấu giếm cữu cữu .

Thế giới , cữu cữu quan tâm nhất, nhất .

đưa thanh kiếm đeo bên hông cho Ngự Hà.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/mot-tram-le-tam-cach-luoi-bieng-cua-nhan-vat-phan-dien/chuong-155-chang-le-lai-muon-that-tin-voi-nguoi-.html.]

“Thanh kiếm , tên Lãnh Vũ Trường Ca, nó thanh kiếm thích hợp với nhất.” Cố Quân Triều mở miệng.

Lãnh Vũ Trường Ca, ai mà ?

Ngón tay thon dài Ngự Hà khẽ vuốt ve thanh kiếm , dường như nghĩ tới điều gì, ho sặc sụa.

Điều làm Cố Quân Triều giật .

vội vàng vuốt lưng cho Ngự Hà, Ngự Hà gạt .

Ngự Hà đưa Lãnh Vũ Trường Ca trong tay trả cho Cố Quân Triều.

lấy , thì cất kỹ , cữu cữu giúp ngươi nữa .” Ngự Hà lên tiếng .

“Cữu cữu...” Cố Quân Triều mở miệng, an ủi Ngự Hà.

, nay cũng , ngươi làm chuyện ngươi làm , phía còn cữu cữu mà.” Ngự Hà đưa tay xoa xoa tóc Cố Quân Triều.

Đứa trẻ năm đó suýt c.h.ế.t yểu, nay cũng lớn thành một thiếu niên lang .

Đây con đường mà tỷ tỷ vì mà liều mạng giành lấy.

, tự nhiên bảo vệ đứa trẻ .

đêm.

Mạnh Quy Đề bầu trời đen kịt bên ngoài một cái.

Liền xuống.

“Hôm nay ngươi nhận lời sẽ , chẳng lẽ thất tín với ?” Phượng Kỳ lên tiếng.

sắp mưa ...” Mạnh Quy Đề mở miệng.

Lời còn xong, cô dậy .

Bên cửa đặt chiếc ô che mưa mà Lâm Duyệt mang đến chiều nay.

Bảy ngày tiếp theo bảy ngày mưa Thái Thanh Môn.

Sẽ mưa liên tục bảy ngày, đây thiết lập tương ứng với mùa mưa ở phàm trần.

Nghĩ đến đây, Mạnh Quy Đề xách ô lên.

bung ô , từng giọt mưa liền rơi xuống.

Hạt mưa gõ lên mặt ô kêu lộp bộp.

Mạnh Quy Đề con đường tối tăm phía , trong tay niệm quyết, vài khối phát sáng liền xuất hiện phía Mạnh Quy Đề.

Nước mưa xuyên qua linh lực rơi xuống đất.

chiếu sáng xung quanh Mạnh Quy Đề.

xuống hai đoạn bậc thang núi, thấy Ngự Hà.

Lúc mới xoay về phía sơn sạn.

vòng qua một đoạn sơn sạn quanh núi, thể thấy viện nhỏ Ngự Hà .

Viện nhỏ lúc vẫn còn sáng đèn.

Cô rũ mắt xuống, về phía viện nhỏ.

Còn đến gần viện tử, thấy tiếng kêu cạc cạc vui sướng Tiểu Hoàng.

Quả nhiên vịt, thấy trời mưa vui mừng khôn xiết.

Mạnh Quy Đề đến cửa viện.

Tiểu Hoàng cũng nháy mắt ngậm miệng.

Nó vẻ mặt cảnh giác cửa viện.

Cửa viện khóa, đẩy một cái mở.

Tiểu Hoàng thấy Mạnh Quy Đề, vội vàng rũ rũ nước mưa lông , liền sốt ruột về phía sương phòng.

Ngự Hà đang mái hiên.

cảm nhận Mạnh Quy Đề đến, liền dậy.

Mạnh Quy Đề xách vạt áo, bước phiến đá xanh.

“Đừng động.”

Ngự Hà liền nhúc nhích.

Mạnh Quy Đề đến mái hiên, thu ô .

Tùy tiện dựng ô sang một bên.

Dường như dựng vững, lạch cạch một tiếng đổ xuống đất.

Mạnh Quy Đề cũng quản.

Mà Ngự Hà dậy qua đỡ ô lên.

Mạnh Quy Đề cũng để ý, cứ thế xuống chiếc ghế mái hiên.

“Hôm nay trời mưa, luyện kiếm nữa, qua đây .” Mạnh Quy Đề lên tiếng.

Lời khách lấn át chủ.

Ngự Hà ngược ngoan ngoãn qua đó.

Mạnh Quy Đề lúc mới nghiêm túc đ.á.n.h giá Ngự Hà.

Ánh đèn vàng vọt mái hiên hắt lên .

Ngự Hà mặc bộ y phục ban ngày, mà một bộ trường sam màu xanh đen.

Càng làm tôn lên làn da trắng trẻo .

Chiếc vòng ngọc nhỏ tay cũng lộ .

Mạnh Quy Đề , đó đồ nữ t.ử đeo, hơn nữa còn đeo ở tay .

phù hợp với quy củ nam tả nữ hữu.

Lúc cẩn thận nghĩ , Mạnh Quy Đề thế mà hiểu một chút gì về nam nhân mặt .

Chỉ cữu cữu Cố Quân Triều, tên Ngự Hà, tuổi tác đại khái hai trăm tuổi tới ba trăm tuổi .

Những thứ khác, cô thế mà một chút nào.

Quả thực uổng công ăn vạ ở viện nhỏ đó hai mươi năm.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...