Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 22: Cuộc Hẹn Của Những Cô Gái
Khi về đến nhà, Tiêu Hà liền cởi chiếc áo khoác vứt sang một bên ngã phịch xuống giường. Cô rúc vào gối, tận hưởng cảm giác mát lạnh từ máy ều hòa.
Đang mơ màng thì âm báo tin n vang lên khiến cô giật . Tiêu Hà quờ quạng cầm l ện thoại, mắt nhắm mắt mở đọc dòng tin n hiện lên trên màn hình.
Trúc Quỳnh: [Cả nhà yêu của ơi!]
Phương Ny: [ chuyện gì mà gọi hồn nhau giờ này?]
Trúc Quỳnh: [Mai ăn sáng , đem quà từ núi về cho m đây!]
Tiêu Hà: [Tưởng chơi vui quá quên mất chị em chứ?]
Trúc Quỳnh: [Vui nỗi gì, say xe gần chết.]
Phương Ny: [Ừm, em đăng ảnh like cũng mệt gần chết.]
Tiêu Hà: [Lên đó gặp được A Phủ kh em?]
Trúc Quỳnh: [Kh A Phủ nhưng em gặp được A Dao, đặc sản miền núi, đẹp trai sáu múi.]
Tiêu Hà: [ hẹn ước gì với ảnh chưa?]
Trúc Quỳnh: [Ảnh vợ ... T-T]
Phương Ny: [Buồn làm chi em ơi, nhóm cũng đặc sản cao to, đẹp trai mà.]
Trúc Quỳnh: [Ai, ai? em kh biết?]
Phương Ny: [Đức Thành!]
Trúc Quỳnh: [Chê nha, ta là cao to, đen hôi.]
Th Tiêu Hà im lặng một lúc, Trúc Quỳnh lập tức gõ tin n mới.
Trúc Quỳnh: [Tiêu Hà, bốc hơi đâu ?]
Tiêu Hà: [Hihi! ngủ quên, nay ở quán hơi nhiều việc, trong chút mệt.]
Trúc Quỳnh: [Từ khi nào vợ trở nên ham tiền thế này? Mà làm gặp đẹp trai nào kh?]
Tiêu Hà: [! Gặp một tên biến thái đẹp trai.]
Phương Ny: [ làm gì kh?]
Tiêu Hà: [Kh, nhưng là với khác. Chuyện hơi dài, mai gặp nói.]
Phương Ny: [Ok! Mai gặp.]
Trúc Quỳnh: [Ấy, nhớ hẹn hai tên nam nhân kia nữa nhé.]
Phương Ny: [Ok!]
Tiêu Hà khẽ cười, thả ện thoại xuống, vùi đầu vào gối. Trong lòng chợt nghĩ đến đàn khi nãy – gương mặt , đôi mắt , cứ khiến cô cảm th gì đó quen thuộc một cách kì lạ.
Sáng hôm sau, Tiêu Hà và Phương Ny đến ểm hẹn trước. Hai đang chăm chú xem menu thì nghe giọng Trúc Quỳnh l lảnh vang lên.
Trúc Quỳnh hí hửng bước đến, ôm l hai cô bạn của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-22-cuoc-hen-cua-nhung-co-gai.html.]
- Cuối cùng cũng được gặp hai . nhớ hai quá !
Phương Ny bật cười, chọc ghẹo.
- Mới gần một tuần thôi mà làm như bị bỏ rơi lâu lắm vậy đó.
Trúc Quỳnh lườm Phương Ny một cái quay sang Tiêu Hà, giọng nũng nịu.
- Chỉ vợ là thương chồng nhất. Đúng kh nè?
Tiêu Hà gõ nhẹ vào trán Trúc Quỳnh, mỉm cười.
- Ừ, thương lắm. Thế quà của vợ đâu?
Trúc Quỳnh lập tức lôi từ trong túi ra hai chiếc túi nhỏ, đắc ý đặc lên bàn.
- Nè, đặc sản miền núi, cất c mua về cho hai đ.
Phương Ny cầm chiếc túi lên xem, nhướn mày hỏi.
- cái này là của A Dao, đặc sản sáu múi mà kể kh?
Trúc Quỳnh giả vờ thở dài đầy tiếc nuối.
- Haizz... Nếu là của A Dao thì giờ còn ngồi đây được ? Vợ sớm đã cho đầu lìa khỏi cổ trước khi xuống núi .
Tiêu Hà bật cười, lắc đầu.
- Đúng là hết thuốc chữa.
- Mà hai tên kia đâu, kh th? – Trúc Quỳnh đảo mắt hỏi.
- Hữu Thiên việc nên kh đến được, còn tên kia thì kh biết. – Tiêu Hà đáp.
- Hứ, kh đến thì khỏi quà. – Trúc Quỳnh bĩu môi.
Phương Ny cả hai, bỗng nhiên đổi giọng.
- Mà nè, hai nghe lớp bên đồn gì chưa?
Tiêu Hà và Trúc Quỳnh đồng loạt cô. Phương Ny hạ giọng chậm rãi nói.
- Bọn họ bảo Nhật Khánh đang theo đuổi Th Ngọc lớp đ.
Bàn tay đang cầm ly nước của Tiêu Hà khựng lại trong một giây, nhưng nh cô làm như kh chuyện gì, chỉ nhấp một ngụm thản nhiên hỏi.
- Thật ?
Trúc Quỳnh lập tức hưởng ứng, chống cằm ra vẻ suy tư.
- bạn, ở gần nhà họ. bảo dạo này hai họ hay qua nhà nhau chơi lắm đ.
Tiêu Hà nghe như tiếng sét đánh ngang tai . Nhưng ngoài mặt vẫn ềm nhiên như kh, chỉ cười nhạt.
- ta trai tài gái sắc, thân thiết cũng là chuyện bình thường mà.
Phương Ny cô bằng ánh mắt dò xét.
- Bình thường thật kh? th uống nước mà cũng kh trôi vậy?
Chưa có bình luận nào cho chương này.