Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 7: Tìm Việc Làm - 1
Quốc Hy bất chợt lên tiếng, phá vỡ kh gian yên tĩnh.
- tự nhiên lại hỏi câu đó? – Quốc Vinh thoáng khựng lại, mỉm cười.
- Chỉ là em nhớ lúc nhỏ, lần nói muốn trở thành bác sĩ. – Quốc Hy tò mò.
Câu nói của em trai khiến Quốc Vinh lặng một chút. Đúng là hồi bé, đã từng ước mơ khoác lên chiếc áo blouse trắng, chữa bệnh cứu .
Nhưng năm mười một tuổi, đã chứng kiến cảnh ba ngã bệnh vì làm việc quá sức, mẹ đã vô cùng lo lắng và suy sụp.
Giây phút đó, đã hiểu rằng, bản thân sau này trở nên mạnh mẽ để gánh vác gia đình, chia sớt gánh nặng của ba, để mẹ kh đau lòng thêm nữa.
Khi biết Quốc Hy muốn theo con đường giảng dạy, đã kh ngăn cản, thậm chí còn bí mật giúp đỡ em trai. Vì thực sự hy vọng, ít nhất Quốc Hy thể sống đúng với đam mê của , cũng coi như thay phần của , làm ều bản thân từng khao khát nhưng kh thể thực hiện.
Quốc Vinh bật cười, nâng ly rượu lên.
- Mơ ước đôi khi chỉ là chuyện của quá khứ thôi, em à.
- Nhưng nếu bây giờ vẫn muốn thì . – Quốc Hy nghiêm túc hỏi.
- Gì đây? Muốn rủ “tạo phản” cùng em ? – Quốc Vinh bật cười, lắc đầu chậm rãi, như thể đang cân nhắc một ều gì đó xa xôi.
hạ giọng.
- Ước mơ lớn nhất của bây giờ, chính là ba mẹ và em được hạnh phúc, chỉ cần như vậy là mãn nguyện .
Quốc Hy im lặng trai. Ánh đèn vàng hắt xuống bàn ăn, phản chiếu ánh rượu sóng sánh trong ly.
Quốc Vinh đưa ly rượu lên nhấp một ngụm, khóe môi vương chút ý cười, nhưng ánh mắt lại lặng sâu như mặt nước hồ đêm.
Quốc Hy bỗng th lòng nhẹ hẫng. chợt nhận ra, chính vì trai đã chọn con đường này, mới cơ hội thực hiện ước mơ của mà kh vướng bận ều gì.
Quốc Hy nâng ly rượu của lên, chạm nhẹ vào ly trai.
- Cảm ơn .
Quốc Vinh hơi khựng lại. Ánh mắt d.a.o động trong thoáng chốc, nhưng lại trở nên dịu dàng. mỉm cười, kh nói gì thêm, chỉ nâng ly rượu lên cao hơn một chút chạm vào ly của em trai.
Hai chiếc ly va vào nhau, phát ra âm th trong trẻo giữa màn đêm tĩnh lặng.
Sáng hôm sau, Quốc Hy thức dậy với tinh thần thoải mái. Bước xuống phòng ăn, th Quốc Vinh đang ngồi vắt chân bên bàn, vừa uống trà vừa thảnh thơi lướt ện thoại.
- còn tưởng em kh dậy nổi chứ? Hôm qua, mới một chầu mà đã gục, sau này mà dạy dỗ tụi nhỏ được đây? – Quốc Vinh bu lời chọc ghẹo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-7-tim-viec-lam-1.html.]
Quốc Hy liếc trai một cái thản nhiên ngồi xuống, rót l một tách trà.
- Xem ra trai của em vẻ rảnh rỗi quá nhỉ? Sáng sớm đã thời gian trêu chọc em .
Quốc Vinh nhún vai tỏ vẻ vô tội, nhưng khóe môi vẫn cong lên đầy ý cười.
Bên cạnh, Thục Quyên dịu dàng đưa bát c giải rượu cho Quốc Hy. mỉm cười, nhận l chén c từ tay mẹ.
Văn Thành lặng lẽ uống trà, kh nói một lời nào. Ông vẫn giữ phong thái ềm tĩnh, nhưng thỉnh thoảng lại Quốc Hy bằng ánh mắt khó đoán.
Kh khí bữa sáng vẫn yên ắng, chỉ tiếng bát đũa chạm vào nhau lách cách.
Một lát sau, Văn Thành lên tiếng, giọng trầm trầm.
- Hôm nay con kế hoạch gì kh?
Quốc Hy đặt đũa xuống, chậm rãi đáp.
- Hôm nay con sẽ tìm trường để xin việc.
Văn Thành kh nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Kh ai biết trong lòng đang nghĩ gì.
Thục Quyên mỉm cười động viên con con trai.
- Cố gắng lên, nếu gì khó khăn thì cứ nói với mẹ.
Quốc Hy mẹ, ánh mắt tràn đầy biết ơn.
- Con biết , mẹ cứ yên tâm.
Văn Thành đột nhiên cất giọng, kh nh kh chậm.
- Nếu th khó quá thì giờ con thay đổi quyết định vẫn còn kịp.
Thục Quyên mỉm cười, .
- Ông này, chưa gì đã trù ẻo thằng bé .
Quốc Vinh cũng góp lời, giọng mang chút hài hước.
- Đúng đó ba, trường học nào lại nỡ từ chối một thầy giáo đẹp trai lại tài giỏi như em con chứ.
Quốc Hy bật cười, kh đáp lại mà chỉ tiếp tục ăn. Bữa sáng cứ thế tiếp diễn trong sự bình yên hiếm hoi của gia đình họ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.