Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 20: Oan Uổng - 2
Quốc Hy nhếch môi cười khẩy. Giọng trầm xuống, cứng rắn.
- kh lỗi, xin lỗi?
- Làm chuyện đáng xấu hổ xong còn chối? nghĩ là ai? Đừng tưởng ăn mặc lịch sự thì muốn làm gì cũng được! - Cô gái bị rách váy quát lớn.
- Kh xin lỗi đúng kh? – Tiêu Hà hít một hơi sâu, giọng nói phần đ thép hơn. - Đừng tưởng chỉ vì là con gái mà kh dám làm lớn chuyện. Nếu kh chịu nhận lỗi ngay bây giờ, sẽ gọi quản lý và báo c an.
- Gọi . cũng muốn xem c an sẽ giải quyết thế nào. – Quốc Hy thẳng vào Tiêu Hà, giọng trầm thấp, nhấn mạnh từng từ như khiêu khích.
Đúng lúc , chị Huyền – chủ quán ăn – vội vàng bước đến, cố gắng xoa dịu tình hình.
- chuyện gì vậy em?
Tiêu Hà quay sang chị Huyền, kể lại mọi chuyện theo góc của . Trong lúc đó, Quốc Hy đứng im, cố giữ bình tĩnh nhưng kh giấu được sự bực bội.
Cả quán đổ dồn ánh mắt về phía , vừa tò mò vừa phán xét.
Chị Huyền quay sang với ánh dò xét.
- Quý khách, thật sự làm vậy ạ?
Quốc Hy hít sâu, cố giữ bình tĩnh.
- Kh . Là do váy của cô bị vướng vào móc treo đồ. chỉ định tiến lại nhắc nhở thì cô đột nhiên bước khiến tà váy bị rách.
- Hừ ! lại nghĩ là do cố tình mắc váy của chị vào thì . – Tiêu Hà chế giễu.
Quốc Hy trừng mắt Tiêu Hà, nhấn giọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-20-oan-uong-2.html.]
- Rốt cuộc cô đang nói lý lẽ kh vậy? đã giải thích hết lời mà cô cứ quy chụp cái d biến thái lên là ? Kh lẽ mặt giống kẻ đồi trụy đến vậy à?
Tiêu Hà kho tay, nhướn mày.
- đã làm thì hẳn cô mới cảm nhận được. Chẳng lẽ váy rách lại đổ lỗi cho cái giá treo đồ vô tri?
Quốc Hy cười khẩy, giọng cứng rắn.
- Cô à, nếu thực sự làm vậy, thì cô nghĩ còn đứng đây để cãi lý được ?
Cô gái rách váy lúng túng, kh biết phản ứng thế nào, ngập ngừng nói.
- ... cái này... cũng kh chắc nữa...
Quốc Hy chỉ tay về chiếc camera trên tường.
- Vậy thì kiểm tra camera an ninh xem lời nói là thật hay giả. – Quốc Hy thẳng vào cô gái và Tiêu Hà, giọng thách thức.
Từ lúc đầu đã định đề nghị làm vậy, nhưng hai cô gái trước mặt cứ liên tục chặn họng , kh để cơ hội minh oan. Thật là tức c.h.ế.t mà.
- Thật xin lỗi , cái camera đó đã hỏng từ m ngày trước, vẫn chưa thời gian bảo thợ đến sửa, cho nên... – Chị Huyền ái ngại, cúi đầu nhỏ giọng.
- Kh cần! – Tiêu Hà cắt ngang, giọng đầy nghiêm nghị. – Cứ thái độ này của ta là biết chẳng đàng hoàng.
Quốc Hy Tiêu Hà, nét mặt thoáng giễu cợt.
- Cô nghĩ chỉ cần thái độ là kết luận được một con ? Nếu cô muốn rõ ràng, kh ều tra kĩ lưỡng? Hay cô chỉ giỏi đứng đây phán xét?
- Thôi nào. Mọi bình tĩnh một chút. – Tiêu Hà chưa kịp đáp, chị Huyền đã vội lên tiếng xoa dịu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.