Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 75: Đi Xin Lỗi
Chiếc xe lăn bánh rời khỏi cổng trường, bầu kh khí trong xe chút trầm lặng. Tiêu Hà ngồi ở ghế phụ, im lặng ra cửa kính. Thầy hiệu trưởng cầm lái, chốc chốc lại liếc Tiêu Hà.
- Em cảm th đỡ hơn chưa? – Hiệu trưởng hỏi.
- Em kh ạ. – Tiêu Hà đáp.
Ngồi phía sau, Bảo Đăng nghiêng , hạ giọng đùa với Quốc Hy.
- Thầy đoán xem lát nữa ba mẹ em sẽ phản ứng thế nào?
Quốc Hy lười biếng tựa đầu vào ghế.
- chỉ mong họ đừng đuổi chúng ta ra khỏi nhà.
Bảo Đăng bật cười.
- Hay giờ và thầy bỏ trốn trước nhỉ?
Tiêu Hà nghe loáng thoáng hai nói chuyện, quay sang cau mày Bảo Đăng.
- Ba mẹ em kh hung dữ như thế!
Cả hai lập tức im lặng, làm bộ đàng hoàng.
Khi xe dừng trước cổng nhà, ba mẹ Tiêu Hà đã đứng đợi sẵn. con gái bước xuống với cái trán bầm tím, ánh mắt mẹ cô đầy lo lắng, còn ba cô thì trầm mặt.
- Ba, mẹ... – Tiêu Hà cất giọng, chút áy náy.
Thầy hiệu trưởng cúi nhẹ đầu, lên tiếng trước.
- Chào chị, là hiệu trưởng, đã gọi cho chị lúc nãy. Như đã trình bày qua ện thoại, hôm nay đưa Tiêu Hà về là muốn trực tiếp gửi lời xin lỗi đến gia đình.
Hoài Đức gật nhẹ, ánh mắt lướt qua Quốc Hy và Bảo Đăng.
- Còn hai là...?
Bảo Đăng nh nhẹn giới thiệu:
- Chúng cháu là thầy giáo của em . Cháu dạy Lịch Sử còn thầy dạy Toán.
Hoài Đức khẽ gật đầu sang con gái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-75-di-xin-loi.html.]
- Con thật sự muốn giải quyết chuyện này như thầy nói ?
Tiêu Hà gật đầu, nhẹ giọng.
- Ba à, thầy đã hứa sẽ phạt bạn thật nghiêm khắc , con cũng kh muốn làm lớn chuyện, nên ba mẹ bỏ qua chuyện này nha.
Hoài Đức trầm ngâm cô một lúc, giọng bớt căng thẳng.
- Nếu con đã quyết định vậy thì ba mẹ tôn trọng ý con.
sang thầy hiệu trưởng.
- Nhưng nếu lần sau, chúng sẽ kh bỏ qua dễ dàng vậy.
Hiệu trưởng khẽ thở phào, gật đầu chắc nịch.
- hiểu. Cảm ơn chị đã th cảm. nhất định sẽ dạy dỗ lại con gái cho đàng hoàng.
Sau đó hiệu trưởng nháy mắt với Bảo Đăng, hiểu ý liền cầm giỏ trái cây bước lên trước, giọng lễ phép.
- Đây là chút tấm lòng của nhà trường, mong hai bác nhận cho.
Hoài Đức giỏ trái cây liếc hiệu trưởng, này là muốn hối lộ để bà bỏ qua cho đứa con gái kia ?
Tú Loan cười nhẹ, đón l giỏ trái cây, dịu giọng.
- Dù cũng cảm ơn các thầy đã đưa con bé về. Mời các thầy vào nhà uống ly nước hãy về.
Thầy hiệu trưởng vui vẻ cười đáp.
- Vậy thì phiền chị nữa .
Quốc Hy liếc Bảo Đăng, thì thầm.
- Thế này là tăng ca tập hai à?
- Ai bảo thầy đề xuất vụ giỏ trái cây làm gì? – Bảo Đăng nói nhỏ, khẩu hình vẫn giữ nguyên một nụ cười lễ phép.
Quốc Hy khẽ nhếch môi.
- Được, sai !
Chưa có bình luận nào cho chương này.