Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ

Chương 143: Tập Kịch

Chương trước Chương sau

Sân nhà Trúc Quỳnh buổi chiều rộn ràng tiếng cười. Mặc dù chẳng ai trong nhóm là vũ c chuyên nghiệp, nhưng mọi đều nhiệt tình.

Trúc Quỳnh đứng đầu, hăng hái chỉ huy các động tác, trong khi Phương Ny loay hoay với cuốn kịch bản, Đức Thành thì tr thủ lén ngắm Trúc Quỳnh.

- Đây nè, động tác xoay này, xoay mạnh chút thì tà váy mới bay bay như tiên được. Tay cũng thả lỏng một chút. – Trúc Quỳnh cật lực thị phạm.

Tiêu Hà gật gù, dồn hết lực, cố tái hiện động tác theo lời bạn chỉ dẫn.

Bốp!

Cánh tay cô vung mạnh theo nhạc, chẳng may tán thẳng vào mặt Hữu Thiên đang đứng ngay bên cạnh.

- Á! - Tiếng kêu ngắn gọn của vang lên, Hữu Thiên lùi liền m bước, ôm mặt.

Cả nhóm sững lại trong giây lát. tiếng cười bật ra rôm rả như vỡ chợ.

- kh? – Tiêu Hà sấn đến cạnh , mặt đỏ bừng, tay chân luống cuống.

Hữu Thiên chớp mắt m cái, nhăn mặt một chút lườm cô, giọng vừa đau vừa dỗi.

- định ám sát chồng đ à? Ngưu Lang mà sập Chức Nữ ở góa đ.

Tiếng cười lại bùng lên. Tiêu Hà trừng mắt, kh quên trả đũa bằng một cái nhéo vào tay .

- Từ đầu đã nói là kh được còn gì. Tại cứ nằng nặc đòi múa cùng thôi.

- , coi như cái tán trời giáng lúc nãy là đặc quyền của . tự hào lắm. – Hữu Thiên nhăn nhó nhưng vẫn cười, ánh mắt thoáng dịu dàng khi gương mặt cô lúc bối rối.

Sau màn tán yêu thương khiến mọi được phen cười lăn lộn, buổi tập tiếp tục với những động tác phần tình cảm của cặp đôi chính.

- Tới đoạn này thì hai đứng đối diện, tay chạm tay, ánh mắt nhau đầy cảm xúc... như kiểu sắp chia tay yêu nhất . - Trúc Quỳnh vừa nói vừa kéo tay áo lên, đầy khí thế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-143-tap-kich.html.]

- Giơ tay lên... như nào nữa? – Tiêu Hà nhăn mặt, lúng túng Trúc Quỳnh.

Trúc Quỳnh ôm trán, đảo mắt một vòng.

- Xem này.

nh nhảu túm l Đức Thành, kéo đến đối diện, vô tư nắm tay đặt tay lên eo .

- Chỗ này để tay như thế này. Mắt đối mắt. Đừng lên trời. Nghiêm túc coi nào!

Đức Thành đứng đơ như tượng, mặc cho cô ều khiển. Ánh mắt vô thức dừng lại nơi gương mặt Trúc Quỳnh đang gần ngay trước mắt. Tim đập nh một cách kỳ lạ, còn cô thì hồn nhiên kh hề hay biết.

- xong! Tới lượt hai . – Trúc Quỳnh cười rạng rỡ, bu tay Đức Thành và lùi lại.

Đức Thành chút hụt hẫng, cảm giác như vừa bị vắt ch bỏ vỏ.

Tiêu Hà và Hữu Thiên thay vị trí. Khi hai vừa nắm tay nhau, nhạc vang lên – một giai ệu dịu dàng, êm ái.

Đúng lúc cả hai chuẩn bị bước vào động tác kết hợp, chiếc loa bất ngờ rè lên tắt ngỏm.

- Ơ! Gì vậy? Lại giở chứng à? – Phương Ny lật đật chạy lại kiểm tra dây nối.

Trúc Quỳnh cũng xon xen đến coi thử. Trong lúc , Hữu Thiên vẫn giữ nguyên động tác, một tay vòng nhẹ sau lưng Tiêu Hà, tay còn lại nắm tay cô, gương mặt kề sát.

- ... bu ra được đ. – Tiêu Hà khẽ nói, hơi nghiêng ra.

- Ờ thì... để khỏi quên động tác mà. Giữ thế này dễ nhớ hơn. – khẽ cười, nhích lại gần hơn một chút, ánh mắt kh giấu được vẻ nghịch ngợm.

Tiêu Hà nghiêng đầu tránh ánh , vẻ mặt nghiêm túc. Nhưng ánh mắt long l dưới ánh tà dương khiến Hữu Thiên như đánh rơi một nhịp.

Phía sau, Th Ngọc đứng kho tay, cảnh tượng trước mắt mà môi mím chặt. Nếu kh Tiêu Hà, cô đã là đứng ở vị trí đó. Nhưng giờ, suốt cả buổi tập, Hữu Thiên chỉ mỗi Tiêu Hà – cái mà trước đây, chưa bao giờ dành cho ai khác.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...