Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 61: Trung Thu - 1
Phương Ny cười phá lên, vỗ vai Tiêu Hà.
- Nè, hôm đó nhớ dịu dàng, đằm thắm vô nghe chưa. Chứ chị Hằng mà múa võ thì dọa các em c.h.ế.t khiếp đ!
Tiêu Hà đỏ mặt, cười gượng.
- Hai thôi chưa? Chỉ là một buổi diễn nhỏ ở trại trẻ thôi, với lại vì kh ai đóng chị Hằng nên mới đành nhờ .
Trúc Quỳnh nh miệng chen vào.
- Còn Th Ngọc thì ? Bộ nàng ta tàng hình chắc? Đụng chuyện liền chạy nhờ , còn bồ thì để chưng à?
Tiêu Hà lắc đầu.
- Nhật Khánh nói hôm đó Th Ngọc về nhà ngoại, kh tham gia được.
Trúc Quỳnh búng tay cái tách, cười xấu xa.
- Biết đâu sau lần này, Nhật Khánh cảm động thích luôn thì ? thành chị Hằng, làm chú Cuội thì khỏi bàn.
Tiêu Hà khẽ cười, nhưng nụ cười nh chóng phai nhạt. Ánh mắt xa xăm qua ô cửa kính.
- Dù thời gian quen biết Nhật Khánh sớm hơn Th Ngọc, nhưng thế nào, ta cũng chỉ xem là bạn mà thôi.
Kh khí bỗng chùng xuống. Trúc Quỳnh và Phương Ny liếc nhau, nhất thời kh biết nói gì thêm.
Tiêu Hà siết nhẹ ly nước trong tay, quay sang nở nụ cười như chưa gì xảy ra. Trong lòng cô hiểu rõ, Nhật Khánh và cô cũng giống như ánh trăng sáng đêm rằm, đẹp nhưng xa tầm với.
Ngày Trung Thu, bầu trời trong vắt kh một gợn mây, ánh trăng tròn vành vạch tỏa sáng khắp lối xóm. Khuôn viên trại trẻ rực rỡ với những chiếc đèn lồng đa sắc màu đung đưa trong gió. Tiếng cười nói ríu rít của các em nhỏ vang vọng, hòa cùng nhịp trống múa lân rộn ràng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-61-trung-thu-1.html.]
Nhật Khánh vừa thay bộ đồ chú Cuội, bước ra ngoài sân thì nghe tiếng Tiêu Hà phía sau gọi khẽ.
- Nhật Khánh!
quay đầu lại, bắt gặp hình ảnh con gái trong bộ váy trắng dài thướt tha, mái tóc xõa ngang lưng, hai bên đính hai dải nơ lụa mềm mà ngẩn ngơ hết m giây.
Th đứng im bất động, Tiêu Hà ngượng ngùng đưa tay chỉnh nhẹ chiếc nơ trên đầu.
- À… hai cái nơ này… là mang theo vì nghĩ sẽ hợp với tạo hình. Bộ tr kì quặc lắm ?
Nhật Khánh lúc này mới sực tỉnh, vội vàng lắc đầu.
- Kh đâu, dễ thương lắm.
Tiêu Hà đỏ bừng mặt, mắt lảng tránh kh dám thẳng đối phương. Được trong lòng khen khiến tim cô cứ rộn ràng kh yên.
- Cảm… cảm ơn . Vậy tụi lên sân khấu thôi. – Tiêu Hà nh chóng đổi chủ đề để che giấu sự ngại ngùng.
Lúc chuẩn bị bước lên bậc thang, Nhật Khánh bất giác đưa tay đỡ l cô, sợ tà váy dài khiến Tiêu Hà vấp ngã. kh hay biết, khoảnh khắc , tim Tiêu Hà đập mạnh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Sau khi cùng Nhật Khánh biểu diễn, Tiêu Hà nhẹ nhàng bước xuống sân khấu, nụ cười rạng rỡ trên môi. Những đứa trẻ trong trang phục sặc sỡ ùa đến, mắt tròn xoe ngước “chị Hằng”. Một bé gái kéo nhẹ tà váy Tiêu Hà, rụt rè hỏi.
- Chị Hằng ơi, chị từ cung trăng xuống đây chơi với tụi em thật ạ?
Tiêu Hà cúi xuống, nhẹ nhàng xoa đầu đứa bé.
- Ừ, chị xuống để đón Trung Thu cùng các em nè. Các em vui kh?
Lũ trẻ đồng th reo lên, ánh mắt lấp lánh niềm vui. Tiêu Hà ngồi xuống bên cạnh, cùng các em chia sẻ những chiếc bánh Trung Thu ngọt ngào, lắng nghe từng câu chuyện nhỏ và những ước mơ trẻ con ngây thơ của bọn trẻ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.