Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 56: Món Quà Xin Lỗi - 2
Hôm sau, khi tiếng trống tan học vừa dứt, Tiêu Hà cùng Trúc Quỳnh liền chạy như bay xuống sân trường. Còn Phương Ny việc nên về trước, kh tham gia “phi vụ” này được.
- ráng ở lại đợi thầy , ra xe trước nói với bác tài đợi . – Trúc Quỳnh vừa thở vừa dặn dò.
Tiêu Hà thập phần kh muốn nhưng hết cách, nếu bác tài chạy mất thì cô sẽ cuốc bộ về nhà.
Vài phút sau, Quốc Hy từ phòng giáo viên thong thả xuống. chậm rãi mở cửa xe, đúng lúc , Tiêu Hà l hết dũng khí chạy lại.
- Em chào thầy. – Cô cúi đầu lễ phép.
Quốc Hy nhướn mày, hỏi.
- chuyện gì? Em lại khát nước à?
Tiêu Hà mặt đỏ bừng, vội lắc đầu.
- Kh … cái này… - Cô lúng túng đưa túi quà cột nơ gọn gàng về phía . – Thầy nhận cái này ạ.
Quốc Hy liếc túi quà, ánh mắt khó hiểu.
- Là gì vậy?
- Là... là quà xin lỗi ạ. Chuyện hôm trước... em thật sự kh cố ý, mong thầy bỏ qua cho em. – Tiêu Hà lí nhí.
phì cười, khẽ lắc đầu.
- Kh cần đâu, em mang về .
- Nhưng... thầy ơi... – Cô ngước mắt, lúng túng .
Quốc Hy bình thản nói.
- Giáo viên kh được tùy tiện nhận quà của học sinh, kh khéo lại bị nói là nhận hối lộ.
Tiêu Hà trố mắt .
- Em kh hối lộ! Hay thầy cứ coi như... quà 20/11 sớm nha!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-56-mon-qua-xin-loi-2.html.]
Quốc Hy kh đáp, tiếp tục mở cửa xe. Th kiên quyết như vậy, Tiêu Hà cắn môi, đánh liều chặn cửa xe lại, bất thình lình đưa tay chỉ về phía cổng trường.
- Thầy ơi, cái gì kìa...
Quốc Hy hơi nheo mắt theo hướng tay cô. Chỉ đợi thế, Tiêu Hà liền thảy túi quà vào trong xe cắm đầu chạy một mạch.
Đến khi Quốc Hy kịp định thần thì đã biến mất. túi quà trong xe, bất giác mỉm cười, lắc đầu.
- Đúng là kh biết nghe lời gì cả.
Tối đến, sau khi hoàn thành việc chấm bài, Quốc Hy bước ra phòng khách kiểm tra cửa nẻo trước khi ngủ. Ánh mắt chợt dừng lại ở túi quà mà Tiêu Hà đưa lúc sáng.
ngồi xuống ghế sofa, với tay l túi quà. Trong đầu nhớ đến cảnh tượng khi sáng, khoé môi Quốc Hy khẽ nhếch lên một nụ cười nhẹ.
Đưa tay tháo chiếc nơ nhỏ xinh, mở túi và th chiếc áo sơ mi màu x navy, được gấp cẩn thận.
Quốc Hy cầm chiếc áo lên, cảm nhận chất vải mềm mại và mát lạnh. thầm nghĩ: “Xem ra tốn kh ít c sức, còn biết cả cỡ áo của ”.
Th tấm thiệp nhỏ ở trong túi áo, Quốc Hy liền mở ra xem, dòng chữ được viết cẩn thận, nắn nót của Tiêu Hà hiện ra: “Mong thầy nhận món quà này như lời xin lỗi chân thành từ em. Em cam đoan lần sau sẽ kh xảy ra chuyện như vậy nữa.”
Đọc xong, khẽ bật cười.
- Còn lần sau à?
Quốc Hy đặt chiếc áo và tấm thiệp lại vào túi, đứng dậy, bước về phía phòng ngủ với nụ cười nhẹ vẫn còn trên môi.
Sáng hôm sau, vừa th Tiêu Hà và Trúc Quỳnh bước xuống xe, Phương Ny liền chạy đến hỏi thăm về “phi vụ” hôm qua.
- cơ? ném quà vào xe thầy bỏ chạy à? – Phương Ny trố mắt kinh ngạc.
Tiêu Hà đau khổ gật đầu.
- Bày mưu tính kế cho đã, cuối cùng vẫn kh xin lỗi thầy một cách đàng hoàng được. - Trúc Quỳnh thở dài ngao ngán
Tiêu Hà thở hắt ra một cái.
- Bộ muốn chắc?
Chưa có bình luận nào cho chương này.