Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 80: Trốn Tránh - 2
Chiều hôm đó, Tiêu Hà đang ở phòng đoàn sắp xếp lại đống gi tờ thì Quốc Hy bước vào. Cô vừa th đã theo phản xạ lùi sang một bên, giả vờ bận rộn.
Quốc Hy kh để ý đến sự trốn tránh của cô, chỉ nhẹ nhàng lên tiếng.
- Em rảnh kh? Giúp một chút.
Tiêu Hà chưa kịp từ chối thì Trúc Quỳnh đã ngước lên hỏi.
- Giúp gì vậy thầy?
- cần nhờ một photo tài liệu. Tiêu Hà làm được chứ?
Tiêu Hà ngay lập tức đẩy tờ gi qua cho Trúc Quỳnh, cười ngọt ngào.
- Trúc Quỳnh nè thầy! Bạn thích làm m việc này lắm.
Trúc Quỳnh tròn mắt.
- hả? kh biết ều đó ta?
Quốc Hy liếc Tiêu Hà, nhưng kh nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Đúng lúc này, Bảo Đăng x vào với bộ dạng vội vã.
- Tiêu Hà! Giúp thầy một chút!
Cô lập tức quay sang, ánh mắt sáng rỡ.
- vậy thầy?
- Em giúp thầy dán m tờ tuyên truyền này ở bảng th báo nhé.
- Vâng, em làm ngay!
Tiêu Hà lập tức nhảy dựng lên, cầm xấp gi chạy vụt như sợ bị tr mất chỗ.
Trúc Quỳnh há hốc miệng. Còn Quốc Hy đứng đó, mắt hơi nheo lại, khóe môi nhếch lên một chút.
- Ồ? Tích cực thật.
Rõ ràng là đang tránh , còn dám bày trò.
Dưới sân trường, Tiêu Hà đứng trước bảng th báo, tay giơ tờ gi lên, kiễng chân hết mức thể nhưng vẫn thiếu một đoạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-80-tron-tr-2.html.]
- Trời ạ, ai thiết kế cái bảng này vậy chứ? – Cô lầm bầm, thử nhón chân thêm một chút nữa.
Ngay lúc đó, một bàn tay thon dài vươn tới, nhẹ nhàng cầm l tờ gi trong tay cô.
- Để giúp.
Giọng nói trầm ổn khiến Tiêu Hà khựng lại. Cô nghiêng đầu lên, bắt gặp ánh mắt trầm lặng của Nhật Khánh.
Khi dán xong, quay lại cô, khóe môi hơi cong.
- Nếu bảng cao quá thì lần sau cứ mượn ghế. Hoặc gọi ai đó giúp, đừng cố quá.
- Ừm… cảm ơn . – Tiêu Hà hơi ngập ngừng. – Mà lại lên trường.
- việc lên văn phòng. Thôi đây.
Nhật Khánh cười dịu dàng, quay rời . Tiêu Hà đứng ngẩn ngơ theo, trái tim lại vì mà kh ngừng nhảy nhót.
- Ôi lãng mạn chưa kìa! Hồi nãy, th ở phía xa lâu lắm nha! – Trúc Quỳnh bất ngờ xuất hiện, vỗ nhẹ vào vai, khiến Tiêu Hà giật thót.
- đừng nói linh tinh. – Tiêu Hà lườm bạn, nhưng vành tai lại hơi nóng lên.
Ngày dần tắt, đường phố bắt đầu lên đèn. Tiêu Hà ngồi trước bàn học, vò đầu bứt tóc vì bài tập Hóa hóc búa.
Đầu cô chợt lóe lên một cái tên, liền nh chóng n tin cầu cứu Hữu Thiên – bạn mẹ là giáo viên Hóa nên cũng khá giỏi môn này.
Tin n gửi , cô hí hửng ngồi chờ, thầm nghĩ tối nay thể ngủ sớm. Nhưng năm phút, mười phút nửa tiếng trôi qua, vẫn kh th hồi đáp.
- Đúng là đệ tốt. c.h.ế.t dí đâu ? – Cô lầm bầm, đứng dậy khoác áo, quyết định ra ngoài dạo cho khuây khỏa.
Dưới hàng cây x, cơn gió đêm mát lạnh thổi qua khiến tâm trạng cô dễ chịu hơn. Lúc ngang qua cửa hàng tiện lợi, cô th hơi khát nên tấp vào mua gì đó uống. Đang mải mê chọn lựa, cô chợt th bóng dáng quen thuộc của Quốc Hy bước vào.
Kh còn dáng vẻ nghiêm nghị thường ngày, tr thoải mái hơn với áo thun trắng và quần kaki đen.
- đâu cũng gặp thế nhỉ? – Cô thì thầm, cúi , lén lút lùi sang kệ hàng khác.
Th kh còn đứng gần cửa, Tiêu Hà thở phào, đứng thẳng định phóng . Nhưng chưa kịp nhấc chân, giọng nói trầm ấm đã vang lên phía sau.
- Em đang rình rập ai vậy?
Cô giật b.ắ.n , theo phản xạ lùi lại. Quốc Hy vội đưa tay lên đỡ l đầu cô, tránh để cô va vào kệ hàng.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, hai ánh mắt chạm nhau, và th ảnh hình thu gọn nơi đáy mắt trong trẻo kia. Giây phút đó, một cảm xúc mơ hồ kh thể gọi tên len lỏi vào tim .
Chưa có bình luận nào cho chương này.