Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 149: Lại Chạm Mặt
Sau khi xem phim xong, Hữu Thiên đưa Tiêu Hà đến quán mì gần rạp phim. Trời đã xẩm tối, quán đ nghịt , tiếng gọi món và tiếng bát đũa vang lên kh ngớt.
- May thật, còn một bàn trống! – Hữu Thiên reo lên, kéo ghế cho Tiêu Hà ngồi vào phía trong, gần tường, cũng ngồi xuống ngay bên cạnh.
Gọi món xong, cả hai mới trò chuyện được vài câu thì Th Ngọc và Nhật Khánh cũng bước vào.
- Ơ… lại gặp nhau . Hôm nay chúng ta duyên thật đ. – Th Ngọc cười thân thiện.
Nhật Khánh cũng liếc sang, ánh mắt giao với Tiêu Hà vài giây ngắn ngủi nh chóng dời . kh nói gì, chỉ gật nhẹ thay lời chào.
- Ra đường kh coi ngày . – Hữu Thiên lầm bầm, đưa ly nước lên nhấp một ngụm.
Nhật Khánh kéo ghế cho Th Ngọc ngồi xuống chiếc bàn kê sát cạnh bàn Tiêu Hà vì đây là chiếc bàn còn trống duy nhất trong quán.
Suốt cả bữa ăn, Th Ngọc kh bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào để thể hiện tình cảm với Nhật Khánh. Cô nũng nịu nhờ gắp đồ ăn, l khăn gi, thi thoảng còn khẽ tựa đầu vào vai thì thầm ều gì đó. Mọi hành động đều tự nhiên nhưng đầy dụng ý, như thể đang diễn một bộ phim gia đình hạnh phúc, cố tình để hai khán giả bàn bên xem.
Dù đã dặn lòng kh quan tâm, nhưng ánh mắt Tiêu Hà vẫn lặng lẽ liếc , mỗi lúc một lâu hơn. Đến nỗi sợi mì trượt khỏi đũa, rơi xuống tô mà cô chẳng hề hay biết.
- Đừng nữa, mì trương hết lên . – Hữu Thiên trầm giọng.
Tiêu Hà giật , như vừa bị kéo ra khỏi dòng suy nghĩ. Cô vội cắm đầu ăn l ăn để, như thể càng ăn nh thì càng che được biểu hiện khác thường của .
- Nhật Khánh, muốn ăn con tôm này. – Giọng Th Ngọc vang lên ngọt ngào.
Nhật Khánh hơi sững lại nhưng vẫn im lặng bóc vỏ tôm cho cô. Cảnh tượng đó rơi gọn vào mắt Tiêu Hà. Cô gắp một miếng mực, nhai mà kh còn cảm nhận được vị gì.
Hữu Thiên lặng lẽ quan sát, bất ngờ nghiêng về phía cô.
- muốn ăn tôm kh? Để bóc cho.
Tiêu Hà khựng lại, lập tức lắc đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-149-lai-cham-mat.html.]
- Kh cần đâu, tay chân mà, tự bóc được.
Câu nói bật ra đỗi tự nhiên, nhưng khi âm th rơi vào khoảng kh giữa hai bàn, bầu kh khí bỗng dưng khựng lại.
Bên kia, bàn tay đang cầm khăn gi của Th Ngọc hơi siết lại. Nhật Khánh cũng thoáng quay sang Tiêu Hà, ánh mắt kh rõ là khó hiểu hay bối rối.
Câu nói , dù kh cố ý, nhưng nghe vào tai lại giống như đang ám chỉ ai kia là kẻ vô dụng, đến con tôm cũng kh bóc được.
Nhận ra lỡ lời, Tiêu Hà vội chữa cháy.
- Ý là… kh phế nhân… à kh… ý là… kh con nít, nên tự làm được…
Tiêu Hà càng nói càng loạn, khiến gương mặt Th Ngọc ở bàn bên cạnh càng thêm sượng sùng, nhưng cố gượng cười như kh gì xảy ra.
Hữu Thiên bật cười, lên tiếng như muốn gỡ rối cho cô.
- Ý là muốn từ chối sự ga lăng của chứ gì? Được , chiều ý . Kh bóc thì kh bóc, tự lập là tốt.
Lời nói nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt lại sáng lên vẻ thích thú khó giấu, nhất là khi th vành tai đỏ ửng của Tiêu Hà, còn cô thì đang cúi mặt vào tô mì, ăn như chưa từng được ăn.
Ăn uống xong, Hữu Thiên đưa Tiêu Hà về nhà. Ánh đèn vàng dịu phủ xuống con đường nhựa quen thuộc. Chiếc xe máy chầm chậm dừng lại trước cổng. Tiêu Hà bước xuống, tháo nón bảo hiểm, mỉm cười Hữu Thiên.
- Cảm ơn .
- Chỗ bạn bè thân thiết, khách sáo gì chứ. - Hữu Thiên chống chân, tay đặt hờ trên tay lái.
- Vậy vào đây. – Tiêu Hà vẫy tay chào .
Nhưng vừa quay lưng, giọng Hữu Thiên lại khẽ cất lên đầy trầm ấm.
- đừng cố ôm l cây xương rồng nữa… chỉ khiến tim chảy m.á.u thêm thôi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.