Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 63: Người Thương Kẻ Ghét - 1
Trên lớp, Long đại ca đang lim dim hưởng thụ, để đàn em đ.ấ.m bóp hai bên vai. Vừa th Tiêu Hà bước vào, đám đàn em vội đứng phắt dậy, đồng th.
- Chị dâu!
Th thương đến tìm, Long đại ca hớn hở chạy ra đón, giọng ệu tự luyến.
- Em nhớ đến nỗi lên tận đây tìm ?
Nghe nói, Tiêu Hà suýt nữa thì ném luôn bó hoa vào mặt cho hả giận.
- đến trả lại m thứ này. – Cô lạnh lùng đáp, đặt mạnh bó hoa cùng túi bánh lên bàn.
Long đại ca liếc gãi đầu.
- Kh hợp với ý em ? Vậy em thích gì, mua cho em cái đó.
Tiêu Hà thẳng , khóe môi nhếch lên.
- Từ đầu năm đến giờ, bài kiểm tra nào trên trung bình chưa? Hay là một bài cũng kh ?
Long đại ca nghệch mặt, chớp mắt, hỏi.
- tự nhiên em hỏi vậy?
- Thì cứ trả lời .
- Kh một bài ạ. – Một tên đàn em nh nhảu lên tiếng.
- Nhưng một lần đại ca suýt qua môn nhờ chép bài của em ạ. – Một tên khác vội thêm vào.
Hữu Thiên đứng phía sau phì cười, còn Long đại ca quay lại lườm bọn họ cháy mặt.
Tiêu Hà bật cười, ánh mắt chút khinh bỉ.
- nghe rõ đây, chuyện thích cũng giống như chuyện đạt được ểm trung bình vậy, kh bao giờ xảy ra. Cho nên, dẹp ba cái trò vớ vẩn này lại .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-63-nguoi-thuong-ke-ghet-1.html.]
Nói , cô quay định rời thì nghe tiếng Long đại ca hùng hồn phía sau.
- Đại trượng phu như sẽ kh vì chút khó khăn mà bỏ cuộc đâu! vẫn sẽ kiên trì cho đến khi em xiêu lòng. Còn những thứ này, em kh thích thì cứ việc vứt vào sọt rác, đã tặng thì tuyệt đối kh l lại.
Tiêu Hà quay lại, mặt lạnh như khối băng ngàn năm.
- Thứ cần cho vào sọt rác là đó. Từng món đồ trên bàn này, cái nào kh mua bằng tiền của ba mẹ kh? ngoài việc ăn sung mặc sướng, tỏ vẻ ta đây ra thì được cái tích sự gì? Chí ít cũng nên hiếu với ba mẹ chút .
Nói dứt câu, cô kéo Hữu Thiên thẳng.
Đám đàn em sợ đến x mặt. Chị dâu này cũng gan quá , trước giờ chưa ai dám mắng đại ca của bọn họ như tát nước bè thế này. Cả đám lén lút , sợ nổi khùng.
- Đại ca... chị dâu còn nhỏ tuổi, nên đừng chấp. – Tên đàn em cố gắng xoa dịu.
Khóe môi Long đại ca giật giật, thốt lên một câu.
- Cô gái này... thật là thú vị.
Đám đàn em trố mắt . Xem ra đại ca của họ chập mạch , bị mắng kh kịp vuốt mặt thế kia mà còn bảo thú vị.
- Đại ca, chị mắng ngu đó. – Một tên lí nhí.
- Còn mắng bất hiếu nữa! – Một tên khác chen vào.
Long đại ca vuốt cằm, ánh mắt mơ màng.
- Vậy cho nên em mới là ánh sáng chân lý của đời tao.
Đám đàn em đồng loạt lắc đầu thở dài. Xem ra đại ca của bọn họ bệnh kh nhẹ.
Lúc này, trước phòng hiệu trưởng, Quốc Hy cầm xấp hồ sơ trên tay, nhẹ nhàng gõ cửa.
- Vào ! – Giọng thầy hiệu trưởng vọng ra.
Th Quốc Hy bước vào, thầy hiệu trưởng niềm nở.
- Ồ, thầy Quốc Hy! Đúng lúc lắm, cũng đang định gọi thầy lên trao đổi. Mời ngồi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.