Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 36: Nói Qua Nói Lại - 2
Đúng lúc này, tiếng trống vào lớp vang lên. Đức Thành tiến đến trước mặt Tú Nghi, hừ lạnh một tiếng.
- còn chưa chịu về lớp à? Muốn đứng đây đợi thầy Quốc Hy để gây chú ý ?
Tú Nghi hất cằm, đ đá nói.
- Kh cần đuổi, dính dáng tới m chỉ xui xẻo thôi. Thật may là kh chung lớp với m .
Nói cô ta hậm hực kéo Thi Lan về lớp.
- Thật là muốn may cái mỏ cô ta lại quá mất. – Đức Thành bực bội nói.
Lúc này Trúc Quỳnh và Phương Ny mới quay sang Tiêu Hà, thắc mắc.
- Lời ta nói là thật ?
- . – Tiêu Hà khẽ gật đầu.
- cũng biết ? – Trúc Quỳnh tròn mắt cô.
- Cách đây kh lâu, Nhật Khánh đã nói với và nhờ giữ kín vì Th Ngọc kh muốn bị bàn tán.
Phương Ny cô, ái ngại.
- Tiêu Hà à, kh chứ?
- trăng gì? ta thích ai quen ai thì liên quan gì đến Tiêu Hà. – Hữu Thiên thản nhiên lên tiếng.
- Thôi, mặc kệ chuyện này , chuẩn bị học thôi. – Tiêu Hà khẽ cười nhưng trong lòng lại nặng trĩu.
Giờ ra chơi, Trúc Quỳnh hào hứng kéo Tiêu Hà và Phương Ny xuống sân thể dục.
- Kh rủ hai tên nam nhân kia à? – Tiêu Hà vừa vừa thắc mắc.
- Rủ hai đó làm gì? tên trai thẳng nào lại tia trai chứ? – Trúc Quỳnh lập tức phản đối.
Dưới sân thể dục, kh khí vô cùng náo nhiệt bởi trận bóng chuyền của các nam sinh khối 12. Các nữ sinh kh ngại la hét, cổ vũ cho những nam thần trong lòng .
Nhóm Tiêu Hà chưa kịp chọn chỗ ngồi thì nghe tiếng Tú Nghi và Thi Lan đang hò hét gần đó, còn Th Ngọc cũng đang chăm chú xem trận đấu.
- Đúng là oan gia ngõ hẹp mà. – Phương Ny ghé tai Tiêu Hà nói nhỏ.
Cô còn chưa trả lời thì lại th một nhóm nam sinh 12 đến vây qu Th Ngọc. Một trong số đó lên tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-36-noi-qua-noi-lai-2.html.]
- Th Ngọc, cuối tuần chơi với bọn kh ?
Th Ngọc mỉm cười, kh từ chối cũng kh nhận lời, nhẹ nhàng đáp.
- Để em xem đã nhé!
Các nam sinh nghe vậy lại càng phấn khích, tiếp tục trêu trọc và khen ngợi cô.
Tiêu Hà đứng một bên, cảm th chút thắc mắc. Nếu thực sự thích Nhật Khánh, lẽ ra cô từ chối dứt khoát chứ? Kh hiểu Tiêu Hà lại chút khó chịu trước sự mập mờ đó của Th Ngọc.
Còn đang mãi suy nghĩ thì Tiêu Hà nghe tiếng của Trúc Quỳnh phấn khích reo lên.
- Tiêu Hà xem trai kia kìa, ngầu xỉu!
Tiêu Hà bật cười theo hướng tay của cô bạn, gật gù.
- Trai đẹp đúng là liều thuốc cho trái tim mà.
Vừa dứt lời thì một quả bóng lăn đến gần chỗ bọn họ, Trúc Quỳnh liền nh nhẹn phóng đến nhặt giúp các trai. Cô vừa chạm tay vào quả bóng thì một trái bóng chuyền khác từ trong sân bay vọt về phía cô với tốc độ khá nh.
- Trúc Quỳnh... – Tiêu Hà và Phương Ny hét lớn.
Trúc Quỳnh giật , chưa kịp phản ứng, thì một bóng lao đến, kéo cô vào lòng và dùng tay c bóng.
- Em kh chứ? bị thương ở đâu kh? – Một giọng nam trầm ấm vang lên.
Trúc Quỳnh ngước mặt lên, cô th một nam sinh cao lớn, mái tóc hơi rối nhưng lại phong trần, gương mặt góc cạnh nam tính. Trúc Quỳnh mở to mắt, tim đập mạnh, ngơ ngẩn trước mặt.
- Em... em kh ...
- Trúc Quỳnh, kh? – Tiêu Hà và Phương Ny hớt hải chạy tới.
- kh , may mà . – Trúc Quỳnh thẹn thùng nói.
Tiêu Hà thở phào quay sang trai, cúi đầu lễ phép.
- Cảm ơn đã giúp bạn em.
trai liền dời mắt sang Tiêu Hà, mỉm cười dịu dàng.
- Kh gì. Mà em là Tiêu Hà kh?
- ạ, nhưng ... - Tiêu Hà hơi ngạc nhiên ta và đáp.
Chưa có bình luận nào cho chương này.