Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 140: Ngủ Quên
Tiêu Hà kh nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt , tiếp tục c việc. Nhưng chỉ một lát sau, cơn buồn ngủ kéo tới dữ dội hơn. Cô ngáp liên tục, nước mắt trào ra khiến chữ nghĩa mờ nhòe. Mí mắt nặng trĩu, tay bu lỏng dần, …
Đầu cô nghiêng qua, tựa nhẹ vào vai Nhật Khánh.
giật , đơ . Hơi thở như bị chặn lại. Tiêu Hà vẫn thở đều, chìm trong giấc ngủ chập chờn. cô gái đang say giấc bên cạnh, một lọn tóc rơi trước mặt cô khiến Nhật Khánh kh kiềm được, đưa tay lên định vén .
- Thầy vào đây. Tài liệu thầy gửi, để ở trong này. – Một giọng nói vang lên khiến Nhật Khánh giật .
Cửa phòng mở ra, Bảo Đăng và Quốc Hy bước vào. Nhật Khánh hoảng hốt đứng bật dậy, theo phản xạ cúi chào khiến Tiêu Hà theo đà nghiêng hẳn sang phía ngược lại, sắp trượt khỏi ghế.
- Cẩn thận! – Hai giọng nam gần như vang lên cùng lúc.
Trong tích tắc, Quốc Hy đã kịp bước tới, đỡ l cô trước khi cô ngã xuống đất.
Tiêu Hà lờ mờ mở mắt, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt là gương mặt ển trai hoàn hảo của Quốc Hy ở khoảng cách gần. Còn chưa kịp định thần là mơ hay thật thì cô cảm giác tay đang đặt ngay n.g.ự.c .
- Thầy... thầy ơi, em kh cố ý, em kh biết gì hết! – Tiêu Hà hoảng loạn, lùi lại, lắc đầu như bị giật ện.
Nhật Khánh đứng cạnh khẽ nhíu mày, đầy áy náy. biết chính vì hành động hấp tấp của mà khiến cô rơi vào tình cảnh trớ trêu này.
Bảo Đăng bật cười ha hả.
- Giờ thầy mới biết em bệnh mộng du đ, nhưng mộng du thế này thì lời quá còn gì!
- Thầy! - Tiêu Hà trừng mắt, vừa xấu hổ vừa tức giận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-140-ngu-quen.html.]
Quốc Hy g giọng, l lại bình tĩnh. nhẹ cúi đầu, cầm l xấp tài liệu.
- Kh . – quay sang Bảo Đăng. – về trước.
Tiêu Hà theo bóng , dở khóc dở cười. Thế quái nào mà cô mới nhắm mắt, tỉnh dậy đã thành kẻ sàm sỡ thầy giáo vậy kìa?
Tiêu Hà lặng lẽ rời khỏi phòng đoàn. Bước chân chậm rãi đưa cô qua dãy hành lang vắng, lòng vẫn rối bời vì chuyện xảy ra lúc nãy. Cô kh thể gọi tên chính xác cảm xúc là gì – xấu hổ, lo lắng hay đơn thuần chỉ là bối rối, nhưng cô biết rõ, lúc này, ều duy nhất cô muốn là hóa vô hình trong mắt thầy Quốc Hy.
Nhật Khánh bước sau cô m bước, thi thoảng lại liếc . chẳng dám mở lời, nhưng ánh mắt do dự và áy náy thì vẫn âm thầm đuổi theo bóng lưng nhỏ bé kia.
- Tiêu Hà! – Nhật Khánh l hết can đảm gọi với theo, rút ngắn khoảng cách giữa cả hai.
- Ừ, vậy? – Cô quay đầu.
- ... định hỏi ngày mai ra c viên thăm chó con kh?
Tiêu Hà khựng lại một chút, mỉm cười. Dù trong lòng vẫn còn gợn nhẹ chuyện khi nãy, nhưng chỉ cần nghĩ đến chú chó nhỏ ngoe nguẩy đuôi, và cả con trai trước mặt kia, trái tim cô dường như dịu phần nào.
- chứ. Khoảng chín giờ được kh?
- Được, vậy mai gặp nhé.
Tiêu Hà gật đầu. Cả hai cùng sóng bước ra nhà xe, màu nắng vàng ươm phủ lên đôi vai hai .
Chưa có bình luận nào cho chương này.