Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 9: Chạm Tay Vào Ước Mơ - 1
Quốc Hy gật đầu, bước theo thầy vào văn phòng. Thầy Phong đẩy ly trà về phía , giọng ệu chậm rãi.
- Em về nước khi nào?
- Chỉ mới vài ngày trước thôi ạ. – Quốc Hy cười đáp.
- Vậy em sẽ sớm vào c ty của ba làm nhỉ? – Thầy Phong tiếp tục dò hỏi.
- Kh đâu thầy, em đã xin ba cho được theo ngành giáo. – Quốc Hy ềm tĩnh trả lời.
Thầy Phong học trò cũ, ánh mắt kh giấu được sự kinh ngạc. Ông biết rõ xuất thân của , nên kh nghĩ rằng lại chọn con đường này.
Như hiểu được ều thầy đang thắc mắc, Quốc Hy chậm rãi kể về những năm tháng du học, cùng cơ duyên khiến muốn trở thành một giáo viên.
Thầy Phong đẩy nhẹ cặp kính, ánh mắt đầy tự hào. Ông kh ngờ rằng thiếu gia sống trong nhung lụa từ bé lại quyết tâm theo con đường này.
- Vậy em đã tìm được trường nào để nộp đơn chưa? – Thầy Phong ôn tồn hỏi.
- Dạ em đang tìm nhưng chưa , bọn họ đều đang kh cần tuyển giáo viên. – Quốc Hy gượng cười.
Thầy Phong trầm ngâm một lúc, chậm rãi nói.
- Thật ra, thầy một bạn là hiệu trưởng của một trường cấp ba. Gần đây trường một giáo viên Toán nghỉ hưu và một cô giáo khác sắp nghỉ thai sản, nên đang cần thay thế. Em muốn đến đó xem kh?
Quốc Hy hơi sững , nhưng ngay lập tức ánh mắt sáng lên.
- Thật vậy thầy? Vậy thì tốt quá ạ!
Thầy Phong gật đầu, nhưng vẫn chậm rãi nói thêm.
- ều… trường đó nằm ở dưới tỉnh chứ kh ở thành phố này. Em ngại kh?
- Kh đâu thầy, em kh kén chọn thế đâu ạ. Hơn nữa, em cũng đang muốn thay đổi môi trường một chút. – Quốc Hy cười trấn an.
- Vậy được . Để thầy liên lạc với bạn thầy, th tin gì thầy sẽ báo lại cho em.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Dạ, em cảm ơn thầy! – Quốc Hy vui vẻ đáp, trong lòng dâng lên một niềm háo hức khó tả.
Quốc Hy trở về nhà trong tâm trạng hào hứng. Vừa bước vào cửa, đã th ba và trai ngồi trong phòng khách, dường như đang bàn về c việc của c ty.
Thục Quyên từ trong nhà bếp bước ra, th con trai về bà liền mỉm cười hỏi.
- con? Hôm nay tìm được trường nào kh?
Quốc Hy vui vẻ ngồi xuống ghế, ánh mắt sáng rỡ.
- Dạ ạ! Thầy Phong, giáo viên chủ nhiệm cũ của con, đã giới thiệu con đến một trưởng ở dưới tỉnh. Thầy hiệu trưởng bên đó đang cần tuyển giáo viên Toán, nên con sẽ đến phỏng vấn trong vài ngày tới.
Cả mẹ và trai đều ngạc nhiên trước th tin này. Quốc Vinh vội lên tiếng trước.
- Ở tỉnh ? Vậy là em sẽ kh dạy ở thành phố à?
- Vâng, em cũng muốn thử thay đổi môi trường xem . – Quốc Hy đáp, vẻ mặt kh chút do dự.
Văn Thành lúc này cũng ngẩng đầu lên con trai, ềm đạm lặp lại câu nói khi sáng.
- Con đã suy nghĩ kỹ chưa? Nếu th kh phù hợp, bây giờ đổi ý vẫn còn kịp đ.
Quốc Hy bật cười, lắc đầu.
- Con đã quyết định . Đây là cơ hội tốt, với lại… con thật sự muốn thử sức .
Thục Quyên dịu dàng con trai, trong lòng chút lo lắng. Bà khẽ gật đầu.
- Vậy cũng được, nhưng khi nào con chuyển xuống đó nói trước với mẹ, để mẹ chuẩn bị đồ đạc cho con.
- Dạ con biết mẹ. – khẽ gật đầu.
Quốc Vinh em trai, nở nụ cười ẩn ý.
- Ráng làm cho tốt. Đừng mà bỏ chạy giữa chừng đ nhé.
- yên tâm! – Quốc Hy cười lớn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.