Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 26: Lời Của Anh Trả Lại Cho Anh - 2
Quốc Hy nhíu mày, Tiêu Hà với ánh mắt khó hiểu. kh nghĩ cô gái này lại thể diễn sâu như vậy.
Tiêu Hà vờ run rẩy, nhưng khóe môi lại khẽ nhếch lên đầy tinh quái. cô đứng thẳng , sắc mặt lập tức nghiêm nghị trở lại, thẳng vào Quốc Hy.
- Mới th con gái rơi vài giọt nước mắt thì đã mềm lòng. nên khen biết thương hoa tiếc ngọc hay là kẻ háo sắc đây?
- Cô...
- Cô cái gì mà cô? cái gì mà ? nói sai ? – Tiêu Hà trừng mắt.
Ngay lúc đó, một giọng nói gấp gáp vang lên phía sau.
- Tiêu Hà!
Hai cô gái vừa thở hổn hển vừa chạy lại. Đức Thành giơ cao chiếc túi lên, vẫy gọi.
- Trúc Quỳnh! Túi của ở đây này!
- Hóa ra các thật sự l túi của ? – Trúc Quỳnh bọn họ với cặp mắt hình viên đạn, tức giận nói.
Nhóm cướp hoảng loạn nhau, biết kh thể tiếp tục diễn trò, bèn lúng túng lùi lại m bước.
- Chúng ... chỉ là... nhặt được thôi!
- Nhặt được cái đầu các cô! – Phương Ny lớn giọng quát. – Nếu nhặt được kh đem trả ngay lúc đó mà xách chạy ra tận đây?
[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web Ổ Truyện (otruyen.vn) nhé ạ, đừng đọc ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực ra chương nh ạ. Truyện trên web miễn phí hoàn toàn và là nơi ra chương mới sớm nhất. Em cảm ơn mọi .]
Nhóm cướp im bặt, biết kh thể chống chế nữa, bèn nháy mắt nhau vội vàng quay đầu bỏ chạy.
- Các ... – Trúc Quỳnh đuổi theo nhưng mới chạy được vài bước cô liền dừng lại, ôm l một bên h. – Coi như các may mắn.
Tiêu Hà theo bóng họ thở hắt ra một hơi.
- Thôi, kết thúc ở đây , chúng ta thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-26-loi-cua--tra-lai-cho--2.html.]
Lúc ngang qua Quốc Hy, Tiêu Hà kh quên dừng lại, nhắc lại câu nói tối qua của ở quán.
- Nè, trai, khuyên lần sau nếu muốn bênh vực ai đó thì nên tìm hiểu kỹ càng mọi chuyện. Đừng chỉ một cách phiến diện như vậy. Nếu là khác, e là sẽ kh bỏ qua một cách dễ dàng đâu.
Cô nói xong, khẽ nghiêng đầu, nở một nụ cười đầy ẩn ý sải bước .
Quốc Hy đứng tại chỗ, ánh mắt trầm xuống. Lời nói của cô như một mũi kim chọc vào lòng tự tôn của . Hóa ra cô kh hề quên chuyện tối qua, thậm chí còn nhắc lại với thái độ thản nhiên như vậy.
theo bóng lưng Tiêu Hà, khóe môi hơi mím lại, bàn tay trong túi quần siết nhẹ. Rốt cuộc cô gái này là như thế nào vậy chứ?
Sau khi rời khỏi con hẻm, nhóm Tiêu Hà quay lại quán ăn lúc nãy. Đức Thành Tiêu Hà với ánh mắt vừa khâm phục vừa chút ái ngại.
- Tiều Hà à, là con gái kh đ? cảm giác sau này ai mà chọc giận , chắc chẳng được nguyên vẹn quá ba giây.
- Chỉ cần họ kh làm chuyện sai trái, cũng chẳng rảnh mà ra tay đâu. – Tiêu Hà thản nhiên uống một ngụm nước.
- May mà vợ yêu ở đây, kh thì tháng này chồng nhịn uống trà sữa . – Trúc Quỳnh ôm l Tiêu Hà, tựa đầu vào vai cô nũng nịu.
- Mà nè, đàn lúc nãy là ai vậy? – Phương Ny lên tiếng.
Tiêu Hà nghiêng đầu suy nghĩ, nhếch môi.
- À! Là tên biến thái từng nói với các đó.
- Hả?
Phương Ny và Trúc Quỳnh đồng loạt há hốc. Tr vẻ mặt nghiêm túc của Tiêu Hà, họ kh biết nên tin hay kh.
- Kh chứ? Biến thái cần đẹp trai quá mức cho phép thế kh? – Trúc Quỳnh nói với giọng tiếc nuối.
- nhầm lẫn gì kh đ? – Phương Ny chớp mắt hỏi.
- Ai mà biết. – Tiêu Hà nhún vai, cười tinh nghịch. – Nhưng mà kệ , ngày mai là học lại đ.
- , hôm bữa nghe thầy Đăng nói trường chúng ta giáo viên dạy Toán mới đó. – Phương Ny hào hứng lên tiếng.
- Là thầy hay cô? Già hay trẻ? đẹp trai kh? Dạy lớp nào? – Trúc Quỳnh hào hứng tuôn một tràng khiến Phương Ny á khẩu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.