Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 69: Hỗn Chiến - 1
Trong khi đó ở hành lang, Th Ngọc cắn môi, giọng chút do dự.
- Như vậy ổn kh?
Tú Nghi tặc lưỡi, vỗ vai Th Ngọc.
- chỉ cần giữ chân Nhật Khánh là được , chuyện còn lại cứ để và Thi Lan lo.
Thi Lan cũng gật đầu đồng tình:
- đó chị, kh thể để con nhỏ đó hống hách mãi được. cho nó biết thế nào là lễ độ chứ!
Th Ngọc mím môi, ánh mắt lộ vẻ phân vân, nhưng cũng khẽ gật đầu.
Giờ tan học, Nhật Khánh vừa bước xuống cầu thang thì đã th Th Ngọc đứng đợi sẵn. Còn chưa kịp thắc mắc thì cô nàng đã tiến lại gần, giọng nói chút bất đắc dĩ.
- chở về được kh? Thi Lan nói việc cùng Tú Nghi nên kh tiện đưa về.
Nhật Khánh hơi lưỡng lự, nhưng nghĩ quãng đường từ trường về nhà Th Ngọc cũng kh xa, tr thủ một chút cũng sẽ kh để Tiêu Hà chờ lâu.
- Được, ra cổng đợi l xe đã. – Nhật Khánh đáp.
Th Ngọc gật đầu, quay lưng rời , khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý.
Ở phòng đoàn, Tiêu Hà vừa đặt cặp xuống ghế, vừa ngó qu tìm kiếm.
- chưa xuống ? Kh lẽ lớp bị giáo viên giữ lại bù giờ à?
Tiêu Hà lẩm bẩm vài câu, cũng kh nghĩ nhiều mà bắt tay vào xem d sách vi phạm trong tuần của khối 10.
Bất chợt, một giọng nói nhẹ vang lên.
- là Tiêu Hà kh?
Cô ngẩng đầu, cô gái mặc áo khoác hồng trước mặt gật đầu. Cô gái kia vẻ lưỡng lự, nhưng cũng bước vào, đặt lên bàn một mảnh gi.
- nhờ đưa cái này cho .
Chưa kịp để Tiêu Hà phản ứng, cô gái đã quay chạy mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-69-hon-chien-1.html.]
Tiêu Hà nhíu mày, mở mảnh gi ra xem. Chữ viết bên trong rõ ràng, ngắn gọn.
“Hẹn gặp ở hoa viên, chuyện quan trọng cần nói.”
Cuối tờ gi ký tên Nhật Khánh.
Tiêu Hà hơi bất ngờ. chuyện gì kh nói luôn ở đây, mà hẹn ra tận hoa viên?
Suy nghĩ một lát, cô vẫn quyết định tìm Nhật Khánh.
Tiêu Hà lần bước ra hoa viên. Khi còn cách ểm hẹn vài bước, cô phát hiện cô gái áo hồng khi nãy đang nằm bất động bên cạnh bồn hoa.
- vậy? – Tiêu Hà vội vàng chạy tới, đỡ cô dậy, giọng đầy lo lắng.
Cô gái áo hồng ngẩng lên, đôi mắt hoảng hốt xen lẫn sợ hãi. Cô gái mấp máy môi như muốn nói gì đó, đột nhiên thì thầm.
- mau rời khỏi đây... nh lên…
Lời còn chưa dứt, cô ta bất ngờ đẩy mạnh Tiêu Hà sang một bên.
Tiêu Hà lảo đảo, vừa ổn định lại bước chân thì đã th Tú Nghi đang nằm vắt vẻo trên bồn hoa, tay còn cầm chặt cái bao bố.
- Trời ơi, kh?
Thi Lan nãy giờ núp sau gốc cây lớn, lật đật chạy đến, vừa đỡ Tú Nghi vừa ném cho Tiêu Hà ánh đầy căm tức.
Tú Nghi chật vật đứng dậy, phủi đất trên áo. Cô ta trừng mắt cô gái áo hồng vẫn đang run rẩy bên cạnh Tiêu Hà, gằn giọng.
- làm cái gì vậy hả? Quên đã dặn làm thế nào ?
Cô gái áo hồng siết chặt hai tay, cúi gằm mặt, giọng lắp bắp.
- … xin lỗi, nhưng kh muốn làm chuyện xấu. Các đừng ép …
- Ép? – Tú Nghi cười lạnh, kho tay trước ngực. – Đừng làm như là nạn nhân đáng thương vậy! Đừng quên nợ cái gì!
Tiêu Hà liếc cô gái áo hồng, trong lòng đã hiểu sơ qua tình hình. Ánh mắt cô trở nên sắc bén, thẳng vào Tú Nghi.
- thôi , bản thân là con gái hiệu trưởng lại ỷ thế h.i.ế.p đáp bạn học, gây chuyện thị phi. kh sợ làm ba mất mặt ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.