Mùa Hoa Rơi Mình Yêu Nhau Nhé
Chương 11: Đêm Ấy, Em Ở Trong Vòng Tay Anh – Nhẹ Nhàng Mà Mãnh Liệt
MÙA HOA RƠI, MÌNH YÊU NHAU NHÉ – Chương 11: Đêm Ấy, Em Ở Trong Vòng Tay – Nhẹ Nhàng Mà Mãnh Liệt
Tác giả: Mr.Bin
Cuối tuần.
Một chuyến c tác đột xuất đến Đà Lạt được giao cho phòng Marketing phụ trách. Tống Kỳ Phong đích thân dẫn đoàn nhỏ gặp đối tác chiến lược mới. Trong d sách, cái tên Hạ Vy được gạch chân dưới cùng – kh vì thứ tự, mà vì ánh mắt dừng lại lâu nhất nơi đó.
Cô kh hỏi lý do. Nhưng khi ánh mắt tìm đến cô trong lúc th báo chuyến , cô đã hiểu.
Buổi tối sau buổi làm việc, cả đoàn ăn uống tại nhà hàng nhỏ. Sau đó, ai về phòng n nghỉ ngơi. Riêng Tống Kỳ Phong n tin cho cô:
“Phòng 405. Gặp , nếu em muốn.”
Kh ép buộc. Kh vội vàng. Nhưng là lời mời kh thể bình thản đọc qua như những tin n khác.
Hạ Vy đứng lâu trước cửa phòng . Tay run nhẹ. Tim đập như trống n.g.ự.c trong lòng bàn tay.
Và … cô gõ cửa.
Cánh cửa mở ra. đứng đó – áo sơ mi đen đã được tháo hai nút cổ, tóc hơi rối, ánh mắt dịu dàng nhưng đậm sắc lửa.
“Em đến .” – nói khẽ.
Cô chỉ khẽ gật đầu. Kh cần lời giải thích nào nữa. Kh còn khoảng cách nào nữa.
bước tới, ôm trọn cô vào lòng.
“ kh thể dừng lại khi em đứng trước mặt. Kh thể, Vy à…”
Bàn tay lướt dọc sống lưng cô, ghì chặt l tấm lưng nhỏ. Môi tìm đến môi cô, lần này kh còn là nụ hôn nhẹ nhàng nữa – mà là sự khao khát đã nén lại quá lâu.
Nụ hôn sâu, ướt át.
Lưỡi quấn l lưỡi cô, từng nhịp thở nóng bỏng hòa vào nhau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-hoa-roi-minh-yeu-nhau-nhe/chuong-11-dem-ay-em-o-trong-vong-tay--nhe-nhang-ma-m-liet.html.]
Tay luồn vào mái tóc cô, trượt xuống bờ vai, kéo từng cúc áo ra… chậm rãi, nhưng kiên định.
Áo cô rơi xuống sàn. Bàn tay lần đến chiếc áo n.g.ự.c ren trắng. cô như thể ngắm một tác phẩm nghệ thuật… ánh mắt đậm đặc chiếm hữu.
“Đẹp quá…” – thì thầm, cúi đầu hôn lên hõm cổ cô, cắn nhẹ, để lại dấu vết.
Cô khẽ rên, hai tay ôm l cổ . Từng cái chạm, từng cái liếm, từng tiếng thở của đều khiến cô như rơi vào một thế giới khác.
“Ưm… Phong… đừng em như vậy…”
“Vì em quyến rũ đến mức khiến phát ên mất .” – thở gấp, bế bổng cô lên giường.
hôn dọc n.g.ự.c cô, đầu lưỡi l.i.ế.m vòng qu nhũ hoa hồng nhạt. Bàn tay kh ngừng khám phá – xoa bóp bầu n.g.ự.c căng đầy, vừa vuốt ve, vừa bóp nhẹ như trêu chọc khiến cô cong bật tiếng rên nghẹn ngào.
“A… ưm… Phong… đừng… em…”
“Em đang ướt, biết kh?” – ghé sát tai cô, cười khẽ, trượt tay xuống giữa hai đùi, tách váy cô ra.
Ngón tay luồn qua lớp ren mỏng. Cô run lên khi chạm vào phần nhạy cảm đang nóng hổi. khẽ xoa tròn, đột ngột đưa ngón tay vào trong…
“A – Ưm…!” – Hạ Vy thở dốc, tay bấu chặt l ga giường.
Ngón tay ra vào chậm rãi, đều đặn. Đôi mắt kh rời khỏi gương mặt đỏ ửng và đôi môi hé mở của cô.
“Vy, đêm nay… muốn em. Kh chỉ thể xác, mà cả trái tim em.”
Cô – ánh mắt chan đầy nước nhưng cũng đầy khao khát.
“… Em là của , Phong.”
Và đêm , cô đã thuộc về .
Trong từng nụ hôn, từng cú đẩy sâu mãnh liệt.
Trong tiếng rên rỉ mềm mại, và cả những lần thốt tên cô giữa cơn cuồng say.
Giữa Đà Lạt mờ sương, họ đã chạm nhau – kh chỉ bằng da thịt, mà bằng cả trái tim đã nguyện trao từ lâu…
Chưa có bình luận nào cho chương này.