Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 133: Dọa Sợ
Bên trong. Gia Hưng đứng nép ở một góc, cau ba cô gái cười khúc khích bên kệ móc khóa và thú b. Tiếng cười nói vui vẻ của họ như cái tát thứ hai vào má . họ vẫn tâm trạng dạo chơi trong khi vừa trở thành trò cười?
Càng nghĩ, Gia Hưng càng uất ức. Tất cả là do Tiêu Hà, khiến vô duyên vô cớ hứng trọn cái tát từ bà cô kia.
- Còn đau à? Để gọi Tiêu Hà đến xoa má cho nhé? – Tên bạn choàng vai, cười cợt.
Gia Hưng kh đáp, liếc xéo một cái như thể muốn xẻ đôi thằng bạn.
- Đừng thế chứ. Hay… để giúp l lại d dự nhé? – cười nham hiểm, ánh mắt hướng về phía ba cô gái.
Ngay sau đó, nhẹ nhàng tiến lại gần các cô, l từ trong túi ra một con chuột giả được làm khá giống thật. cúi , âm thầm đặt con chuột ngay cạnh chân Tiêu Hà lùi lại vài bước, gọi lớn.
- Các em ơi! Bên đây thứ thú vị lắm này!
Các cô quay lại theo phản xạ. Chưa kịp hiểu đang nói gì, ánh mắt cả ba gần như cùng lúc dừng lại nơi vật màu đen xám dưới chân.
- Á á aaa!
Tiêu Hà và Trúc Quỳnh hét toáng lên. Như một phản xạ bản năng, Trúc Quỳnh lập tức phi về phía Gia Hưng lúc này đang vội vàng chạy lại định làm hùng. Nhưng chưa kịp dang tay thì cả đã bị Trúc Quỳnh đu lên như gấu Koala, hai chân quặp chặt l h khiến cả hai chao đảo suýt ngã.
Trong khi đó, Tiêu Hà hoảng loạn lùi lại. Chân vấp trúng kệ sách sau lưng, mất đà, cô theo phản xạ quàng tay ôm chặt l phía sau như chiếc phao cứu sinh cuối cùng.
Hương bạc hà dịu nhẹ thoảng qua khiến cô bất giác nhớ tới một bóng hình quen thuộc.
Quốc Hy thoáng sững , nhưng vẫn giữ vẻ bình tĩnh. Ánh mắt dịu lại khi th cô học trò đang run rẩy trong lòng .
Bàn tay ấm áp đặt nhẹ lên vai cô, cất giọng trấn an.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-133-doa-so.html.]
- Kh đâu, đồ giả thôi.
Tiêu Hà từ từ bu tay, ngẩng đầu vừa lên tiếng. Đôi mắt còn vương nước mở to đầy kinh ngạc.
- Là… là thầy ?
Tên bạn Gia Hưng lúc này kh nhịn được cười nữa, cúi xuống nhặt con chuột giơ lên lắc lắc đầy đắc ý.
Tiêu Hà th con chuột, sắc mặt lập tức tái nhợt. Ánh mắt chợt tối sầm như bị kéo về miền ký ức nào đó. Cô loạng choạng, suýt ngã thêm lần nữa nếu Quốc Hy kh nh tay đỡ kịp.
- Em vậy? – Giọng thấp hẳn, cô đầy lo lắng.
- kh chứ? – Phương Ny cũng chạy đến bên cạnh, nắm l tay cô.
- Kh … chợt nhớ ra ở nhà còn việc. về trước đây.
Nói , cô rút tay khỏi tay bạn, quay bỏ , bước chân lảo đảo như kh rõ đường.
- Tiêu Hà...
Phương Ny gọi với theo, nhưng cô kh dừng lại.
- Để xem em . – Quốc Hy lên tiếng ngay khi Phương Ny định chạy theo. Ánh mắt dõi theo bóng dáng Tiêu Hà, nh chóng rảo bước đuổi theo.
Phía ngoài hành lang, Tiêu Hà bấu víu vào vách tường, cố lê đôi chân nặng nề về phía thang máy. Mọi thứ trước mắt mờ nhòe vì màn nước mắt và cơn choáng đang dâng lên từng đợt.
Những tiếng bước chân, tiếng cười nói xung qu trở nên xa xăm như vọng từ nơi nào khác. Tim cô đập dồn dập, kh khí trong phổi như bị rút cạn.
Cô cố hít một hơi thật sâu nhưng mọi nỗ lực đều bất lực. Như thể một bàn tay vô hình đang siết chặt lồng ngực.
Chưa có bình luận nào cho chương này.