Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 153: Hoang Mang
Tiêu Hà từ từ quay sang, ánh mắt tóe lửa kẻ vừa gián tiếp đẩy cô vào tình huống éo le này.
- Hữu… Thiên. Hôm nay sẽ cho làm Ngưu Lang c.h.ế.t non! – Cô gầm gừ nhào đến, túm cổ áo bạn, lay giật ên cuồng.
- Bớ ta... bạo lực học đường! Bạo lực gia đình! vô tội mà! – Hữu Thiên kêu la oai oái, quay mòng mòng như con vụ.
Cả lớp được phen cười ngặt nghẽo. Vài đứa còn bay vào giả vờ can ngăn nhưng thực chất là xúm lại cổ vũ cho màn “vợ chồng tương tàn” kia.
Quốc Hy trở về phòng giáo viên, ngồi vào bàn làm việc, mở máy tính, cố gắng tập trung vào kế hoạch bài giảng còn dang dở.
Cửa sổ Word hiện lên, con trỏ nhấp nháy chờ đợi. gõ vài chữ.
“Tới đây...”
sững lại. Kh hiểu vì , cụm từ đó lại nhảy múa trong đầu như một câu thần chú. Cùng với đó là cảm giác mềm mại khi vòng tay cô học trò ôm chặt l từ phía sau, và cả mùi hương thiếu nữ dịu nhẹ vẫn còn vương vấn.
Quốc Hy hít một hơi sâu, khẽ lắc đầu, đặt tay trở lại bàn phím, tiếp tục gõ. Nhưng tâm trí dường như đã rớt lại trước cửa lớp ai kia.
Lúc này, Bảo Đăng xách cặp bước ngang qua, vừa vừa nhai bánh quy. Ánh mắt vô tình liếc qua màn hình, suýt thì mắc nghẹn.
- Thầy Hy, thầy đang sáng tạo ngôn ngữ mới đ à? – Bảo Đăng nghiêng đầu, nhăn mặt vào màn hình.
Quốc Hy giật , bật dậy mạnh đến mức ghế suýt ngã ra sau. quay phắt sang, gương mặt nghiêm lại như thể vừa bị bắt quả tang phạm tội.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-153-hoang-mang.html.]
- ... chỉ đang kiểm tra bàn phím. vẻ hơi kẹt nút. – nói dứt khoát, mắt liếc vội xuống bàn phím, tay nh chóng ấn Ctrl + A Delete.
- À... vậy ? – Bảo Đăng nhướn mày, vẻ mặt chút nghi ngờ. – Vậy mà cứ tưởng thầy bị ngoài hành tinh nhập đ.
Bảo Đăng bật cười thành tiếng, vỗ vai đồng nghiệp một cái, ung dung xách cặp bước .
Quốc Hy thở dài, ngồi xuống ghế, xoa xoa thái dương tiếp tục c việc.
Buổi chiều lặng lẽ bu xuống, kéo theo từng vệt nắng nhạt dần sau khung cửa kính. Sau khi nhét thêm cho Tiêu Hà một xấp tài liệu dày cộp và dặn cô học thuộc thì Bảo Đăng cũng biến mất.
Tiêu Hà ngồi thừ ra, mắt chằm chằm m trang đề cương như thể thôi miên chúng tự nhảy vào đầu.
Ngoài trời bắt đầu đổ mưa. Những hạt mưa li ti như hạt ngọc trong suốt bám đầy mặt kính. Tiêu Hà chốc chốc lại liếc bàn làm việc trống trơn của Quốc Hy, liếc sang ly trà sữa đặt ngay ngắn bên cạnh như một lễ vật.
Cô đã luyện sẵn m câu thoại xin lỗi, cả biểu cảm và cử chỉ tay chân thế nào. Nhưng khổ nỗi, cần gặp lại chẳng th tăm hơi.
Cảm th ngồi mãi sẽ phát ên, Tiêu Hà đứng dậy, ôm theo xấp đề cương bước ra hành lang. Gió lùa qua nhè nhẹ, lành lạnh mà khoan khoái.
Cô vươn tay hứng những giọt mưa tí tách, miệng khẽ hát theo một ệu nhạc trong đầu. Cô kh hay biết, ở đầu hành lang, một bóng vừa dừng lại.
Quốc Hy đứng yên, kh lên tiếng, ánh mắt lặng lẽ dõi theo hình ảnh cô học trò đang ngửa mặt nghịch mưa với vẻ hồn nhiên đến ngơ ngẩn.
Ánh sáng chiều dịu mát đọng lại trên gương mặt cô, làn tóc huyền nhẹ bay theo từng nhịp gió – mong m, dịu dàng, như nốt nhạc êm dịu vừa lạc vào nơi n.g.ự.c trái.
Như linh cảm, Tiêu Hà quay đầu lại. Th vị thầy giáo đứng đó từ bao giờ, cô giật b.ắ.n , hấp tấp thu tay lại như bị bắt quả tang làm chuyện xấu. Cảm giác hồi hộp ập đến như sóng vỗ, khiến lời thoại chuẩn bị sẵn trong đầu bay sạch.
Chưa có bình luận nào cho chương này.