Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ

Chương 135: Tôi Lo Cho Em

Chương trước Chương sau

Cánh cửa bật mở. Một nữ bác sĩ bước ra, dáng vẻ mệt mỏi nhưng vẫn giữ sự ềm đạm. Quốc Hy lập tức đứng dậy, bước nh đến gần.

- Bác sĩ... học trò , em ạ?

- Cô bé đã ổn định hơn. – Bác sĩ tháo khẩu trang ra, nhẹ nhàng đáp. - Em bị hạ canxi huyết do rối loạn lo âu kết hợp với tiền sử ám ảnh tâm lý, tình trạng khá nghiêm trọng. Nếu cứ tiếp tục chịu áp lực mà kh được giải tỏa, dễ tái phát.

Quốc Hy khựng lại, tim như bị siết lại một nhịp. kh ngờ cô gái tưởng chừng mạnh mẽ, luôn cười nói trước mặt mọi như cô lại mang trong tâm bệnh.

- đã kê thuốc tạm thời để hỗ trợ, nhưng đó chỉ là phần ngọn. Vấn đề gốc rễ nằm ở tâm lý. Em cần được trò chuyện và thấu hiểu nhiều hơn.

Quốc Hy gật đầu cảm ơn, trong lòng dâng lên một nỗi xót xa khó gọi tên. quay lưng, đẩy nhẹ cánh cửa phòng bệnh.

Trong căn phòng tràn ngập ánh sáng trắng dìu dịu, thoảng mùi thuốc sát trùng. Tiêu Hà ngồi tựa vào thành giường, mái tóc rũ xuống che nửa khuôn mặt. Nghe tiếng động, cô quay đâu lại, lập tức cúi xuống, tránh ánh mắt của Quốc Hy.

Quốc Hy bước đến gần, kéo ghế ngồi xuống cạnh giường.

- Em th trong ?

Tiêu Hà khẽ gật đầu, giọng như gió lướt qua.

- Em xin lỗi... đã làm phiền thầy...

- Kh phiền. – cô, giọng trầm ấm. – Là trách nhiệm. Hơn nữa, cũng lo cho em.

Cô im lặng.

- Bác sĩ nói… em tiền sử tổn thương tâm lý. – tiếp lời, ánh mắt nghiêm túc nhưng đầy dịu dàng. - Em đã từng trải qua chuyện gì vậy?

Tiêu Hà siết chặt mép chăn như đang tìm ểm tựa. Một khoảng lặng nặng nề phủ lên cả hai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-135-toi-lo-cho-em.html.]

- Kh gì đâu ạ. Chắc tại vừa mới thi xong, trong chút mệt mỏi nên em mới vậy thôi.

Lời nói quá đỗi nhẹ tênh, nhưng lại khiến lòng Quốc Hy nặng trĩu. cô, vẫn là khuôn mặt , vẫn đôi mắt , chỉ là giờ đây nó chất chứa một vết thương mà lẽ sẽ chẳng thể nào chạm đến tận cùng được.

- Em kh cần kiên cường như vậy mãi đâu, Tiêu Hà. – Giọng trầm lại. – Đôi khi thừa nhận yếu đuối cũng là một dạng dũng cảm.

Tiêu Hà vẫn cúi đầu, kh đáp. Nhưng hơi thở đã khẽ run. Quá khứ đó cô chỉ muốn giữ cho riêng . Cô kh cần khác cảm th càng kh muốn khác bằng ánh mắt thương hại. Cô chỉ cần bọn họ nhận dáng vẻ kiên cường của hiện tại mà thôi.

- chỉ muốn biết, vì thể… sẽ giúp được gì đó. – dịu giọng, ánh mắt tha thiết.

Một lát sau, Tiêu Hà ngẩng lên. Đôi mắt cô ánh lên tia kiên định nhưng ẩn giấu trong đó là một vực sâu khó lường.

- Phạm nhân còn quyền giữ im lặng trước tòa... thì em cũng quyền giữ im lặng cho riêng kh thầy?

Quốc Hy sững . Câu nói như một lưỡi d.a.o lặng lẽ cắt ngang những ều muốn nói. thể th rõ trong ánh mắt cô, nỗi sợ bị thương hại còn sâu sắc hơn cả vết thương cũ.

hít một hơi sâu, cố giữ giọng nhẹ .

- Được . Nếu em chưa sẵn sàng, kh ép. Nhưng nếu em cần lắng nghe, ở đây.

Tiêu Hà cụp mắt, một giọt lệ khẽ trượt qua khóe mi. Cô kh lau. Chỉ hít một hơi, nói.

- Chuyện hôm nay, thầy đừng nói với ai được kh? Ngay cả ba mẹ em… em kh muốn họ lo lắng. Coi như… em xin thầy.

Cô ngẩng lên , ánh mắt mong m như một lớp sương mỏng sắp tan dưới ánh nắng nhưng cũng đủ kiên cường để giữ l những ều cô chưa sẵn sàng bu ra.

Quốc Hy cô hồi lâu. Cuối cùng chỉ nhẹ gật đầu.

- Được. hứa.

- Em cảm ơn thầy. – Cô cười nhẹ. Một nụ cười mệt mỏi, nhưng cũng là nụ cười đầu tiên th kể từ khi gặp cô hôm nay.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...