Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 145: Những Dòng Tin Nhắn
Tối hôm đó, Tiêu Hà ngồi bên bàn học, lật vu vơ vài trang sách, nhưng đầu óc cứ lơ lửng đâu đó. Hình ảnh lúc chiều lại hiện lên khiến khóe môi cô khẽ cong.
Bất giác, cô với l ện thoại, ngón tay lướt nh qua d bạ dừng lại ở một cái tên quen thuộc. Sau vài giây ngập ngừng, cô mở khung chat, gõ một dòng.
Tiêu Hà: [Cảm ơn thầy vì hộp sữa.]
Tin n gửi , vài phút trôi qua vẫn chưa hồi âm. Cô thở ra, đặt ện thoại xuống bàn.
“Chắc thầy đang bận”, cô nghĩ, cầm bút lên định viết thì màn hình bỗng sáng lên.
Quốc Hy: [Lần sau nhớ ăn cơm cho đàng hoàng. Sữa kh thuốc tiên đâu.]
Cô phì cười, tim như mềm một chút. Giống như vừa phát hiện ra một góc nhỏ dịu dàng giữa cuộc sống vỗn dĩ xô bồ này.
Tiêu Hà do dự một lúc, cuối cùng vẫn hỏi.
Tiêu Hà: [Nhưng thầy biết em kh uống được sữa tươi ạ?]
Một lát sau, tin n đến.
Quốc Hy: [Lúc trước tình cờ nghe em nói với thầy Đăng.]
Cô chớp mắt, cố gắng nhớ lại. Đó chỉ là một câu nói bâng quơ hôm nào, vậy mà lại để tâm?
Cô mỉm cười, gõ tiếp.
Tiêu Hà: [Kh ngờ chuyện đó mà thầy cũng nhớ.]
Một lát sau, dòng tin n mới xuất hiện, kèm theo biểu cảm dí dỏm mà cô thể hình dung được qua từng chứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-145-nhung-dong-tin-nhan.html.]
Quốc Hy: [ là giáo viên mà. Dĩ nhiên trí nhớ tốt hơn học sinh các em.]
Cô bật cười khẽ, cảm giác ấm áp như vừa uống ngụm sữa nóng giữa đêm đ. thể là vì trí nhớ tốt thật, nhưng tại chỉ nhớ mà thầy Đăng thì kh?
Đặt ện thoại xuống, Tiêu Hà khẽ chạm tay lên má, nhận ra nơi đó nóng ran. Cô hít một hơi thật sâu, dán mắt vào trang sách, cố gắng đọc tiếp. Nhưng tâm trí cứ qu quẩn mãi ở một tin n giản đơn, mang tên thầy trẻ tuổi.
Tiết Lý hôm sau, kh khí trong lớp Tiêu Hà khá yên ắng, Cô Thy giảng đến giữa bài thì bỗng dừng lại, đưa tay xoa trán, khuôn mặt tái .
- Cô hơi mệt… các em mở sách ra làm bài tập trước nhé. Cô nghỉ chút giảng tiếp. – Cô nói, giọng hơi yếu ớt.
Cả lớp im phăng phắc, ánh mắt lo lắng dõi theo cô. Cô Thy ngồi gục xuống bàn. Vài phút sau, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán, làn da càng lúc càng trắng bệch.
- Hay tụi em dìu cô xuống phòng y tế nha cô? – Phương Ny rụt rè lên tiếng.
- Cô kh … ngồi chút là đỡ thôi. – Cô Thy lắc đầu, gượng đứng dậy giảng tiếp, nhưng chỉ được vài câu, thân lại chao đảo, buộc ngồi xuống lần nữa.
Lúc này, kh còn ai dám ngồi yên. Vài bắt đầu liếc nhau, ngầm hiểu cần ai đó gọi giáo viên giúp đỡ. Phương Ny nháy mắt với Tiêu Hà, cô hiểu ý quay sang lớp trưởng, một màn tryền tin bằng nhãn lực đầy quyết liệt diễn ra.
Khổ nỗi tên lớp trưởng lại hơi vô tư, th Tiêu Hà nháy mắt như bị bụi bay vào thì ngơ ngác hỏi.
- Gì vậy? Giựt kinh phong hả em?
Tiêu Hà tức muốn nghẹn lời, còn m đứa xung qu nhịn cười đến đỏ mặt.
- Đi gọi giáo viên. – Cô nói bằng khẩu hình.
Lớp trưởng lúc này mới hiểu ý, liền ra hiệu với cô nàng ngồi gần cửa. Nhưng vì sợ cô Thy nghe th, nên ta dùng tay chân khua loạn xạ. Cô bạn kia nhíu mày, lắc đầu.
- Kh hiểu!
- Trời cái con nhỏ này… - Lớp trưởng tức muốn xì khói, định bật dậy thì bị cả đám kéo lại.
Chưa có bình luận nào cho chương này.