Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ

Chương 52: Dịu Dàng Không Quá Ba Giây - 2

Chương trước Chương sau

Tiêu Hà lật đật đứng dậy, bước đến cố gỡ tay ra.

- làm trò gì vậy? Bỏ bạn ra!

ta đảo mắt cô, cười khẩy.

- Được , vì em nói nên thả.

Dứt lời, ta xô mạnh Hữu Thiên ngã xuống đất. Đám đàn em phía sau bật cười khoái chí.

Tiêu Hà hoảng hốt, quỳ xuống đỡ Hữu Thiên, giọng đầy lo lắng.

- kh?

Hữu Thiên chống tay ngồi dậy, lắc đầu, ánh mắt sắc lạnh liếc sang tên kia.

- Kh .

Tiêu Hà siết chặt tay, cố gắng nén cơn giận đang sôi lên. Cô quay sang, thẳng vào Long đại ca, nói như ra lệnh.

- Xin lỗi bạn mau!

ta cười lớn, như vừa nghe được câu chuyện hài hước nhất thế giới.

- Xin lỗi á? trách thì trách bạn em kh biết ều, bị dạy dỗ thì gì sai?

Tiêu Hà mím môi, đôi mắt hằn lên những tia m.á.u đỏ. Cô với tay, cầm l chiếc giày của nhằm hướng mà phang thẳng tới.

Tên kia hoảng hồn, vội ôm đầu ngồi thụp xuống. Thế là chiếc giày bay thẳng vào đầu Quốc Hy, lúc này đang cùng Bảo Đăng bước vào.

Bảo Đăng chưa kịp phản ứng, còn Quốc Hy thì đứng hình mất m giây, tay theo phản xạ ôm l trán.

Tiêu Hà trước mặt mà c.h.ế.t lặng, trong đầu vang lên hai chữ: “Toang …”.

[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web Ổ Truyện (otruyen.vn) nhé ạ, đừng đọc ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực ra chương nh ạ. Truyện trên web miễn phí hoàn toàn và là nơi ra chương mới sớm nhất. Em cảm ơn mọi .]

Cô cuống cuồng chạy đến, mặt cắt kh còn giọt máu.

- Thầy ơi, thầy kh thầy? Em thề là em kh cố ý.

Quốc Hy im lặng, ánh mắt lướt qua cô, lạnh lùng đáp.

- Kh .

- Thật kh thầy? Vậy... vậy thầy bỏ tay ra cho em xem sức mẻ hay chảy m.á.u kh? – Tiêu Hà mếu máo, gần như muốn khóc đến nơi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-52-diu-dang-khong-qua-ba-giay-2.html.]

Quốc Hy vẫn thản nhiên như cũ, tay giữ trán, lặp lại.

- nói kh .

Tiêu Hà sốt ruột, sấn lại gần, cố gỡ tay ra kiểm tra, lại lúng túng thế nào mà níu luôn cổ áo sơ mi nhưng chẳng để ý.

- Thì thầy cứ bỏ tay xuống, để em coi thử!

Quốc Hy hơi mất kiên nhẫn, toan đẩy cô ra.

- đã nói là kh...

Phựt!

Tiếng cúc áo bị kéo đứt vang lên, theo sau đó là cảnh tượng cơ n.g.ự.c săn chắc của Quốc Hy lộ ra.

Kh gian xung qu như bị đóng băng.

Mắt Tiêu Hà trợn tròn như hai cái chén, tay vẫn cầm hờ cổ áo , miệng cô há hốc mà chẳng thốt ra nổi câu nào.

Đúng lúc đó, Trúc Quỳnh, Phương Ny cùng tên lớp trưởng bưng m chậu hoa giả vào, chứng kiến cảnh thì sốc đến suýt đánh rơi chậu.

- Oh my God! – Tên lớp trưởng khẽ kêu lên.

Bảo Đăng và đám con trai đang dọn bàn ghế gần đó cũng chung biểu cảm sốc đến tận óc như vừa được xem phim hành động phiên bản thật.

Quốc Hy hít sâu một hơi, cắn răng giữ bình tĩnh, cúi xuống Tiêu Hà, lạnh giọng.

- Em đủ chưa?

Tiêu Hà mặt đỏ bừng, vội bu tay ra, cúi gập .

- Em... em xin lỗi! Thành thật xin lỗi thầy!

Quốc Hy kh nói lời nào, túm hai vạt áo, quay rời khỏi hội trường, bóng lưng tràn đầy sự phẫn nộ.

Bảo Đăng lúc này mới tỉnh hồn, vội chạy theo.

- Thầy Hy! Khoan đã... từ từ... để may lại áo cho thầy cái đã!

Lúc bóng lưng hai khuất hẳn, Trúc Quỳnh mới dám chạy đến cạnh cô, giọng nửa thật nửa đùa.

- Tiêu Hà, xứng đáng được ghi d sử sách đ! Lịch sử loài chưa ai làm được như đâu.

Tên lớp trưởng búng tay cái tách, hít hà.

- tuyên bố, sự kiện này chính thức được ghi vào lịch sử của trường! Một pha cởi áo ngoạn mục đến bồ thầy gọi cưng bằng ện thoại... nếu thầy bồ.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...