Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 101: Chân Tình Không Được Đáp Lại
Giờ giải lao của tiết thể dục buổi chiều, sân trường nắng nhẹ, lốm đốm qua tán cây bàng đang bắt đầu trút lá. Trúc Quỳnh hớn hở níu tay Tiêu Hà, kéo trượt cô lên lầu với .
- Lên khối 12 với ! – Cô nói nhỏ, vẻ háo hức xen lẫn hồi hộp.
- lại lên đó làm gì? – Tiêu Hà vừa vừa thắc mắc.
Trúc Quỳnh khẽ liếc cái hũ nhỏ trong tay, được cô gói kỹ trong lớp vải và buộc nơ xinh xắn. Giọng cô nhỏ như gió thoảng.
- chưng tắc mật ong… muốn đưa cho Gia Hưng. Nhưng ngại một .
Tiêu Hà khựng lại. Cô thở ra, kho tay tựa lưng vào bức tường gần cầu thang, nơi thể quan sát dãy lớp 12.
- Vậy sẽ đợi ở đây. kh muốn gặp ta.
Trúc Quỳnh cắn môi, do dự định nói thêm thì tiếng trống vang lên báo hiệu hết tiết. Chỉ một lát sau, Gia Hưng cùng nhóm bạn bước ra khỏi lớp.
Trúc Quỳnh hít một hơi, ép nở một nụ cười tươi. Cô bước tới.
- Gia Hưng! – Giọng cô trong trẻo, tay đưa hũ tắc ra phía trước. – Em… làm cái này cho …
Nhưng Gia Hưng kh dừng lại. Ánh mắt lạnh t, lướt qua cô như thể chưa từng quen biết.
Nụ cười trên môi cô vụt tắt, trái tim như vỡ vụn.
- Cho Gia Hưng à? Vậy để nhận thay nhé. – Một tên trong nhóm Gia Hưng phá lên cười thô lỗ giật phắt cái hũ trên tay cô.
- Trả lại! - Tiêu Hà từ phía sau bức tường bước ra, giọng cô sắc lạnh như lưỡi d.a.o cắt qua kh trung.
Tên kia giật , còn Gia Hưng thì khựng lại trong thoáng chốc.
- Tiêu… Tiêu Hà? – Nụ cười trên môi Gia Hưng đ cứng.
Tiêu Hà thẳng tới, giật lại hũ tắc từ tay tên kia liếc Gia Hưng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Kh muốn nhận thì nói một lời. Đừng đem tấm lòng khác ra làm trò đùa.
Trúc Quỳnh run lên. Cô kh nói nổi một lời, chỉ quay lưng bỏ chạy với đôi mắt đỏ hoe.
- Trúc Quỳnh! – Tiêu Hà gọi theo quay sang Gia Hưng, ném cho ánh mắt tức giận vội đuổi theo bạn .
Gia Hưng siết chặt bàn tay. kh ngờ Tiêu Hà sẽ xuất hiện. kh bận tâm việc Trúc Quỳnh tổn thương hay kh, nhưng chỉ lo Tiêu Hà sẽ càng ghét thêm.
Tiêu Hà vội vã lao xuống cầu thang, chạy nh về phía hoa viên của trường. Đến nơi, cô th Trúc Quỳnh đang ngồi co nơi bậc thềm, bưng mặt khóc nức nở.
Cô bước chậm lại, đến gần nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh.
- Trúc Quỳnh…
Trúc Quỳnh kh đáp, nước mắt vẫn kh ngừng rơi qua kẽ tay.
- đừng khóc nữa… ta kh xứng.
Một lúc sau, Trúc Quỳnh mới hít một hơi thật sâu, giọng nghèn nghẹn.
- Mặc dù biết đang tránh né , cũng lờ mờ đoán được đã trong lòng. Nhưng lúc làm như kh th … vẫn th đau lòng.
Tiêu Hà kh nói gì, chỉ lặng lẽ l khăn gi trong túi đứa cho cô. Trúc Quỳnh đón l, lau mặt thật nh như sợ khác th.
- thật là ngốc. Đã bảo lòng kh kỳ vọng, vậy mà…
- kh ngốc. – Tiêu Hà cắt lời, giọng dịu lại. – Vì bản thân thật lòng thích đó, nên mới hy vọng. – Cô thẳng vào đôi mắt đỏ hoe của bạn . – sai là ta. Sai khi kh biết trân trọng tình cảm của . là một cô gái tốt và xứng đáng được khác tốt hơn ta yêu thương.
Trúc Quỳnh cô một lúc, bất ngờ ôm chầm l Tiêu Hà.
- Cảm ơn …
Tiêu Hà siết nhẹ vòng tay, vỗ về lên tấm lưng cô bạn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.